Phong Luyện Thiên Địa

Toàn Thân Ta Đều Là Kỹ Năng Bị Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hậu thiên kiếm ý, kiếm minh một dặm; Tiên thiên kiếm ý, kiếm minh mười dặm.
Khi mọi người rút kiếm trở lại vào vỏ, lại cất lên hơi thở thời điểm như cũ, tất cả đều xác định đây thực sự là Tiên thiên kiếm ý, không thể nghi ngờ.
"Mẹ trứng, ta đơn giản như muốn phát điên rồi, Từ Tiểu Thụ lĩnh ngộ Tiên thiên kiếm ý?!"
"Cái này làm sao có thể! Ta mộ!"
"Gia hỏa này sao luôn khiến người ta kinh ngạc như vậy?"
Khán giả bị kích động tới mức không kìm chế nổi, có người còn nhảy lên khỏi ghế, nhưng ngay lập tức bị người phía hậu phương một tay đẩy xuống.
"Ta mẹ nó không phải đang nằm mơ chứ?" Người bị đánh tới đập mạnh lên mặt, sau đó đau đớn thở dài.
"Trăm năm khó gặp một lần Tiên thiên kiếm ý, một năm trước Tô Thiển Thiển có một cái, giờ Từ Tiểu Thụ lại có".
"Đây là thật sao? Ta cảm thấy sắp điên rồi…"
"Đúng là điên rồi! Thật sự điên rồi!"
Giữa sân chiến, kiếm ý bất ngờ kích phát, nhưng cuộc chiến vẫn tiếp tục.
Mạc Mạt không đủ năng lực ngăn cản Từ Tiểu Thụ tiến giai, dĩ nhiên nếu nàng có năng lực, Tiếu Thất Tu cũng không cho phép nàng làm chuyện này.
Một vị quán quân ngoại viện và một Tiên thiên kiếm tu, nhẹ nặng tự rõ.
Từ Tiểu Thụ thân kiếm ý giảm, nhưng hai người vẫn bất động.
Mạc Mạt hơi ngạc nhiên, nàng bất động không phải đang đợi Từ Tiểu Thụ thăng cấp xong ư? Hiện tại Từ Tiểu Thụ vẫn bất động, hắn đang làm gì vậy?
"Ngốc cười?" Mạc Mạt nhìn hắn vẫn giữ động tác dựng kiếm, nhìn như kẻ ngốc.
Từ Tiểu Thụ vui mừng vô cùng.
Hắn nào ngờ trùng thiên kiếm ý có thể thanh kết giới, đây là một nguồn thu nhập không gì sánh kịp!
"Nhận hoài nghi, bị động giá trị +674."
"Nhận hoài nghi, bị động giá trị +1876."
"Nhận kính nể, bị động giá trị +1940."
"Nhận kính nể, bị động giá trị +1120."
"..."
Một loạt số liệu hiện lên, khắc sâu thuyết minh cả khán phòng từ hoài nghi tới chấn kinh, cuối cùng bật ra lòng kính ngưỡng trong suốt hành trình.
Chỉ cần một đợt đột phá, liền nhập trướng gần hơn vạn!
Một nghìn bị động giá trị đổi lấy hơn vạn, còn bổ sung một lượng lớn kiếm đạo tri thức, một chữ: đáng giá!
Từ Tiểu Thụ hoàn toàn đắm chìm trong thế giới riêng, trận đánh không ngừng, dù kiếm ý ngày càng thấp đi…
Ân?
Sao tất cả đều trở thành hoài nghi?
Hắn đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt đờ đẫn.
"Ngươi có thể?" Mạc Mạt hỏi.
Từ Tiểu Thụ im lặng một lúc, …họ đang đợi ta thăng cấp xong thì mới tỉnh lại sao?
Mẹ trứng, bỏ đi!
May mà Mạc Mạt là người tốt, không vụ lợi đánh lén mình.
