Chương 114: Nhường cho con bắn bay

Toàn Thân Ta Đều Là Kỹ Năng Bị Động

Chương 114: Nhường cho con bắn bay

Toàn Thân Ta Đều Là Kỹ Năng Bị Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 114 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không bột đố gột nên hồ!
Từ Tiểu Thụ cảm thấy mình gặp được đối thủ. Mồm mép công phu cho dù tốt, đụng tới người câm thì chẳng làm được gì.
Cảm giác băng tinh kết giới ở giữa hai người mở ra, hắn đoán là thứ này có thể bao bọc bên trong, khiến thanh âm hoàn toàn cách biệt.
“Đủ cẩn thận, mới dám tại nội viện động thủ.”
Từ Tiểu Thụ vận công chờ phát động, kinh lịch xuyên Phong Không, Thiệu Ất hai người ám sát, hắn tiêu trừ đối nội viện đại lão không biết sợ hãi, ý thức được bọn gia hỏa này không thể có mình tưởng đến thế cường đại.
Nhưng là, như vậy tuyệt không phổ thông!
Triều Thuật chỉ một tay nắm vào hư không, quấn động quanh đó, mà vẫn không xuất thủ.
Từ Tiểu Thụ vốn muốn kéo dài thời gian, vì càng lâu càng có lợi, nhưng chuốc tới nhớ tới Triều Thanh Đằng rơi tuyết.
“Gia hỏa này, đang lấy kết giới bên trong làm khí nhiệt hạ xuống?”
“Hắn đang kiến tạo địa lợi!”
Nhanh chóng phát giác được điểm này sau đó khiến tim Từ Tiểu Thụ đập nhanh.
Con hàng này vừa ra tay đã là cường khống, thất thủ rồi vẫn bình tĩnh, không nóng vội mà chuyển sang ý thức chiến đấu, khiến hắn mạnh hơn người khác không phải một ít.
“Không thể chờ!”
Từ Tiểu Thụ nhíu mắt, thân thể nổ bắn ra, mang theo vài chiêu giản dị, một quyền đánh tới.
Triều Thuật chẳng né tránh, xem ra định dùng thân mình đón lấy một kích?
“Tốt nhất bất quá!”
Phành!
Đùng một cái quyền dập lên ngực Triều Thuật, vụn băng nổ tung, người đáng lẽ bị đẩy bay, nhưng lúc này chỉ có nửa thân dưới cùng đầu bắn ngửa ra sau rồi đàn hồi trở lại.
Từ Tiểu Thụ tay... dính trụ!
Dính trên lồng ngực hắn!
“Ta đi, cái này con mẹ nó trường hợp gì?”
Hắn tay trái thoáng chốc hóa quyền vì chưởng, “Sắc bén chi quang” lướt theo, hùng hổ đâm thẳng.
Bang!
Vụn băng bay lên lần nữa, Triều Thuật ngực hơi cong, sau đó trở lại hình dạng ban đầu.
Nửa giọt máu không rơi xuống!
Từ Tiểu Thụ: ? ? ?
“Ngươi là kẹo mạch nha, hay dính dính thẻ?” hắn không nhịn được mà châm chọc, “Như thế dính?”
Triều Thuật cười khô: “Ở trước mặt ta, ngươi xuất thủ hay không xuất thủ đều vô nghĩa, vì dưới sự khống chế của ta, người nào cũng đi từng bước khó khăn!”
Từ Tiểu Thụ trầm mặc, nói: “Buồn nôn thì cứ buồn nôn, không cần giải thích!”
Triều Thuật: “...”
“Nhận nguyền rủa, bị động giá trị, +1.”
Phành!
Từ Tiểu Thụ nhân lúc bất ngờ, lại nhảy lên cao thêm một gối, kết quả vẫn dính chặt.
Băng tinh tiếp điểm không ngừng kéo dài, khí hàn thấu xương lại đánh tới. Dù Tẫn Chiếu linh nguyên vận chuyển, vẫn không thể tách ra chút hàn khí nào.
“Ta ơi, thật là buồn nôn quá!” Từ Tiểu Thụ cứng họng, lần này đánh là lần cảm thấy ghê nhất.
Khắp nơi cơ quan bị bóp chặt, lực không chỗ dùng!
Muốn đá thêm cái chân khác nhưng nếu làm vậy thì sẽ bị treo lên người đối phương, bất kể bố trí thế nào.
“Làm sao phá được…” hắn mắt đảo qua.
