Gia tộc sa cơ lỡ vận, cả nhà bị đày ải chốn hoang mạc. Tấm kim bài miễn tử duy nhất, hy vọng sống sót cuối cùng, lại được phụ thân trao cho thứ muội, giúp nàng ta thoát thân. Còn ta, đích nữ Mộc gia, bị bỏ lại.
Trong hơi thở cuối cùng, bàn tay lạnh buốt của phụ thân nắm chặt tay ta, dặn dò: "Con là đích nữ Mộc gia. Sau khi ta chết, Mộc gia… phải dựa vào con."
Mang theo gánh nặng một nhà già yếu bệnh tật, ta bằng ý chí quật cường và đôi bàn tay trắng, biến sa mạc cằn cỗi thành ốc đảo phồn vinh, phát hiện mỏ vàng chấn động thiên hạ. Từ đó, ta trở thành Thành chủ Hoang Mạc, người nắm giữ sinh mệnh của vạn dân.
Thế nhưng, kẻ từng được phụ thân ta cứu rỗi, khi sa cơ lỡ vận, lại quay về. Vì tham vọng đoạt lấy vị trí ta đã đổ máu xây dựng, nàng ta nhẫn tâm đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng.
Sống lại một đời, nàng ta với vẻ mặt ngây thơ giả tạo, nhét tấm kim bài năm xưa vào tay ta rồi nói: "Đại tỷ, tỷ mau trốn đi. Mộc gia… hãy để muội thay tỷ bảo vệ."
Giờ đây, được giải thoát khỏi gánh nặng đó, ta bật cười sảng khoái.
Bảo vệ cái gia tộc "bạch nhãn lang" đó ư? Cứ để nàng ta làm. Thành chủ Hoang Mạc ư? Quá nhỏ bé! Kiếp này, ta muốn thứ vĩ đại hơn nhiều: Nắm trọn cả thiên hạ trong lòng bàn tay!
Truyện Đề Cử






