Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy
Chương 9
Ta Chính Là Nữ Tử Như Vậy thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đúng vậy, hắn đã tám mươi rồi, ta mới hai mươi bốn, chuyện này có hợp lý không?” Thánh Thượng mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm bụng ta, vừa đau vừa giận.
Ta thấy người nam nhân này đầu óc hoàn toàn rối bời, bèn bảo mẫu thân ta kéo hắn sang một bên, sai thái y mau chóng cứu Thừa Tướng trước.
Thừa Tướng tỉnh lại, Hoàng đế cũng đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn thắc mắc vì sao Thừa Tướng lại ngất xỉu.
“Lão thần tiến đến yết kiến, nghe thấy Hoàng thượng cùng Lý đại nhân đang tranh cãi trong điện.”
“Sau đó thì sao?”
“Bị chuyện đồng tính luyến ái dọa cho ngất xỉu.” Thừa Tướng bình thản nói.
Ta, Hoàng đế:…
Trong triều đình lan truyền tin đồn, nói rằng ta đã lén lút sinh cho Hoàng đế một vị Thái tử.
Bởi vì mọi người đều biết, ta là một “nam nhân”, theo lẽ thường thì không thể sinh ra Thái tử được.
Cho nên trong những lời đồn đại vớ vẩn ấy, ta đã sinh ra một con mèo hoang! Ta trộm con trai nhà người khác, rồi đổi con mèo hoang của mình thành em bé để đưa cho Thánh Thượng làm Thái tử, gọi tắt là “mèo hoang đổi Thái tử”.
Cái quỷ quái gì thế này chứ?
Vì sao ta đã là nam nhân rồi mà vẫn bị người ta thêu dệt những lời đồn đại, chế nhạo liên quan đến Hoàng đế?
Tất cả chuyện này rõ ràng đều là lỗi của Hoàng đế, người nam nhân này quả thực có độc!
Ta bắt đầu tỏ thái độ lạnh nhạt với hắn.
4.
Sau nửa tháng ta và Thánh Thượng xa lánh nhau, một ngày nọ, khi cùng các đồng liêu hạ triều, ta chợt nhìn thấy một mỹ nữ đứng đối diện hồ Thái Dịch.
Mỹ nữ dáng người cao ráo, ánh mắt chứa chan tình ý, một mình đứng bên bờ sông lạnh, duyên dáng yêu kiều.
Chúng ta đều là văn thần, ưa thích phong nhã nhất, vì thế thi nhau làm thơ tặng nàng.
Viết thơ còn chưa đủ, chúng ta còn sai tiểu hoạn quan gấp thơ từ thành những chiếc thuyền nhỏ, thả trôi trên dòng sông, xem nàng sẽ chọn ai.
Cuối cùng, dưới hơn mười đôi mắt chăm chú dõi theo, đôi ngón tay ngọc thon dài ấy lại nhặt lên chiếc thuyền nhỏ của ta!
Ta cảm nhận được ánh mắt vừa hâm mộ, vừa ghen tị, vừa oán hận của các đồng liêu, bèn thắt chặt đai lưng, hiên ngang oai vệ bước qua cầu.
Cho các ngươi nói ta sinh mèo hoang! Cho các ngươi nói ta sinh mèo hoang! Lý Thúy Thúy ta dù có bị các ngươi vu khống như vậy, vẫn là người tình trong mộng của vô vàn giai nhân.
Ta đi đến trước mặt nàng, chắp tay hành lễ, sau đó cảm thấy có gì đó không ổn lắm, bèn thẳng lưng lên, cùng nàng trừng mắt nhìn nhau.
Sao cô nương này lại cao đến thế?
Chờ một chút, đây là...
Ta xoay người định kêu cứu, nhưng lại bị một người ôm ngang eo, kéo vào sau hòn non bộ.
“Đừng lên tiếng.” Thánh Thượng vội vàng bịt miệng ta lại: “Ta chỉ muốn cho ngươi xem, không muốn để bọn họ nhìn thấy.”