Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Công Lý và Bánh Bí Ngô
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại vùng đất này, Cát Tư là ai không quan trọng, mà Phỉ Lạc Ti là ai mới thực sự quan trọng.
“Kéo ra rồi chém đi.” Sau khi nói câu này đến lần thứ hai, khuôn mặt Phỉ Lạc Ti trở nên mất kiên nhẫn rõ rệt.
Bố Lai Tư đảm nhận vai trò đao phủ, cơ thể ông ta khẽ run lên, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy đến chỗ Cát Tư, ông thô bạo kéo hắn đến khu vực hành hình bằng long đầu trảm.
Khi tấm vải đen được kéo xuống, những tiếng xì xào không ngớt vang lên. Ngay khoảnh khắc con dao to lớn sắc bén xuất hiện, tất cả mọi người đều bị ánh sáng lạnh lẽo của nó kích thích, bọn họ vô thức lùi lại mấy bước.
Đó là một loại vũ khí còn lớn hơn cả đại đao, trông giống như một tác phẩm nghệ thuật khổng lồ hơn là một món vũ khí.
Chiều dài, chiều rộng và chiều cao của nó xấp xỉ 100 X 150 X 300, và đơn vị đương nhiên được tính bằng mét.
Nhìn từ bên ngoài, nó giống như một con Cự long mạnh mẽ thời sơ khai, đôi cánh nó dang rộng, cơ bắp trên người nó phồng lên, lớp vảy tỏa sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời, rất mạnh mẽ, trông như đang dồn sức chuẩn bị tấn công. Đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Nếu là ở thế giới trò chơi, chắc chắn sẽ có vô số người chơi chạy đến đó để chụp màn hình.
Nhưng ở thế giới này thì rồng lại là một thảm họa khủng khiếp đối với con người.
Rồng thích của cải, chúng yêu thích những báu vật sáng lấp lánh.
Nhưng chúng lại quen với cuộc sống tùy tính, không thích “lao động nặng nhọc”, có được sức mạnh to lớn nhưng bọn chúng lại chọn cách đơn giản nhất là cướp bóc.
Chúng thích cướp bóc, dân thường nghèo khổ, thương nhân, nô lệ không phải là mục tiêu của chúng. Nhưng ở thế giới thực không có cái gọi là “Cơ chế bảo vệ NPC”, thân hình rồng khổng lồ, sải cánh rộng, mỗi lần chúng vỗ cánh bay đi là rất nhiều công trình kiến trúc sẽ bị hư hại.
Hơn nữa, khi rồng chiến đấu với những siêu phàm giả, người bị thương vong nhiều nhất lại là dân thường và nô lệ không có khả năng chống cự.
Cũng như con người, khi con người đánh nhau thì đâu quan tâm lũ kiến có bị ảnh hưởng hay không? Rồng cũng có tâm lý như vậy.
Những siêu phàm giả thuộc tầng lớp quý tộc thì mất tiền, còn những nô lệ bình thường vừa mất tiền vừa mất chỗ ở và cả mạng sống.
Đáng sợ, khủng bố, cường đại……
Đối với người dân bình thường thì rồng không phải là một sinh vật đáng mơ ước.
“Rồng, Cự long tới rồi, chạy đi!”
Sau khi nhìn thấy một con Cự long sống động như thật, người dân bình thường bắt đầu hoảng sợ, bất an. Nếu bọn họ cố bỏ chạy sẽ gây ra hỗn loạn.
“Nhìn cho rõ đi! Đó rõ ràng là đồ vật của Lĩnh chủ đại nhân, đó không phải là Cự long!”
May mắn thay, biểu tượng của Phỉ Lạc Ti đã làm rõ thân phận của nó, lúc này mọi người mới bình tĩnh lại một chút.
Phỉ Lạc Ti không thích làm một việc nhiều lần. Lan Tư Duy Lợi không có máy chém để hành quyết phạm nhân, xét thấy cấp bậc phạm nhân sau này sẽ ngày càng cao, vậy nên y đã dứt khoát dùng một chiếc răng rồng cấp 300 để chế tạo chiếc Long đầu trảm cao 300 mét, nặng 50.000 tấn này. Đảm bảo bất kỳ sinh vật hay chủng tộc nào ở cấp độ nào vi phạm pháp luật đều có thể bị chặt đầu bởi một nhát đao!
Thuật luyện kim và rèn thép của Phỉ Lạc Ti đều đã đạt đến cảnh giới tối cao, vật liệu sử dụng cũng là loại tốt nhất. Mặc dù uy áp còn sót lại của nó đã được y cố ý phong ấn, nhưng cả tạo hình lẫn lưỡi đao sáng lấp lánh đều khiến người ta không khỏi rùng mình.
“Vỏ” của long đầu trảm chỉ là loại hàn băng bạc thiết thông thường cấp 300. Ưu điểm lớn nhất của nó là “Cứng”, còn đặc tính của nó là [Không thể phá hủy]. Long đầu trảm làm bằng hàn băng bạc thiết sẽ không bị hư hại, ngay cả khi nó tồn tại hàng vạn năm cũng sẽ không bị mưa gió xói mòn.
Tất nhiên, vì nó được gọi là Long đầu trảm nên vật liệu cốt lõi của nó vẫn là [Rồng].
Cũng giống như Phỉ Lạc Ti, Cự long từ những chuỗi dữ liệu cũng đã xuất hiện ở lục địa này.
Nhưng mà, nó đã bị Phỉ Lạc Ti giết, vì hai thuộc tính của hai chuỗi dữ liệu chồng chéo lên nhau đã khiến sức mạnh của y tăng vọt.
Khác với cơ chế của game là giết rồng chỉ rớt ra hàng chục đến hàng trăm vật phẩm khác nhau, ở thế giới này, sau khi giết được con Cự long đó thì mọi thứ nó có đều thuộc về Phỉ Lạc Ti.
Boss thế giới là plugin do công ty game phát triển, nó có thanh HP lên tới 1 tỷ, những chiêu thức và kỹ năng tối thượng cũng cực kỳ mạnh mẽ!
Loại boss thế giới này được thiết kế để chiến đấu với hàng nghìn người.
Nếu nó quá nhỏ, những người chơi ở hàng cuối cùng thậm chí không thể nhìn thấy một chiếc vảy của nó, nói gì đến cảm giác trải nghiệm khi chơi game.
Vì vậy, boss thế giới mới là một con Cự long siêu lớn, thậm chí còn [Khổng lồ] hơn cả rồng ở thế giới này.
Chỉ sử dụng kỹ năng thu thập thôi đã tốn của Phỉ Lạc Ti không biết bao nhiêu thời gian, ba lô không gian lại có thêm vài trang trống!
Một con Cự long có 365 chiếc răng. Tuy chiếc răng Phỉ Lạc Ti chọn không phải là dài nhất, nhưng nó lại là chiếc răng sắc bén nhất. Sau đó mài ngang thành lưỡi dao, chỉ cần chạm nhẹ vào cơ quan kích hoạt, những chiếc răng hình nón nhô ra từ độ cao 300m sẽ hạ xuống, tạo ra chấn động và sức ảnh hưởng cực kỳ mạnh mẽ.
Long đầu trảm (phiên bản Cự long) [Kim sắc truyền thuyết]: Được làm từ răng của Cự long thật, có sức mạnh trấn áp, giam cầm và phong ấn mọi cấp độ.
Kỹ năng 1: Thanh gươm phán xét.
Kỹ năng 2: Vô ma lĩnh vực.
Kỹ Năng 3: Chết tức thì.
Trang bị này đối với cá nhân mà nói thì vô dụng, dù sao thì một người cũng không thể dùng thứ này làm vũ khí để tiêu diệt tất cả mọi người trên chiến trường được.
Nhưng với tư cách là biểu tượng của một tòa thành thì sức răn đe mà nó mang lại không thể tốt hơn.
