Chương 92: Cái này chẳng phải là đan đỉnh sao?

Toàn Thân Ta Đều Là Kỹ Năng Bị Động

Chương 92: Cái này chẳng phải là đan đỉnh sao?

Toàn Thân Ta Đều Là Kỹ Năng Bị Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Lão đầu?”
Ở cửa tầng ba, từ trong khe nhìn ra một cái đầu. Từ Tiểu Thụ thật sự rất muốn thêm cái tiền tố “Lão” ra, nhưng hắn không dám.
“Tiến đến.”
Từ Tiểu Thụ bước vào.
Mát lạnh.
Vừa vào đến tầng ba, cảm nhận được rõ ràng khác hẳn với không khí nóng bức sau cơn mưa ở bên ngoài. Chỗ này đơn giản là một căn phòng điều hòa không khí.
Hắn ngẩng mắt lên nhìn phía trên.
Nguyên ra là một viên hồng châu lớn, khảm ở đỉnh chóp ba tầng lầu, ngay cả ở bên ngoài cũng nhìn thấy được.
Từ Tiểu Thụ mới biết hóa ra thứ đó dùng để hấp thụ nhiệt khí, tầng ba ôn hòa mát lành cũng nhờ có nó ở đó.
Không khí thoang thoảng mùi thơm dễ chịu.
Nhìn ngang qua, ở giữa trống là một cái bồn tắm lớn ba chân siêu khổng lồ, sáng bóng, bên trong có vẻ chứa đủ cho mười người cùng lúc tắm.
Từ Tiểu Thụ đứng trước mặt bồn tắm lớn đến chừng nửa thân cao, nhìn nó mà trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng tốt.
Rất muốn quay đầu bỏ đi, nhưng không dám...
Chỉ đến khi “cảm giác” truyền đến, hắn mới thấy Tang lão thật sự nhắm mắt lại, ngồi xếp bằng bên kia cái bồn.
Từ Tiểu Thụ gãi đầu, đây là đang làm gì?
Lúc này, hắn thấy lão đầu bỗng nhặt lên một hộc linh tính toàn hoa cỏ, một mạch ném vào trong bồn tắm.
Ản, hắn còn ném cả mấy chục thứ quả, liền cả cành lá cũng không giữ lại cái nào.
“Nhào nhào!”
Thanh âm quen thuộc vang lên bên tai.
“Tẫn Chiếu Thiên Viêm?” Từ Tiểu Thụ cũng động lòng.
Hắn tập trung nhìn lại, mới mơ hồ phát hiện dưới bồn có một luồng lửa lớn.
Cấp bậc “Tẫn Chiếu Thiên Viêm” này, khiến cho “cảm giác” trước đó cũng không phát hiện nổi, thật đáng sợ!
Nhưng đây đốt bồn, bên trong lại không có nước, khó mà gọi là để tắm được!
Mình đây còn thêm gia vị, lão nhân này rốt cuộc định làm gì?
“Tang lão?” Hắn gọi.
“Đừng nói chuyện, coi kỹ.” Tang lão vẫn nhắm mắt, hết sức chuyên chú.
Từ Tiểu Thụ không khỏi bắt đầu chú ý quan sát, nghĩ thầm: “Đừng nói là lại định thử ta, để xem cuối cùng hắn làm cái gì?”
Khả năng rất cao!
Đại lão kia vốn ưa thích làm vài chuyện kỳ quái, chuyên dùng để dọa người.
Từ Tiểu Thụ từng kinh nghiệm lúc hù Tô Thiển Thiển chính là dáng vẻ này.
Chỉ là...
Càng nhìn càng thấy không đúng.
Dưới “cảm giác”, hoa cỏ hoa quả vừa rơi vào bồn thì bị “Tẫn Chiếu Thiên Viêm” nhiệt độ cực cao sấy khô nứt, hoá thành bay khói, chỉ còn lại mấy giọt nguyên dịch.
Khống chế đến mức nào mới có thể đốt lửa như thế!
Dùng “Tẫn Chiếu Thiên Viêm” hỏa diễm bá đạo như vậy mà vẫn luyện ra những giọt nguyên dịch thượng hạng!
Đến mức để mình thì cả Linh Tàng Các cũng có thể đốt, không cần nói đến nhập vào nguyên dịch đó.
Càng nhiều hoa cỏ đưa vào, càng nhiều nguyên dịch thu được, mà lại vẫn giữ được độ tinh khiết, chỉ cần điểm nhỏ mà thôi.
Không gian bồn rất rộng, thoải mái để nguyên dịch ấy dung hợp.
Chờ chút!
Mấy giọt nguyên dịch bắt đầu tan vào nhau, tạo thành một khối chất lỏng tròn lớn...
Từ Tiểu Thụ trừng mắt, tình trạng này làm sao lại thấy thân quen thế, phải chăng...
“Ầm ầm!”
Tiếng vang rất lớn, bồn tắm rung, chất lỏng đang lớn chuyển ngưng tụ trong nháy mắt thành một viên cầu xám đen.
Ken két!
Cầu đen vỡ, một mùi thuốc nồng nặc bốc ra. Từ Tiểu Thụ lập tức run rẩy, suýt chút nữa không giữ được, hít sạch cả những thứ trong phòng.
Hắn bịt kín mũi, toàn thân lỗ chân lông đều đóng chặt.
Đông đông đông.
Những viên đan dược tròn mép từ bồn chảy xuống, từ đáy chui qua lỗ nhỏ rơi vào trong bình lớn đặt sẵn bên cạnh.