Ân, dù sao thì cũng không thể tránh khỏi bị mình dò la.
Từ Tiểu Thụ thở dài nói: "Có thể, tiếp tục đi!"
Mạc Mạt vừa định tiến lên, Từ Tiểu Thụ mắt trong lại lóe lên kiếm quang.
"Bạch Vân Du Du bốn: Bạt Kiếm Thức!"
Trước đây rút kiếm, hắn còn cần chạm được thân kiếm một tấc.
Lúc này vào Tiên thiên, kiếm ý kiềm chế bật tăng mấy cấp, Từ Tiểu Thụ rút kiếm tốc độ đến mức mắt thường không phân biệt kịp.
Bụi bặm cuốn qua, kiếm quang thoáng hiện lên trước mặt Mạc Mạt!
"Kho!"
Từ Tiểu Thụ nheo mắt, là tiếng vang quen thuộc.
Rõ ràng là Tiên thiên kiếm ý thiên áp hóa thành kiếm quang, nhưng Mạc Mạt vẫn tay không đỡ lấy!
May thay lúc này dù nàng hai tay chặn được kiếm quang, nhưng gương mặt khốn khổ, thân thể bị kiếm thế ép lùi lại.
Nhưng nhờ giảm xóc, nàng mạnh mẽ mài luồng ánh kiếm trắng thành tối đi.
"Phong Ấn thuật đơn giản mà như bật hack!" Từ Tiểu Thụ vừa kinh ngạc vừa thán phục.
Nhưng sao để Mạc Mạt có dịp phản công?
Bạt Kiếm Thức!
Hắn quất tay ra một đạo kiếm quang trắng xóa, ngay trong tiếng kinh hoảng của mọi người chém về phía Mạc Mạt!
Đôi tay nàng bị kìm cứng,
Làm sao tiếp được kiếm thứ hai?
Từ Tiểu Thụ trông thấy thắng lợi trước mắt, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, hắn lại cắm "Tàng Khổ" vào vỏ kiếm.
"Xxx, Từ Tiểu Thụ này điên rồi, còn không thu tay lại?"
Hắn cũng không để ý lời khán giả, một kiếm qua đi rồi lại một kiếm.
"Xoẹt ~"
Một tiếng vang thanh thúy, kiếm rút ra, nhưng kiếm quang biến mất không thấy.
Từ Tiểu Thụ mặt tối sầm, dò xuống hạ khí hải, phát hiện linh lực đã rút cạn.
"Mẹ trứng!" Hắn lồng mạnh nắm đấm tiến lên!
Một phía khác.
Mạc Mạt đã bị kiếm quang thứ nhất đẩy lên sát lan can lôi đài, thấy kiếm quang thứ hai muốn chém vào đầu mình, nàng đột nhiên mở miệng, hít mạnh.
"Xùy!"
Kiếm quang thứ hai bị nuốt mất!
"Kho!"
Kiếm quang thứ nhất cũng bị đánh nát!
Khán giả đứng bật dậy, Từ Tiểu Thụ hoảng hốt thét lên, lúc trước còn cầm quyền tiến tới, trong nháy mắt quay đầu chạy.
Xxx!
Đó là cái gì?
Gia hỏa này chẳng lẽ không phải Tiên thiên nhục thân, lại nuốt kiếm ý?
Làm sao nàng không bị chém làm đôi từ trong ra ngoài?
Mạc Mạt mặt tái nhợt, rõ ràng đang cưỡng ép một thức này, đã tiêu hao rất nhiều sức lực.
Từ Tiểu Thụ lùi lại, dáng đi nặng nề, hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm đó.
Hắn lại một lần vọt lên.
Người xem: "???"
"Từ Tiểu Thụ này tâm lý hoạt động phong phú quá, hẳn là muốn xông lên, lại chẳng muốn xông!"