Phong ấn Phỉ Lạc Ti đặt lên nó cũng không phải là phong ấn hoàn toàn khí tức của nó.
Đối với những người có cấp bậc thấp, khi nhìn vào sẽ bị vẻ bề ngoài của nó làm cho chấn động, nhưng sẽ không bị nó sợ chết khiếp.
Nhưng đối với người có cấp bậc càng cao, khi đối mặt với đầu rồng này sẽ cảm nhận được uy áp nặng nề từ nó.
Tất nhiên, là một Lĩnh chủ có tinh thần ổn định và chín chắn, Phỉ Lạc Ti sẽ không rảnh đến mức không có việc gì làm mà đi dọa dẫm những siêu phàm giả vô tội đi ngang qua.
Nó chỉ phát ra uy áp với những kẻ có ác ý, người bình thường chỉ cần không có ý nghĩ giết người mỗi ngày thì sẽ ổn thôi.
“Thả, thả ra!” Nếu nói Bố Lai Tư có thể giữ được bình tĩnh khi đối mặt với uy áp đó thì đúng là nói dối!
Nhưng để thể hiện bản thân trước Lĩnh chủ, Bố Lai Tư đã liều mình tiến lên, đích thân ép Cát Tư vào chỗ lõm trên long đầu trảm.
Chiếc răng rồng sáng lấp lánh treo trên đỉnh đầu hắn, toàn bộ lưỡi đao được mài ra từ một cái răng rồng hoàn chỉnh. Lưỡi đao rơi xuống từ độ cao hơn 200 mét, ban cho con người sự chăm sóc cuối cùng trước khi chết – chết một cách thoải mái nhất!
“Ông, ông muốn làm gì?!” Cát Tư sợ đến mức đái ra quần, hắn run rẩy hét lên với cha mình, cựu quan chấp chính: “Cha, cha – cứu con với!”
Suy cho cùng thì, Cát Tư chính là đứa con trai mà Ba Khắc đã chờ đợi hàng chục năm, tình yêu dành cho con trai tạm thời lấn át nỗi sợ hãi: “Chủ nhân! Chủ nhân, xin ngài hãy tha cho nó! Chủ nhân, cầu xin ngài hãy tha cho nó một lần! Nó rất có tài, sau này nó sẽ chăm chỉ rèn luyện để trở thành một siêu phàm giả cấp cao xuất sắc, sẽ trở thành thanh kiếm trong tay ngài…..”
Cát Tư cũng vội cầu xin: “Lĩnh chủ, chủ nhân, ta sai rồi, ta không nên bất kính với ngài! Xin ngài cho ta thêm một cơ hội nữa, xin ngài, đại nhân…..”
Nhưng mà, lời cầu xin còn chưa dứt thì mọi chuyện đã kết thúc.
Tiếng rồng gầm vang lên, đầy sát khí khiến lòng người hoảng sợ, lưỡi đao khổng lồ rơi xuống. Người rèn luyện thân thể cấp 32 yếu ớt như nước trước Long đầu trảm.
Lộc cộc……
Cái đầu được cắt rất gọn gàng, nó lăn lông lốc mấy vòng trên mặt đất, máu nóng hòa lẫn bùn đất làm vấy bẩn khuôn mặt vốn sạch sẽ và mái tóc chải chuốt kỹ càng.
Phỉ Lạc Ti nhìn Ba Khắc đang quỳ dưới chân mình, bình tĩnh hỏi: “Đã có ai từng cầu xin ngươi như thế này chưa?”
“Lúc đó ngươi đã làm gì?”
Ba Khắc run rẩy, linh hồn ông run rẩy, ông không thốt ra được lời nào.
Nó đã chết rồi.
Cát Tư, người từng rất kiêu hãnh và ngạo nghễ kia đã chết.
Dân chúng vây xem ai nấy đều choáng váng. Bố Lai Tư, người khởi động máy chém, cũng choáng váng. Sau khi lưỡi đao màu trắng bạc dính đầy máu, nó không còn “dễ tiếp cận” nữa, mà trái lại càng trở nên đáng sợ hơn.
Ở thế giới ma pháp có thể khắc ma văn “tự làm sạch” lên đồ vật, nhưng Phỉ Lạc Ti lại cố tình không khắc lên lưỡi đao làm từ răng rồng này.
Long đầu trảm dùng để uy hiếp, vậy nên nó càng đáng sợ càng tốt!
Máu dính trên đó cũng không cần can thiệp quá nhiều, dù Cự long đã chết nhưng tố chất mạnh mẽ của nó vẫn tồn tại trong từng tế bào.
Chiếc răng Cự long này còn có tác dụng hấp thu năng lượng.
Tuy tác dụng của máu song thuộc tính thủy hỏa của Cát Tư dùng để tăng cường sức mạnh cho Cự long có tác dụng cực kỳ nhỏ, nhưng máu còn lại trên răng rồng cũng sẽ không sinh ra vi khuẩn hay virus.
Phỉ Lạc Ti không phải là ma quỷ. Hình dáng và uy áp của long đầu trảm đã đủ đáng sợ rồi, việc hàng ngày bắt người ta cầm giẻ lau và chậu nước lau sạch nó thì quá tàn nhẫn. Hơn nữa, đối với người bình thường thì công việc đó quá khủng bố. Nhưng đối với bọn tội phạm thì đây quả là cách “Cải tạo lao động” tốt nhất!
Phỉ Lạc Ti không có thú vui nhàm chán là “tra tấn” vong linh, tội phạm và vong linh đều giống nhau, trong mắt Phỉ Lạc Ti thì bọn chúng đều không có “nhân quyền”.
“Bây giờ không có tội phạm cần cải tạo lao động, vậy nên đợi sau này có người phạm tội bị bắt mới thi hành sau.” Phỉ Lạc Ti quyết định trong lòng.
“Tiếp tục.” Những lời này là y nói với quản sự đang áp giải tù nhân.
Quản sự này là người của trang trại. Nô lệ ở thế giới này không có giá trị gì, thế nên không cần thiết phải quan tâm hay đối xử tốt với họ. Vì vậy mỗi khi ông ta tức giận hoặc tâm trạng không tốt sẽ ra tay với nô lệ để trút giận, việc đó làm mãi cũng thành quen.
Hậu quả của việc không có ý thức về “lòng thương xót” là ngay cả bản thân ông ta cũng không thể nhớ nổi bao nhiêu nô lệ đã chết dưới tay mình.
Dù không bị đưa đến “ghế xét xử”, nhưng sau những gì vừa trải qua, ông ta sợ đến mức hai chân mềm nhũn.
Suy cho cùng thì con gà đầu tiên được đem ra làm gương chính là Cát Tư Kỳ Đế bất khả chiến bại và ngạo mạn, là “quý tộc” kiêu ngạo nhất từ trước đến nay!
Quản sự cầu xin Phỉ Lạc Ti tha thứ trong nước mắt: “Thưa ngài, thưa ngài……”
Phỉ Lạc Ti cau mày, Bố Lai Tư lập tức ra hiệu cho người hầu kéo ông ta xuống, sau đó sai những nam hầu khác kéo tên “thiếu gia” tiếp theo lên xét xử.
Phỉ Lạc Ti không thích bị người khác làm phiền khi đang làm việc. Nhịp độ y thích là xong việc này rồi mới chuyển sang việc khác. Nếu muốn chấn chỉnh an ninh và tác phong của thành Lan Tư Duy Lợi trước thì không được để những việc khác làm gián đoạn.
Y đã nhìn thấy hành vi của tên quản sự này từ lâu.
Dùng roi đánh để giảm bớt sự “lười biếng” của các nô lệ, chuyện đó dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Nhưng bây giờ không phải lúc tốt để xử lý bọn họ.
Nói trắng ra là, những quản sự này chỉ hành xử theo quy tắc và thói quen của thế giới này mà thôi.