Triều Thuật khóe miệng nhếch, biểu hiện im lặng cùng tuyệt vọng mà hắn từng thấy ở tất cả địch nhân.
Mỗi khi màn này xuất hiện, hắn lại cảm thấy được sự thỏa mãn.
“Thúc thủ vô sách đi, ta nói, ở dưới quyền khống chế của ta…”
Hưu!
Lời chưa dứt, nơi ngực Từ Tiểu Thụ bỗng chốc bay ra một thanh kiếm hắc, xuyên thẳng thân mình hắn, chuôi kiếm dừng lại nơi ngực Triều Thuật.
“Ngô!” Triều Thuật lời bị cắt, mắt trợn, tơ máu tuôn ra, trước ngực đỏ thẫm chảy xuống.
Cái này…
Cái này con mẹ nó, làm sao có thanh kiếm từ lòng ngực bay ra?
Hắn nhìn kỹ, đó chẳng phải không gian giới chỉ?
? ? ?
“Nhận nguyền rủa, bị động giá trị, +1.”
Từ Tiểu Thụ cười, “Hóa ra là chủ động kỹ, gần như không thể phản ứng!”
Ken két
Băng kiếm trên ngực trong nháy mắt hóa thành băng điêu, Từ Tiểu Thụ hoàn toàn mất quyền khống chế chưởng.
Một chút máu băng nhỏ chảy từ khóe môi Triều Thuật, hắn rút kiếm ném xuống đất, để vết thương đông kết, ánh mắt hiện ngoan sắc.
“Ta thừa nhận, ngươi có chút môn đạo, nhưng chuyện này...?”
“Tà môn ma đạo, có thể đánh lén một lần, có thể nhiều lần?”
Từ Tiểu Thụ ngậm cười chẳng đáp, mở miệng, một viên áp súc hỏa chủng rung động dữ dội, khí tức mạnh mẽ dâng tràn.
Hai người lúc này chỉ vài thước cách nhau.
Triều Thuật: ? ? ?
Miệng mày hả, ngươi lại có độc, ngay cả miệng cũng có thể?
“Nhận nguyền rủa, bị động giá trị, +1.”
Một viên áp súc điểm năng lượng khủng điên, hắn không có tự tin dùng đầu dính trụ chặn, trong nháy mắt cắt đứt mọi liên kết với gia hỏa, toàn thân tránh ra.
“Phi!” Từ Tiểu Thụ phản chấn mà ra, phun một cái.
Hỏa chủng trên không xé một đường hắc tuyến, bay qua nhanh, Triều Thuật dùng “Ba trùng điệp tường băng” tránh, nhưng vẫn bị nấu chảy thủng ngay lập tức.
Lửa nóng cuốn lấy thân thể hắn hướng Từ Tiểu Thụ mà tới.
Trong không khí ban đầu còn đầy hàn ý, giờ bị nhiệt lượng kinh khủng phủ sạch.
Từ Tiểu Thụ bị áp ép lên tường, lõm sâu vào băng đá.
Hai người cùng mất hành động lực.
“Mẹ ta…”
Mất đi Linh Tàng Các bảo hộ, Từ Tiểu Thụ giờ mới hiểu vì sao áp súc hỏa chủng lại khiến chấp phép nhân viên phải vây xem. Cái này đáng sợ thật!
Thân hình treo giữa hư không, Triều Thuật hai tay bóp lại, thời điểm này nhất định phải dập tắt, nếu không chấp phép nhân viên nghe thấy sẽ phá nát kế hoạch.
“Băng tinh kết giới” bị cưỡng ép, không thể đứng vững trước đợt nổ lớn.
Triều Thuật thở dài, lấy lại tinh thần, phát hiện Từ Tiểu Thụ đã từ vách băng rút ra, ngồi xổm thấp.
Súng ngắn lôi ra, nhắm chuẩn mục tiêu.
Hai ngón tay trên lại giơ ra một viên áp súc hỏa chủng...
Triều Thuật: ? ? ?
Trời ạ!
Sao ngươi phục hồi nhanh thế? Không công bằng!
“Nhận hoài nghi, bị động giá trị, +1.”
“Nhận nguyền rủa, bị động giá trị, +1.”
Từ Tiểu Thụ mỉm cười hớn hở, quá tự phụ rồi, Tang lão truyền một đạo “Tiểu Hỏa Cầu Chi Thuật”, ngươi dám phân thần?
Còn muốn ổn định “Băng tinh kết giới”?
Mạng ngươi chẳng nhanh được đâu huynh đắc!
“Biu~”
Nhường cho con bắn bay!
(Giấy Trắng: Chúc đạo hữu luôn vui vẻ bên những người đạo hữu yêu quý.)
Bắc đánh Minh, Nam bình Chiêm, Tây nhập Ai Lao, Chân Lạp. Thịnh thế Đại Việt.