Khi cuộc chiến tranh giành chức vị thủ tịch đang đến hồi phân định thắng bại, đột nhiên thanh kiếm trong tay ta xoay ngược mũi đâm thẳng vào người ta — vết thương chí mạng khiến ta không gượng dậy nổi.
Kiếm hồn hiện thân, giọng điệu đượm chút xót xa: "Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, nhất định sẽ làm nàng ấy bị thương. Ta không muốn ngươi mang tiếng hại đồng môn, tình thế cấp bách, đành phải hành động như vậy. Xin lỗi."
Người đời vẫn truyền rằng kiếm có linh hồn, một lòng trung thành với chủ nhân. Nhưng ta đã cứu Mục Nguyên Kiếm khỏi vực sâu, cùng hắn tung hoành giang hồ, danh chấn thiên hạ, gắn bó mấy chục năm như hình với bóng.
Thế mà hắn vẫn luôn ngạo nghễ bất thuần.
Mọi người đều khuyên ta: duyên phận với thần kiếm không thể cưỡng cầu, nếu đã không phải của mình, dù có chiếm giữ cũng chẳng thể nắm chắc.
Vậy chi bằng đem Mục Nguyên Kiếm nhường cho sư muội?
Ta nghĩ, lời ấy cũng có lý.
Dẫu sao những năm qua dùng Mục Nguyên Kiếm, ta thậm chí còn không phát huy nổi bảy phần thực lực. Xem ra đã đến lúc chọn một thanh kiếm mới để mang theo bên người rồi.
Truyện Đề Cử