Nô lệ bị đánh bằng roi, ngày mùa trồng trọt bận rộn thì được cho ăn hai bữa, còn mùa đông nhàn rỗi thì cho ăn nửa bữa, tuổi thọ trung bình không đến một năm. Một con người bình thường bỗng trở thành vật tiêu hao dùng một lần, nguyên nhân sâu xa không nằm ở một lâu la nhỏ như tên quản sự này.
Dù bây giờ Phỉ Lạc Ti có bắt hết và chặt đầu bọn chúng trước mặt các nô lệ cũng không có gì thay đổi.
“Uy Liêm Lai Đốn, nói cho ta biết ngươi đã làm những chuyện phạm pháp gì?”
Hiệu quả của việc Cát Tư bị đem ra làm gương rất tốt. Một giây trước, những thanh niên này còn đang kêu gào bất mãn, nhưng sau khi nhìn thấy Cát Tư bị long đầu trảm chặt đầu một cách hết sức gọn gàng thì biểu cảm trên mặt bọn họ cũng trở nên ngây dại, thậm chí ngay cả tròng mắt cũng không thể chuyển động.
“Lĩnh chủ đại nhân! Chủ nhân, ta nguyện ý dâng hết tất cả những gì ta có cho ngài! Ta có tiền, ta rất giàu, chủ nhân…..”
Phỉ Lạc Ti không nghe những lời vô nghĩa của bọn họ, mà cứ đổ hết thìa thuốc nói thật này đến thìa thuốc nói thật khác vào miệng chúng.
Kẻ phạm tội nghiêm trọng sẽ bị kéo lên máy chém lớn gần đó và chặt đầu tại chỗ. Sau khi chặt đầu thì việc xử lý trở nên dễ dàng hơn!
[Điều khiển vong linh]
Cái đầu lăn xuống đất lộc cộc rồi nhập vào cơ thể hắn. Sau khi thi thể không đầu đứng dậy, nó đã điều chỉnh lại cái đầu vừa mới gắn vào.
300 người nhân 2, bây giờ Phỉ Lạc Ti đã có 600 công cụ bằng người hữu dụng!
Cứ để cho bọn họ sống và cống hiến cho y thì làm sao có thể chia làm hai, làm việc không ngừng nghỉ, không công mà vẫn đạt hiệu quả cao!
125 tên sơn tặc nhân 2, 50 quan chức nhân 2, 150 quân thủ thành nhân 2, 300 người biết chữ nhân 2.
Trong số 625 người nhân 2 này, người có phẩm chất cao nhất lại là những tên sơn tặc, những linh hồn còn lại thì chỉ có thể gọi là miễn cưỡng dùng được.
“Đem mấy thứ phế vật này đi dọn dẹp nhà vệ sinh!”
Không ai có thể ngờ rằng, những tiểu quý tộc từng được chiều chuộng, sống trong nhung lụa nay lại trở thành những người dọn dẹp thành phố trong tương lai.
Vong linh không cần nghỉ ngơi hay ăn uống, vì vậy dùng bọn chúng rất tốt! Linh hồn thì được đưa ra ngoài để xóa nạn mù chữ, còn thi thể của chúng sẽ làm công việc dọn dẹp nhà vệ sinh công cộng và ủ phân.
Còn những kẻ phe Kỳ Đế nhưng chưa từng giết người hay vi phạm pháp luật quá nhiều, Phỉ Lạc Ti cho bọn họ nửa giờ để thu dọn đồ đạc và thả họ đi.
Phỉ Lạc Ti không phải là cường đạo, ngay cả quần áo để thay khi tắm rửa mà không cho phép lấy đi thì quá tàn nhẫn. Nhưng với tư cách là người thân của đám người đó, dù họ chưa từng giết ai thì số tiền vàng họ đã dùng cũng nhuốm đầy máu và nước mắt của người vô tội.
Phiên tòa công khai xét xử lần này, đối với người bình thường và nô lệ thì đó là “Tự nguyện tham quan”. Nhưng những người có liên quan đến giới quý tộc và phe Kỳ Đế thì bắt buộc phải có mặt để ký tên.
Chúng phải ký vào biểu mẫu trước khi bắt đầu và sau khi kết thúc lại ký thêm một lần nữa. Có rất nhiều người ở hiện trường nên cũng không cần phải lo lắng chúng bỏ chạy giữa chừng.
Quá trình xét xử công khai nhằm mục đích làm gương này diễn ra không lâu. Mỗi nhóm có ba mươi người, tổng cộng có mười nhóm. Ngoại trừ Cát Tư đầu tiên, “đại diện” thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, có hơi lâu một chút, còn những người khác thì dường như đã được tăng tốc lên gấp 10 lần.
Một buổi sáng trôi qua, ngoại trừ máu trên mặt đất và mùi máu tanh nồng nặc, thành phố dường như cũng không có gì thay đổi, nhưng lại có một điều khó tin đã xảy ra.
“Chết…. Không ngờ…. chết thật rồi…”
Lần “xét xử công khai” này khiến toàn bộ người dân trong lãnh thổ choáng váng rất lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Gia tộc Kỳ Đế kiêu ngạo đã sụp đổ. Những quan chức và quân thủ thành sống dựa vào việc hút máu chúng, còn xem thường chúng bẩn thỉu và ti tiện cũng đã biến mất. Những tên thiếu gia ngày xưa cao cao tại thượng thì bây giờ lại la hét, cầu xin lòng thương xót, nhưng chúng sẽ không bao giờ còn có thể kiêu ngạo được nữa…..
Trong lòng bọn họ vui vẻ và sảng khoái đến không nói nên lời, hình như có chút vui vẻ, có chút hạnh phúc, nhưng phần lớn là – mờ mịt, bối rối.
Ngày qua ngày làm việc vất vả và áp lực khiến bọn họ trở nên chết lặng và chậm chạp. Thay đổi quá đột ngột, quá nhanh khiến bọn họ không kịp tiếp thu, cơ chế bảo vệ của cơ thể đã làm chậm tốc độ nhận thức.
“Bắt đầu từ chiều nay, một đội xây dựng đô thị mới sẽ được thành lập. Những ai có thiện chí làm việc hãy đến điểm đăng ký để báo danh.”
Trước công việc, tất cả mọi thứ đều trở thành hư ảo.
“Ta, ta, ta, ta đăng ký, làm gì cũng làm được, làm gì ta cũng có thể làm!!!”
Cái gì mà trì độn, mờ mịt, tất cả đều đã biến mất!
Việc làm ở thành Lan Tư Duy Lợi rất khan hiếm. Trước đây, chỉ có người xin việc, chứ không có việc kén chọn người.
Vì vậy, dù đó là công việc không kiếm được tiền và ít lương thực thì vẫn có rất nhiều người đổ xô đi làm.
Dù sao thì đất đai nhàn rỗi đều là của Lĩnh chủ. Quân thủ thành cứ thấy người nào dùng riêng thì sẽ bắt, mà một khi đã bị bắt thì sẽ không bao giờ xuất hiện nữa.
Các khu vực gần Bất Lạc sơn mạch và Hải vực Hỗn Loạn không được giám sát, nhưng ở đó nơi nào cũng có ma thú. Nếu không phải siêu phàm giả thì đến gần chúng chỉ có chết.
Nếu không bị bức đến đường cùng thì không ai dám đánh cược vào vận may.
Vì vậy, tất cả mọi người đều rất phấn khởi khi nghe thành phố có tin tuyển dụng.
*****
“Chào bà, xin thứ lỗi, ta phải dọn dẹp khu vực này.” Cát Tư nhẹ nhàng, lịch sự nói với người phụ nữ đứng cạnh thùng rác.