Nghe số lượng, đoán cũng không dưới mấy chục viên.
Từ Tiểu Thụ toàn thân chấn động, đây là...
Luyện đan???
Nhìn chiếc bồn siêu cấp trước mắt, lại nhìn đáy ba chân, Từ Tiểu Thụ nghẹn họng nhìn, chợt ngộ ra.
Đan...đan đỉnh?
Tang lão mở mắt, thấy thiếu niên bịt mũi, liền lấy ra một viên thuốc ngửi thử.
“Không thối đâu, ngươi bịt làm gì?”
“À à, không có.” Từ Tiểu Thụ vội buông tay, chỉnh lại trạng thái.
May mà vừa rồi không cho ngửi, nếu không một xúc động, có thể ít nhất ba mươi viên thuốc...
Từ Tiểu Thụ rùng mình.
Tang lão vừa sắp xếp đan dược vừa hỏi: “Học được cái gì rồi?”
Từ Tiểu Thụ hít một hơi sâu, ánh mắt đầy khó tin: “Ngươi đang luyện đan?”
Tang lão động tác chậm lại, cũng bất ngờ nhìn thiếu niên: “Ngươi xem nửa ngày, liền đoán ra cái này?”
Ta hỏi là ngươi học đến cái gì thủ pháp luyện đan chứ!
Một nửa ngày ngươi nhìn cái gì?!
Tang lão cũng khó coi lắm.
“Đương nhiên không chỉ có vậy!”
Từ Tiểu Thụ một lời khiến cho ông ta lại tiếp tục an ủi, hắn nhìn ngóng chờ đợi Từ Tiểu Thụ nói tiếp.
Trong mắt lão, thiếu niên này có thiên phú, có nghị lực, mọi phương diện đều tốt, thậm chí có thể nói là tuyệt xuất.
Tư chất vừa ra tay phiêu lông, lại còn hiếm thấy.
Lại nữa dù sao cũng đã lĩnh ngộ được Tiên thiên kiếm ý, không thua kém ai.
Kết quả Từ Tiểu Thụ chỉ nhìn đan đỉnh một cái, lớn tiếng nói: “Cái này chẳng phải là đan đỉnh sao!”
Bịch!
Ầm!
Tang lão một cái không nhịn được, lảo đảo, mấy cái tiểu bình đan dược rơi trên mặt đất, viên tròn lăn ra khắp nơi.
“Ngươi mù mắt sao? Đây là đan đỉnh, nó còn có thể là cái gì!” Tang lão gầm.
Từ Tiểu Thụ khí thế liền yếu đi một mảng lớn, đúng là người ta nhìn ra đây là đan đỉnh mà!
Lẽ nào kỳ hoa như vậy mà lại là đan đỉnh?
Cao như thế, lại lớn như vậy...
Thôi, hắn nghĩ ra là vì ngươi mê cái đặc biệt, ta vui cho ngươi đi.
Nhưng ngươi nhìn nó bên ngoài trắng muốt bóng loáng...
Đây mua đan đỉnh ở đâu, ánh mắt này, trình độ cũng không có, ba chân đỡ bồn tắm lớn, chẳng khác gì trò cười!
Dù ghét nhưng Từ Tiểu Thụ cũng không dám la lớn, chỉ nhỏ giọng trả lời: “Ta thoạt đầu coi nó là bồn tắm lớn...”
“Bồn tắm lớn?”
Tang lão mặt tái, tức giận muốn nổ.
Ngươi đồ nghịch tử, mới gặp ngày đầu mà đã khiến ta muốn sống bốc lên làm chết ta!
Hắn cố nén giọng, quay đầu nhìn đan đỉnh, càng xem càng thấy thiếu niên này quan sát rất chuẩn...
Phi!
“Đây chính là đỉnh đặc biệt cần trong ‘Tẫn Chiếu nhất mạch’ luyện đan thuật. Bỏ qua vẻ hoa lệ bên ngoài, dùng tinh thạch chống nóng nhất để chế thành.”
“Ngươi chắc cũng biết uy lực ‘Tẫn Chiếu Thiên Viêm’, đến cả Linh Tinh cũng không chịu nổi một khắc. Muốn chuyển sang tinh thạch thường, sợ là đan không thành, đỉnh trước phải chịu nhiệt.”
“Đừng nhìn nó xấu xí, một đỉnh này tiêu hao tương đương mười cái tương đương cấp bậc trở lên!” Tang lão giải thích trong hơi mệt.
Từ Tiểu Thụ nghe xong mắt sáng lên: “Lợi hại như vậy sao?”
“Đương nhiên!” Tang lão lại tỏ vẻ kiêu ngạo.
Từ Tiểu Thụ đưa tay sờ nắp đỉnh, kỳ lạ thay sau chút thời gian luyện đan, nhiệt độ của nó đã phục hồi như lúc đầu.
Gõ nhẹ vào đỉnh, âm thanh vang, rất hùng dũng, nhìn là biết cực kỳ rắn chắc.
Từ Tiểu Thụ với vẻ sợ hãi ngưỡng mộ, quay lại hỏi: “Đan đỉnh cứng như vậy, dùng để đập người thì đau lắm nhỉ?”
“???”
Tang lão sững sờ nhìn thiếu niên trước mặt, nổi gân xanh trên mặt.
“Từ Tiểu Thụ!”
“Ngươi cho lão phu im miệng!”
“...”
Từ Tiểu Thụ ngẩn ra, sao tự nhiên lại kích động thế?
Giận hết chịu nổi rồi sao?
“Nhận thỉnh cầu, bị động giá trị, +1.”
(Giấy Trắng: Chúc đạo hữu luôn vui vẻ bên những người đạo hữu yêu quý.)
Bắc đánh Minh, Nam bình Chiêm, Tây nhập Ai Lao, Chân Lạp. Thịnh thế Đại Việt.