Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Thừa tướng bức hôn, ta hiến kế
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao muội lại đến đây?” Triệu Túc nắm lấy tay ta, đỡ ta xuống khỏi tường thành.
“Chẳng phải huynh đã nói chúng ta là bằng hữu thân thiết nhất sao?” Ta hừ lạnh một tiếng: “Ta tuy là nữ tử, nhưng cũng rất trọng nghĩa khí.”
Triệu Túc mỉm cười.
Đúng lúc này, thừa tướng dẫn theo đại đội nhân mã đuổi tới. Lịch sử lại lặp lại, ta vẫn chưa kịp búi tóc. Nhưng chợt nhớ ra mình đã tự công khai thân phận rồi, trốn tránh cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thế nhưng Triệu Túc vẫn theo thói quen, khoác áo bào ra rồi kéo chặt ta vào lòng hắn.
“Kẻ nào theo Hoài Nam vương làm phản đều xử tử hết, không chừa một ai. Tước bỏ phong hiệu của Hoài Nam vương, giam cầm ở cung Chương Đài, ba đứa con trai đều đày đi thủ lăng.” Triệu Túc lạnh lùng ra lệnh, rồi hôn nhẹ lên đỉnh đầu ta: “Lý đại nhân có công cứu giá, điều chuyển sang Ngự Sử Đài.”
“Hả?”
Tại sao lại là Ngự Sử Đài, cái nơi chuyên đi giám sát, soi mói người khác như thế này? Triệu Túc, mau cho ta vào Tam Tỉnh Lục Bộ làm quan lớn đi!
Sau khi Triệu Túc xử lý xong thân đệ đệ của mình, lời đồn đại không những không dứt mà còn bùng nổ hơn trước.
Thừa tướng tiến cung thương nghị với hai chúng ta: “Khi nào thì định chiêu cáo thiên hạ đây?”
“Chiêu cáo cái gì cơ?” Triệu Túc vờ ngu ngơ.
“Đừng làm khó lão già tám mươi này nữa.” Thừa tướng khó chịu gõ bàn: “Tình cảm đã tốt như thế thì mau mau thành thân, làm sao để ba năm ôm hai đứa, ổn định lòng người trong triều đi chứ.”
“Ta chẳng hiểu ngài đang nói gì cả.” Triệu Túc sống chết không chịu nhận.
“Thân là đế hậu mà các người định lật lọng sao? Ngày đó Lý đại nhân... à không, Lý tiểu thư đích thân chạy đến phủ thừa tướng, thú nhận nàng là nữ nhi, còn đang mang cốt nhục của ngài nữa kìa!”
“Nàng còn mang thai cả con của ta nữa cơ à!” Triệu Túc khẽ cười trêu chọc bên tai ta.
Giây trước còn tình tứ ngọt ngào, giây sau hắn đã trưng ra bộ mặt ngây thơ hỏi thừa tướng: “Thế ngài có bằng chứng không?”
Thừa tướng thổi râu trừng mắt: “Ta biết ngày đó ngươi đã diệt khẩu hết những người chứng kiến rồi, có giỏi thì giết luôn lão già này đi! Nhưng chỉ cần ta còn một hơi thở, ta sẽ còn bức hôn!”
“Chuyện này ngài có gấp cũng vô dụng thôi.”
Thấy hai người cãi nhau đến độ Triệu Túc sắp làm thừa tướng lên cơn đau tim, ta đành lên tiếng: “Thật ra, ta có một kế.”
Triệu Túc rất phối hợp: “Lý đại nhân xin cứ nói.”
“Vị trí Trung cung này, có lẽ nên tìm một người có tài có đức để... kiêm nhiệm tạm thời.”
Triệu Túc kéo dài giọng: “À... kiêm chức sao?”
“Đúng vậy. Ta và bệ hạ có thể là người một nhà. Ngài cưới muội muội của ta là Lý tiểu thư, còn ta cưới muội muội của ngài là Huỳnh Dương công chúa. Hai chúng ta lại trở thành anh em cột chèo của nhau.”