“A…..” Mẹ Mã Lợi Á chợt khóc lớn: “Mã Lợi Á, Mã Lợi Á, con của mẹ, con thấy không? Con có thấy không?! Lĩnh chủ đã báo thù cho con rồi, a a a……”
Khi Cát Tư được áp giải đến phiên tòa, bà không khóc. Khi hắn bị long đầu trảm chém đầu, bà cũng không khóc.
Đã ba ngày trôi qua kể từ khi phiên tòa công khai oanh liệt đó diễn ra.
Trong ba ngày này, 625 xác sống đã được phân bổ đến các trang trại, công trường và đường phố.
Cát Tư được phân công đến con đường nơi có nhà của Ca Lệ.
Nói cách khác, con đường Ca Lệ sinh sống chỉ là một trong những con đường mà “Cát Tư” phụ trách.
Bảy con đường với tổng chiều dài 35.000 mét, yêu cầu Cát Tư phải bắt đầu dọn dẹp từ sáng. Mặt đất không được có rác và lá rụng, 700 thùng rác không được đầy và không được có rác bốc mùi khó chịu……
Quy định làm việc rất nghiêm ngặt.
Công trình quy mô lớn hiện nay trong thành phố vẫn chưa hoàn thành. Khi hoàn thành xong sẽ có 70 nhà vệ sinh công cộng, 700 camera giám sát và 7.000 đèn đường, mà tất cả những thứ đó đều cần Cát Tư lau chùi, vệ sinh, bảo trì và bảo dưỡng.
Đối với lượng công việc nhiều như vậy, nếu để một người bình thường làm việc đó thì cần phải thuê ít nhất năm người, mà cũng chưa chắc có thể làm xuể! Nhưng vong linh Cát Tư lại không phải người thường, điểm thuộc tính của hắn thực sự rất cao, hơn nữa, vong linh không cần nghỉ ngơi, ngủ hay ăn, làm việc 24 giờ một ngày mà vẫn duy trì hiệu suất cao rất đơn giản!
Cát Tư được thiết lập cho hành trình mới, vậy nên hắn ta tỏ ra vô cùng lo lắng. Hắn lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, chu đáo đưa cho Ca Lệ: “Mời dùng cái này, nó rất sạch sẽ.”
Cát Tư vẫn rất đẹp trai, lớn lên trong nhung lụa và sự nuông chiều, không giống như nô lệ và thường dân phải làm việc nặng nhọc, hắn cũng không có áp lực cuộc sống. Làn da trắng nõn, đường nét khuôn mặt đều đặn. Mặc dù hắn chỉ mặc một bộ đồng phục của người dọn vệ sinh, nhưng sau khi dùng ma thuật điều chỉnh kích cỡ, tất cả những ưu điểm như eo thon, chân dài đều hiện rõ ra ngoài.
Mẹ Mã Lợi Á ngẩng đầu lên, mắt bà ngân ngấn nước. Đôi mắt bà hung dữ như sói mẹ nhìn chằm chằm hắn, hoàn toàn không bị vẻ ngoài của hắn mê hoặc.
“Đi! Ngươi phải đi xin lỗi Mã Lợi Á với ta!”
Khi bố trí nhóm lao công này Phỉ Lạc Ti cũng đã tính đến việc phát triển du lịch ở Lan Tư Duy Lợi trong tương lai. Nhóm lao công này không chỉ là người dọn vệ sinh mà còn là NPC hướng dẫn du lịch trong thành phố, thân thiện, lịch sự, ân cần, nhẹ nhàng, vui vẻ giúp đỡ người khác, tất cả đều là hành vi được Phỉ Lạc Ti lập trình.
Từ lâu, Ca Lệ đã biết Cát Tư trước mặt bà chỉ là một cái xác không hồn đang di chuyển, nhưng dạo này bà giống như bị ma nhập. Trước khi ra ngoài làm việc, bà sẽ đến nhìn hắn làm việc một lát. Việc đầu tiên bà làm sau khi tan làm là đi tìm Cát Tư nhìn hắn làm việc.
Bà cũng không biết tại sao mình lại làm như vậy, cho dù bây giờ Cát Tư có phải nhận hình phạt nào đi chăng nữa thì Mã Lợi Á bé nhỏ của bà cũng sẽ không bao giờ quay lại.
“Xin lỗi, Cát Tư, ngươi phải đi xin lỗi con gái Mã Lợi Á của ta!!!”
Thật điên rồ và không thể tưởng tượng được khi một thiếu gia nhà quý tộc cao quý, một siêu phàm giả kiêu ngạo lại đi xin lỗi một cô gái nghèo hèn, thấp kém hơn cả cỏ cây, hơn nữa cô ấy còn là người đã chết!
Nhưng mà, sau khi lời “xin lỗi” thốt ra khỏi miệng, nó giống như một hạt giống nhanh chóng nảy mầm rồi bám rễ sâu trong tâm trí bà.
Đúng, phải xin lỗi! Dù Mã Lợi Á đã chết nhưng Cát Tư vẫn phải xin lỗi vì những gì hắn đã làm với cô bé!
“Ta không chấp nhận lời xin lỗi của ngươi, nhưng ngươi vẫn phải xin lỗi Mã Lợi Á! Ngươi phải ăn năn hối lỗi về những hành động thô bạo và tàn ác do mình gây ra!”
Không biết Ca Lệ đã lấy đâu ra sức mà bà có thể kéo Cát Tư đứng dậy: “Đi, ngươi phải đi với ta, ngươi phải đi xin lỗi Mã Lợi Á!!!”
Ca Lệ vốn quen làm những công việc nặng nhọc, lòng bàn tay bà thô ráp, chai sạn, khớp xương thô to chứng tỏ bà là người rất thạo việc! Nhưng một phụ nữ trung niên thiếu dinh dưỡng thì làm sao có thể kéo được một vong linh kiếm sĩ cấp 32 đi được?
“Thưa bà, xin hãy nghe ta nói. Thưa bà, bây giờ ta vẫn đang trong giờ làm việc. Chờ ta làm xong việc…..”
Cát Tư chưa kịp nói hết lời thì đã bị ba nguồn sức mạnh tấn công cùng một lúc.
“Xin lỗi! Ngươi phải xin lỗi em gái ta! Ngươi chính là kẻ đã giết chết em gái ta!”
Nếu là cách đây vài ngày thì chắc chắn bọn họ sẽ không thể nói những lời này với Cát Tư Kỳ Đế, một trong những người quan trọng nhất trong thành, nhưng Lĩnh chủ đại nhân đã nói…..
Cát Tư Kỳ Đế đã giết Mã Lợi Á và hắn có tội.
Hắn có tội.
Chỉ bốn từ đơn giản.
Nhưng họ đã đợi lâu thật lâu mới nghe được những lời đó!
Em trai em gái của Mã Lợi Á đẩy hắn: “Xin lỗi! Ngươi phải quỳ xuống xin lỗi chị gái ta!”
Dường như trong cơ thể nhỏ bé của bọn họ ẩn chứa một nguồn sức mạnh cường đại, trong bóng tối, đôi mắt bọn họ tỏa ra thứ ánh sáng mà bóng tối không thể xóa nhòa, bọn họ phẫn nộ và cố chấp gầm lên với Cát Tư ….
Xin lỗi đi, hãy đi xin lỗi Mã Lợi Á, hãy đi xin lỗi người đã bị ngươi giết!
Chúng ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi, Mã Lợi Á cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi, nhưng ngươi vẫn phải xin lỗi!
Vong linh không có sự đồng cảm, chúng chỉ hành động theo mệnh lệnh của chủ nhân.
Công việc của nó là quét đường và giúp đỡ người dân.
Yêu cầu của bốn người này đã vượt xa tầm quan trọng của việc “quét hết khu vực này”, vậy nên hắn đã nở nụ cười thân thiện: “Được, xin hỏi chúng ta sẽ đi đâu?”