"Phốc ha ha ha, ta biểu thị cũng có thể hiểu…"
"Nếu là ta, thấy kiếm ý Tiên thiên bị nuốt, đoán chừng cũng chạy thẳng xuống dưới lôi đài!"
Từ Tiểu Thụ cầm quyền quay người, nhưng đã muộn.
Mạc Mạt đã hồi phục từ đau đớn, tạm thời không bận tâm việc bị nuốt kiếm quang, mạnh mẽ bóp ấn quyết.
Từ Tiểu Thụ thấy mắt mình trở nên hỗn loạn, lần trước lúc như vậy, hắn bị Triều Thanh Đằng "Đại Hàn Vô Khí" bắn tan tổ ong vò vẽ.
Hiện tại…
Hắn cước thủ như sấm, quyền ra oai, cách chỉ còn một tấc!
Mạc Mạt nhìn thấy mặt hắn gần trong gang tấc, mạnh mẽ ngửa ra sau, kéo thêm một đoạn khoảng cách ngắn, rồi hai tay chắp trước ngực.
"Phong Luyện Thiên Địa!"
Chỉ còn chút nữa, sinh tử tương cách, Từ Tiểu Thụ biết mình bỏ lỡ cơ hội tốt.
Quả nhiên...
"Ầm ầm!"
Hư không vang nổ, bốn phương trước sau nứt ra một đường đen kịt miệng rộng, từ đó xuyên ra hai cái đầu người màu đen xiềng xích, kìm chặt cầm trụ Từ Tiểu Thụ bốn chi.
Bành!
Xiềng xích bốn phía cùng mạnh mẽ kéo ra, trong nháy mắt căng thẳng.
Từ Tiểu Thụ cảm giác như mình sắp bị xé toạc, nếu không phải nhục thân Tiên thiên có tính bền, hắn chắc chắn biến thành bốn khối!
Thân thể nứt ra, máu chảy không ngừng…
Hắn hoảng hốt quan sát tứ phía, phát hiện mình bị hai đạo huyền trọng xiềng xích từ trên xuống dưới cố định giữa không trung, hiện ra chữ "Đại", rõ ràng một tượng hình nhân làm bia ngắm.
Đây là yêu thuật gì?
Từ Tiểu Thụ khóc lóc, Tiên thiên linh kỹ lại mạnh tới vậy sao?
Cái này quá kinh khủng!
Tiếu Thất Tu cũng nhíu mày, một thức này quả thật chưa từng thấy, tuyệt đối không phải linh kỹ Linh Tàng Các có.
Chỉ sợ đây là cơ duyên của Mạc Mạt.
Thính phòng Trương Tân Hùng sắc mặt trang nghiêm, "Phong Luyện Thiên Địa" thực sự khiến ông kinh ngạc, "Cái này linh kỹ, ít nhất cũng là đẳng cấp tông sư…"
"Mạc Mạt này rốt cuộc là thân thế gì?"
Lưu Chấn kinh ngạc, đẳng cấp tông sư?
Loại linh kỹ này, ngay đến nội viện cũng hiếm thấy!
Bị xiềng xích hư không, Từ Tiểu Thụ đang cố gắng gồng mình, hắn toàn thân tràn ra "Sắc bén chi quang", mà xiềng xích trong đó cũng chẳng thể chém đứt.
"Lạnh…"
"Cái này không khoa học, Tiên thiên cấp 'Sắc bén chi quang' sao cũng chém không đứt?"
Từ Tiểu Thụ bị khóa giữa không trung, cảm thấy lạnh tới tận xương…
Mạc Mạt lại bắt đầu ấn quyết…
Không cần!
Sao lại có cảm giác mắc tiểu trào lên…
Cứu mạng!
(Giấy Trắng: Chúc đạo hữu luôn vui vẻ bên người đạo hữu thân yêu.)
Bắc đánh Minh, Nam bình Chiêm, Tây nhập Ai Lao, Chân Lạp. Thịnh thế Đại Việt.