Ca Lệ lôi kéo hắn, ba đứa trẻ thì đẩy, rất thô bạo, nhưng bọn họ cũng đã kéo được hắn đến “Ngôi mộ” của Mã Lợi Á.
Người nghèo không có khái niệm về “nghĩa trang”. Ở một khía cạnh nào đó, con người cũng là một loại ma thú, vì con người cũng có thể đem bán với một mức giá nhất định.
Trên thị trường chợ đen, giá của một thi thể dao động từ 10 đến 300 đồng, so với một người sống còn đắt hơn!
Sau khi chết, phần lớn thường dân sẽ bị người thân bán ra chợ đen, đây cũng là một nguồn thu. Tất cả mọi người đều đã ngầm chấp nhận việc “sau khi mình chết sẽ bị bán ra chợ đen”.
Tất nhiên thi thể của Mã Lợi Á cũng được bán ra chợ đen, nhưng vì không còn nguyên vẹn nên giá cũng giảm xuống rất nhiều, chỉ được bán với giá 15 đồng, trong khi giá thị trường bình thường phải là 200 đồng.
Buổi tối sau khi bán thi thể Mã Lợi Á đi, Ca Lệ trở về nhà và ru đứa con gái út Vi Vi An vào giấc ngủ, lau nước mắt cho cô bé. Bà ôm 15 đồng tiền kia vào lòng rồi khóc không thành tiếng cả một đêm.
Ngày hôm sau, Ca Lệ tìm một chỗ trong sân để chôn chiếc kẹp tóc Mã Lợi Á thích nhất, đây được coi là mộ của cô, làm như vậy cũng đồng nghĩa với việc gia đình họ sẽ luôn được ở bên nhau.
“Quỳ xuống! Xin lỗi Mã Lợi Á đi!!!” Ca Lệ gầm lên, mùi rỉ sét nơi cổ họng xộc lên, hai mắt bà đỏ hoe như thể mạch máu sắp vỡ tung chảy máu.
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi đi…..” Ba đứa trẻ cũng hung dữ nhìn hắn.
Cát Tư ngoan ngoãn quỳ xuống: “Mã Lợi Á tiểu thư, ta không biết phải nói gì để bù đắp cho lỗi lầm của mình. Lời của ta thật vô lực, dù có nói gì thì ta cũng không thể thay đổi được sự thật là mình đã tàn nhẫn làm tổn thương cô như vậy. Điều duy nhất ta có thể làm là nói vô số lời xin lỗi cô và chăm sóc thật tốt cho người nhà của cô.”
“Ta xin lỗi, Mã Lợi Á tiểu thư. Cô hãy sống thật hạnh phúc ở một thế giới khác nhé.”
“Xin lỗi….. Xin lỗi đi….”
Dù có kêu Kỳ Đế xin lỗi nhưng nói lời xin lỗi rồi thì đã sao? Nếu lời xin lỗi có ích thì tại sao họ vẫn đau đớn như bị tra tấn thế này?
“Trả chị gái lại cho ta!” Cô bé nhỏ tuổi nhất Vi Vi An lao tới dùng nắm đấm đập thật mạnh lên người hắn, “Chị, chị của ta, trả chị của ta lại đây…..”
Cô bé kêu gào khóc thật lớn, phẫn nộ, bi thương và cầu xin trong đau đớn tuyệt vọng.
Nhưng người chết sẽ không bao giờ quay trở lại.
Một sinh mệnh như thế đã bị giết chết một cách dã man trong sự tuyệt vọng và đau đớn khôn cùng.
“Vi Vi An!”
Ca Lệ vội vàng chạy tới ôm lấy Vi Vi An đang tan nát cõi lòng. Bà không sợ Vi Vi An làm tổn thương Cát Tư, nhưng bà sợ Cát Tư đột nhiên nổi cơn thịnh nộ rồi giết chết Vi Vi An.
Một kiếm sĩ vong linh cấp 32 có thể bóp chết một bé gái tám tuổi bất cứ lúc nào, đó quả thật là việc hết sức đơn giản!
“Vi Vi An, con đừng khóc, mẹ ở đây, con đừng sợ, đừng khóc nữa……” Ca Lệ dỗ dành con gái để cô bé ngừng khóc, nhưng nước mắt bà lại không kìm được, những giọt nước mắt giống như chuỗi ngọc trai bị đứt, rơi xuống không ngừng, “Vi Vi An…..Mã Lợi Á….. Con của ta……”
“Chị ơi…..”
Hai mẹ con cùng nhau khóc, vết thương mà họ tưởng đã liền sẹo bây giờ lại đau đớn, máu tươi đầm đìa.
Vong linh không có cảm xúc, mà vong linh cấp cao thì có thể bị ảnh hưởng bởi ký ức trong cuộc sống trước đây của chúng, nhưng đó là những vong linh cấp cao trên cấp 100.
Cấp độ của “Cát Tư” chưa đến mức 100, thậm chí linh hồn của hắn còn bị lấy đi. Nếu không có “chương trình trí năng” của Phỉ Lạc Ti thì hắn chỉ là một [Vong linh] chỉ biết chiến đấu và giết chóc.
Hắn chỉ có thể nói: “Thật xin lỗi” theo chương trình do chủ nhân đặt ra.
“Nói xin lỗi thì có ích gì!” Tuy Vi Vi An tuổi còn nhỏ, nhưng là con nhà nghèo, hơn nữa còn phát triển sớm. Những đứa trẻ sống gần vùng Bình nguyên vô tận như nó đã sớm được truyền thụ những kiến thức về vong linh.
Mặc dù có ngoại hình và giọng nói là của Cát Tư, nhưng thứ đứng trước mặt bọn họ lại hoàn toàn không phải Cát Tư!
Họ yêu cầu Cát Tư xin lỗi không phải để an ủi Mã Lợi Á đã chết, mà là để trút giận.
Ngay cả khi bọn họ biết rất rõ rằng sẽ không có gì thay đổi.
Vi Vi An nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Cát Tư, cô bé hung dữ nói: “Ta phải trở thành một thi pháp giả mạnh mẽ, sau đó sẽ khiến cho linh hồn Cát Tư phải gánh chịu nỗi đau giống như chị gái ta đã chịu đựng!”
Linh hồn Cát Tư hiện đang nằm trong tay Lĩnh chủ đại nhân, nhưng Vi Vi An nhỏ bé vẫn ôm một tia hy vọng – chỉ cần nó trở nên có ích, có thể làm việc cho Lĩnh chủ đại nhân, tương lai nó có thể cầu xin Lĩnh chủ đưa linh hồn Cát Tư cho mình.
Đến lúc đó nó sẽ khiến cho Cát Tư nếm trải đau đớn và tuyệt vọng gấp trăm triệu lần chị gái mình!
*****
Khi Vi Vi An tỉnh lại thì trời đã sáng, đôi mắt nó đỏ hoe vì đêm qua khóc quá nhiều, hai bọng mắt sưng to như bong bóng cá. Ngủ dậy sau một đêm, hai mắt nó híp lại chẳng thể mở ra được.
“Mẹ ơi, mắt con đau quá. Có nước không mẹ?”
Người nghèo không có tiền mua thuốc, khi bị thương chỉ có thể chườm đá hoặc nước, đó là “thường thức” cơ bản nhất mà ai cũng biết.
“Hãy kiên nhẫn một chút, sắp đến chúng ta rồi.” Ca Lệ đau lòng sờ lên mí mắt con mình, bà dùng lòng bàn tay to lớn của mình che nắng cho cô bé.
“Quà” hôm nay vẫn đang được phát. Trước khi bắt đầu công việc, mọi người sẽ đến đây để nhận “Quà”, đây đã trở thành thói quen mà người dân sẽ không bao giờ quên.
Có thêm mấy đội ngũ phát “Quà”, điều đó có nghĩa là mọi người sẽ nhận được đồ ăn nhanh hơn.
Việc phân phát đồ ăn bắt đầu từ 6 giờ sáng, đến 8 giờ sáng thì hầu hết mọi người đều đã nhận được phần thức ăn của mình.
“Không còn bánh mật sao?! Đã…. Đã phát hết rồi sao?!”
Âm thanh phát ra từ phía trước khiến những người xếp hàng phía sau cảm thấy như tim mình lỡ mất một nhịp.
Không còn bánh mì mật ong nữa, đó chỉ là vấn đề thời gian, nhưng khi ngày đó đến, mọi người không khỏi cảm thấy mũi mình cay cay.
Bánh mật ong thật sự rất ngon, vậy mà sau này sẽ không được ăn nữa……
“Hôm nay chúng ta sẽ phát bánh bí ngô nhân đậu đỏ, mỗi người được nhận hai cái.” Ái Lệ Ti cho bọn họ xem những chiếc bánh bí ngô mới làm trong bếp.
Chiếc bánh bí ngô vàng óng và bánh mật ong trông hoàn toàn khác nhau.
Bánh mật ong là những khối vuông nhỏ, còn bánh bí đỏ nhân đậu đỏ là những chiếc bánh tròn, to cỡ lòng bàn tay Ái Lệ Ti. Bánh vẫn còn đang hấp, mùi thơm mê người tỏa ra khắp nơi.
Mùi thơm này có hơi khác so với bánh mật ong, nhưng nó vẫn làm say lòng người.
Bánh bí đỏ nhân đậu đỏ làm đơn giản hơn bánh mì mật ong: hấp chín bí đỏ rồi cho bột nếp vào nhồi chung với nhau. Đậu đỏ luộc chín, thêm đường vào rồi nghiền cho nhuyễn, sau đó lại đổ vào trong nồi làm nhân đậu đỏ.
Bước tiếp theo là lấy bột gạo nếp bí đỏ bọc nhân đậu đỏ lại, vo tròn rồi ấn thành bánh, từ từ thả vào chảo dầu lớn chiên đến khi chín vàng và phồng lên là coi như đã sẵn sàng!
Bánh bí ngô sẽ xẹp xuống sau khi lấy ra khỏi chảo, lúc đó nó sẽ trở thành một chiếc bánh thật sự chứ không phải là “viên bí ngô đậu đỏ”.
Có rất nhiều cách làm bánh bí ngô nhân đậu đỏ. Nếu cho bột mì vào thì sẽ làm bánh có kết cấu đặc hơn, còn nếu cho thêm bột gạo nếp thì bánh sẽ trở nên dẻo hơn.
Đất ở Lan Tư Duy Lợi không phù hợp để trồng lúa, nhưng giá lúa lại tương đối cao, vậy nên nhà Kỳ Đế đã trồng rất nhiều lúa trên trang trại, trong đó còn có lúa nếp.
Sau khi nhà ông ta bị tịch thu, đương nhiên gạo nếp sẽ thuộc về Phỉ Lạc Ti.
“Ăn nhanh đi! Ăn xong sẽ thích mê ngay!”
“Cảm ơn Lĩnh chủ đại nhân đã ban ân!”
Nghe nói có đồ ăn mới, Vi Vi An hưng phấn đến mức đỏ bừng mặt, cô bé vươn cổ nhìn về phía trước, hy vọng dòng người xếp hàng tiến về phía trước nhanh hơn, mau chóng đến lượt mình.
Bánh bí được chiên từ từ trong chảo lớn với lửa nhỏ, khi cắn vào sẽ phát ra tiếng “Rắc” khiến răng phải run lên. Nhưng mà, bánh bí chiên từ từ trên lửa nhỏ không bị mất nước nhiều. Sau khi cắn xuống chỉ cảm thấy nó thật mềm và đàn hồi.
Bản thân bí đỏ đã có vị ngọt, bột cũng không cho nhiều đường, bánh có vị ngọt nhẹ, nhưng bù lại thì nó lại có độ béo khi chiên ngập trong dầu. Bên trong còn có nhân đậu đỏ mềm mịn, vị ngọt thanh đi kèm với mùi thơm đặc trưng của bí đỏ và đậu đỏ, thật sự rất ngon, rất hấp dẫn.
Vi Vi An ăn từng miếng nhỏ, vô cùng quý trọng liếm sạch vụn bánh trên tay mình, nụ cười trên mặt cũng vô cùng hạnh phúc và thỏa mãn.
Nếu là mấy ngày trước thì chắc chắn cô bé sẽ không bao giờ dám làm chuyện này. Mặc dù trong khu an toàn an ninh được đảm bảo, nhưng vẫn có những ánh mắt hung ác không ngừng hướng về phía bọn họ, khiến mọi người ai nấy đều hoảng sợ.
Nhưng sau “phiên tòa công khai” ngày hôm đó, tất cả mọi người đều trở nên thành thật.
Ngay cả gia tộc Kỳ Đế lừng lẫy một thời cũng không còn. Ba Khắc hùng mạnh và Cát Tư bá đạo đều đã bị chém đầu, còn ai dám thách thức mệnh lệnh của Lĩnh chủ đại nhân nữa?
Bọn họ cũng sợ cướp đồ của người khác sẽ bị đưa lên máy chém, cái Long đầu trảm khổng lồ kia chính là lời cảnh cáo lớn nhất đối với mọi người!
“Bắt đầu từ ngày mai, bánh bí đỏ nhân đậu đỏ sẽ được phát trong 10 ngày, mỗi người vẫn được nhận hai chiếc.” Ái Lệ Ti nói với bọn họ: “Tất nhiên là bánh mật ong sẽ không biến mất. Lĩnh chủ đại nhân đã mở cửa hàng điểm tâm ở đại lộ Quang Minh, bên trong có bán bánh mì mật ong!”
Cửa hàng điểm tâm!!!
Vừa nghe cái tên đã cảm giác thật “ngọt ngào” và ngập tràn hương vị hạnh phúc.
Chỉ cần nghe tên thôi là đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi.
Nhưng sau khi niềm hạnh phúc ngắn ngủi qua đi, mọi người mới chợt nhận ra một điều rất quan trọng….
Nếu Lĩnh chủ đại nhân bán bánh mì mật ong, bọn họ có đủ tiền để mua à?
Dù bọn họ không biết một chiếc bánh mì mật ong được bán với giá bao nhiêu, nhưng có thể chắc chắn một điều rằng, bọn họ không thể mua nổi.
Nghĩ đến đây, bọn họ không khỏi thở dài: “Lĩnh chủ đại nhân thật là người tốt!”
Những thực phẩm đắt tiền như vậy vẫn hào phóng phân phát cho mọi người.
“Thật ngọt! Thật thơm! Ăn ngon quá đi!” Vốn từ của Vi Vi An không nhiều, vậy nên chỉ có thể nói đi nói lại mấy từ này, nó quý trọng liếm sạch vụn bánh trên tay mình, nụ cười trên mặt cũng vô cùng hạnh phúc và thỏa mãn.
“Nhanh nhanh rời đi. Thời gian không còn sớm nữa, các ngươi còn phải đi làm việc!”
Các công trình ở Lan Tư Duy Lợi đang hừng hực khí thế, trong thành phố cũng không còn ai nhàn rỗi sau hai đợt tuyển dụng. Ca Lệ cũng rất hào hứng với mức lương Lĩnh chủ đại nhân đã đưa ra. Hồi đó bà làm việc ở nhà Kỳ Đế, làm việc trong cửa hàng tạp hóa, bà bận rộn từ sáng đến khuya, nhưng mỗi ngày chỉ được trả một đồng. Bà không dám nghĩ đến việc nghỉ làm, chỉ có thể nhìn những người vô gia cư nộp đơn xin việc được trả 300 đồng một tháng mà ghen tị.
Nhưng mọi chuyện bây giờ đã khác. Những người đứng đầu gia tộc Kỳ Đế là Ba Khắc và Cát Tư đều bị chém đầu, bây giờ chúng đã bị biến thành vong linh. Tất nhiên bà cũng mất việc và trở thành lao động tự do.
Ngay cả ba đứa con của bà cũng mất việc.
Cách đây vài ngày, cả nhà bà còn khóc lóc, còn lo lắng không biết sống tiếp thế nào, nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác. Sau khi lấy lại được “tự do”, tất cả mọi người đều có thể xin việc.
Sau khi nhận được món quà của Lĩnh chủ, đường phố đông đúc công nhân hối hả đi làm.
Nhưng mà, Ca Lệ và các con bà còn chưa kịp rời thành thì con đường phía trước đã chật kín người.
“Xin nhường đường, xin nhường đường, tôi sắp muộn giờ làm rồi!”
Ca Lệ vô cùng lo lắng, nhưng sau đó lại nhanh chóng ngây dại.
“Cửa hàng điểm tâm Hạnh Phúc khai trương lớn có khuyến mãi lớn, ba ngày đầu tiên tất cả các mặt hàng trong tiệm đều giảm một nửa! Bánh mật ong vốn có giá 10 đồng, bây giờ có thể mang về nhà chỉ với giá 5 đồng! Ngoài ra còn có bánh mì nướng, bánh bí ngô nhân đậu đỏ, bánh quy, bánh sandwich và bánh quy hương thông. Tất cả mọi thứ đều giảm giá một nửa!”
“Bao nhiêu, bao nhiêu tiền?!” Chiếc loa lớn không ngừng lặp đi lặp lại, nghe con số, Ca Lệ không khỏi run rẩy đứng lên.
Ba đứa trẻ cũng sửng sốt một lát rồi hét lên: “5 đồng! Mẹ ơi, bánh mật chỉ có 5 đồng thôi!!!”
5 đồng là một số tiền lớn đối với một gia đình nghèo như nhà họ, nhưng đó lại là những chiếc bánh mật ong làm từ bột mì, đường bột và dầu!
Nhiều người đang đoán giá bánh mật ong, có người nói là 1 đồng vàng, có người nói là 2 đồng vàng, tóm lại là con số nào cũng có! Nhưng dù có nói con số nào thì cũng phải có chữ “đồng vàng” theo sau.
5 đồng, thậm chí là giá 10 đồng khi chưa khuyến mãi, nghe mức giá này khiến họ còn ngạc nhiên hơn cả 10 đồng vàng hay 5 đồng vàng.
Ca Lệ vốn là người tiết kiệm một đồng bẻ đôi, tiết kiệm đã ăn sâu vào trong máu bà, nhưng khi nghe mức giá đó vẫn khiến bà động lòng muốn mua.
Mặc dù trước đó bọn họ đã ăn bánh mật ong mười ngày liên tục, nhưng với món ăn ngon như vậy thì dù có ăn nó trong 10.000 ngày họ cũng sẽ không bao giờ nhàm chán!
Muốn mua, muốn mua, muốn mua, muốn mua……
“Ta muốn mua 100 cái bánh mật ong, 100 cái bánh bí ngô nhân đậu đỏ, cho tôi 50 cái bánh này, bánh này nữa!” Ca Lệ mắt sắc nhìn thấy Dược tề sư duy nhất trong thành đang cầm ví đi vào, sau đó ôm một đống bánh mì ra ngoài, bánh nhiều đến mức gần như bao phủ cả người ông.
“Ực…..”
Những thường dân do dự tụ tập quanh cửa không khỏi nuốt nước miếng.
Trong mắt ba đứa con của Ca Lệ tràn đầy khao khát, nhưng chúng chỉ nắm chặt tay mẹ, rất hiểu chuyện và không hề đòi hỏi.
Ca Lệ nhìn thấy thì đau lòng vô cùng, bà cắn chặt răng hạ quyết định: “Hôm nay mẹ sẽ làm nhiều việc hơn một chút, đợi đến tối tan làm mẹ sẽ đến mua!”
“Dạ! Mẹ, mẹ là người mẹ tốt nhất trên đời này!”
Sau khi quyết định xong thì bốn mẹ con cùng nhau rời đi, bước chân họ nhẹ nhàng, hạnh phúc vô cùng.
5 đồng có thể là một số tiền “khủng” cách đây vài ngày, nhưng bây giờ số tiền đó có thể kiếm được chỉ bằng sự nỗ lực và chăm chỉ!
Ca Lệ làm trong đội xây dựng thành phố, Lĩnh chủ đại nhân cho biết toàn bộ thành phố sẽ được xây dựng lại trên quy mô lớn.
Nhà máy xi măng đang tuyển 500 người, nhà máy gạch đang tuyển 500 người, đội xây dựng đang tuyển 500 người, còn có 100 người ở nhà máy sản xuất nhu yếu phẩm hàng ngày, 100 người ở nhà máy xe chở nước, 200 người ở nhà máy sản xuất thiết bị vệ sinh, 200 người trong nhà máy sản xuất đường ống... Khắp nơi trong thành phố đều dán các biển quảng cáo tuyển dụng.
Ca Lệ đã làm việc với đội thi công được 3 ngày, công trình đầu tiên của đội thi công là xây dựng ký túc xá công nhân cho Nhà máy số 1.
Tòa nhà ký túc xá đã được hoàn thành vào ngày hôm qua. Hôm nay, Vi Vi An và những công nhân thu thập nguyên liệu khác sẽ được đào tạo trước khi làm việc.
Tất nhiên, đào tạo trước khi làm việc cũng có tiền “lương”.
Sau khi xây dựng ký túc xá xong là đến dự án nhà xưởng, nhà xưởng có thể chứa hơn 2.000 người làm việc cần được hoàn thành cùng lúc với dự án lắp đặt đường ống trong 5 ngày, điều đó đã đặt ra yêu cầu rất cao đối với nhà máy xi măng, nhà máy gạch và cả đội xây dựng!
“Đi thôi, đi thôi, ta đến đây!” Khi Ca Lệ dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy đến công trường, vẫn còn một tiếng rưỡi nữa mới tới giờ làm việc, nhưng bà vẫn vô cùng lo lắng.
“Ôi! Sao ở đây toàn lát đá! Sao gạch chất thành đống thế này! Sao xi măng cũng…..” Ca Lệ lo lắng đến mức vội vàng đeo găng tay bảo hộ, ủng chống nước và đội mũ bảo hiểm vào bắt đầu làm việc.
Phỉ Lạc Ti yêu cầu rất cao về tốc độ và tiến độ dự án. Khi chỗ nào cũng đều thiếu nhân lực thì số lượng người trong đội thi công cũng không nhiều hơn những nơi khác là bao.
Cũng may mà có vong linh giúp đỡ, những người rèn luyện thể chất và vong linh đều vô cùng cường đại. Sức mạnh của một vong linh ít nhất cũng bằng mấy chục người thường, hơn nữa bọn họ còn không biết mệt mỏi, không cần nghỉ ngơi, không cần ăn, không cần ngủ, bọn họ có thể theo kịp tiến độ với cường độ làm việc 24 giờ một ngày như thế.
Một giờ, Ca Lệ chỉ có thể đi được 3 chuyến xe tải, chở được khoảng 300 bao xi măng, nhưng một vong linh kiếm sĩ cấp 10 có thể di chuyển được 3000 bao xi măng trong cùng một thời gian.
Thậm chí hiệu suất của người thi pháp và vong linh còn rất cao. Mặc dù người thi pháp không tham gia vào công việc vận chuyển, nhưng hiệu quả của họ ở các lĩnh vực khác cũng cao đến mức đáng sợ.
Lấy vong linh thi pháp giả hệ hỏa làm ví dụ: Nhà máy xi măng, nhà máy gạch, nhà máy sản xuất đường ống, nhà máy sản xuất các thiết bị vệ sinh…… Công nhân nhóm lửa ở các nhà máy đó đã được chúng nhận thầu hết, có bọn chúng ở đó thì hoàn toàn không cần nhiên liệu đốt, nhưng ngọn lửa vẫn đảm bảo nhiệt độ theo yêu cầu.
Khiến những công nhân không phải là vong linh cảm thấy thật nguy hiểm!
Theo lệnh của Lĩnh chủ, bất kể nam nữ đều được trả lương ngang nhau, có làm có hưởng. Những công nhân vận chuyển xi măng như bà sẽ có mức lương cơ bản là 10 đồng một ngày. Chỉ cần xúc đủ 1.000 bao sẽ có thưởng, cứ 100 túi bổ sung là 1 đồng, nếu vượt quá 2.000 túi thì cứ thêm 100 túi sẽ được thưởng 2 đồng.
Hôm qua Ca Lệ đã chuyển được 3.500 bao, dù mệt đến mức rã rời, nhưng bà vẫn nhận được 65 đồng!
65 đồng!!! Đó là tiền lương của một mình bà. Với số tiền đó bà có thể mua được ba cân bột mì và năm cây cải bắp!
Không phải cỏ dại được nhổ trên mặt đất, mà là rau thật!
Ba cân bột mì và năm bắp cải là đủ để nuôi sống gia đình bốn người của họ trong vài ngày!
Nếu tiếp tục chăm chỉ nỗ lực làm việc, bọn họ vẫn có thể tiết kiệm được một khoản tiền.
Nếu bọn họ dùng tiền này để mua bánh mật ong, vậy có thể mua được 13 cái!!!
Dù thế nào Ca Lệ cũng không thể để mất công việc này được!
Vì vậy nên chế độ làm việc “từ 9 giờ đến 5 giờ và nghỉ trưa hai tiếng” mà Lĩnh chủ đại nhân nhắc đến chỉ là thứ tượng trưng với bà, bà còn ước gì mình có thể ở lại công trường làm việc 24/24!
Một xe, hai xe…… Khi chiếc xe thứ mười được kéo đi, cổ họng Ca Lệ như vỡ ra, bà thở hổn hển. Lúc này có một vong linh sát thủ cấp 5 kéo một xe 300 bao xi măng đi ngang qua bà, tên đó mặt không đỏ, hơi thở đều đặn, bước đi vững vàng.
Ca Lệ vô cùng ghen tị: “Thật tốt, vong linh hoàn toàn không mệt mỏi chút nào.” Nếu không phải vong linh dù có làm bao nhiêu việc cũng không được trả lương, chắc bà đã đi cầu xin Lĩnh chủ đại nhân biến mình thành một vong linh bất tử rồi!
300 túi một giờ, một ngày 24 giờ là 7200 túi, vậy một ngày được 124 đồng rồi!
Đúng lúc này, Ca Lệ vốn không biết chữ cũng hóa thành thiên tài toán học, tính ra đáp án vừa nhanh vừa chuẩn xác!
1 đồng, 1 đồng, 1 đồng……
Tay bà càng ngày càng đau nhức, chân càng ngày càng mềm, thắt lưng cũng càng ngày càng đau. Tốc độ của Ca Lệ càng ngày càng chậm, lúc đầu bà có thể vận chuyển được 350 bao xi măng trong một giờ, nhưng bây giờ thì chỉ chuyển được 200 bao trong một giờ. Nhưng bí quyết để bà có thể duy trì cường độ lao động cao và không ngừng nghỉ một giây phút nào đó là biến những bao xi măng thành đồng tiền, thể xác bà rất mệt mỏi, nhưng tâm trạng và tinh thần thì lại càng ngày càng phấn chấn!
“Keng, keng, keng…”
“Đã đến giờ ăn! Đã đến giờ ăn trưa rồi!”
Tiếng chuông báo hiệu giờ ăn trưa vang lên, cơ thể đau nhức của Ca Lệ như tìm được nguồn sức mạnh mới. Bà chạy nhanh đến bồn rửa tay, dùng cát trộn với tro thực vật xoa đều lên tay, sau đó rửa sạch lại bằng nước là tay sẽ sạch sẽ.
“Xếp hàng, xếp hàng! Mọi người đều phải xếp hàng! Ai không xếp hàng sẽ không được ăn! Kẻ nào chen lấn, cướp đồ ăn sẽ bị đuổi việc, có nghe thấy không?”
“Nghe rồi!” Giờ ăn trưa chắc chắn là thời gian hỗn loạn nhất, nhưng cũng trật tự nhất ở công trường.
Sau khi Ca Lệ rửa tay xong, thân hình bà gầy gò nhưng lại rất linh hoạt, đứng ở đầu hàng với tốc độ thật nhanh.
Ngoài tiền lương, công nhân được Lĩnh chủ tuyển dụng còn được bao ăn, một bữa trưa và một bữa tối. Ca Lệ làm ba ngày, món ăn mỗi ngày mỗi khác, vài ngày lại có món mới.
“Mỗi người hai mươi cái bánh sủi cảo củ cải chiên, khoai tây hầm và súp nấm, cộng thêm một thìa trứng xào cà chua cho công nhân xuất sắc nhất ngày hôm qua!”
Quản sự dùng ma pháp phóng đại âm thanh để truyền nội dung thông báo bữa ăn hôm nay đến tai từng công nhân.
“Trứng xào cà chua?” Ca Lệ chưa từng nghe nói đến món ăn này, nhưng trứng đắt hơn rau rất nhiều. Tuy không biết trứng xào cà chua là gì, nhưng nước bọt của bà lại bắt đầu tiết ra không ngừng.
Mùi thơm của bánh sủi cảo củ cải chiên, súp nấm và khoai tây hầm vốn đã rất hấp dẫn, nhưng phần thưởng dành cho những nhân viên xuất sắc – trứng xào cà chua mới là ngon nhất!
Tiếng xôn xao vang lên không dứt. Người quản lý tiết lộ món ăn thần bí cuối cùng, hơi nóng không ngừng bốc lên khi mở nắp. Trong phút chốc, mùi thơm chua ngọt lan tỏa khắp nơi trong không khí.
“Ọt ọt ọt…” Ca Lệ nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, cái bụng vốn đã đói của bà lại biểu tình, phát ra âm thanh thật vang dội.
Đừng nói đến những công nhân làm việc nặng nhọc, ngay cả những người giám sát có công việc tương đối “nhẹ nhàng” cũng không khỏi nuốt nước miếng.
“Nhắc lại lần nữa, mỗi người hai mươi cái sủi cảo củ cải chiên, canh nấm……”
Ca Lệ ngửi thấy mùi thơm, biểu cảm trên mặt bà vô cùng say mê và hạnh phúc. Thơm, thơm thật đó!
Hương vị này khác hẳn với bánh mật ong và bánh bí ngô nhân đậu đỏ.
Bánh mì mật ong, bánh bí ngô nhân đậu đỏ là những “giấc mơ xa hoa” mà người nghèo chưa bao giờ có được, nó giúp bọn họ phá vỡ thế giới đen tối, mang ánh sáng và hy vọng vào cuộc đời họ.
Nhưng hương thơm có được sau bao vất vả chính là “tương lai” và sự thỏa mãn khi no bụng.
“Một, hai… hai mươi.” Ca Lệ cầm đĩa cơm được phát lên, thấy đĩa lớn nhất chứa đầy bánh sủi cảo chiên, bà đếm kỹ rồi mỉm cười bưng đĩa sang chỗ người hầu thứ hai làm công việc phát cơm.
Người đó múc một thìa đầy bằng chiếc vá to như đầu trẻ con rồi dùng đũa gạt bớt phần thừa đi. Không phải họ cố ý cho ít, mà là vì quy định là như thế. Cái thìa lớn rất to và sâu, còn có thể được làm phẳng. Ngoài ra bữa ăn còn có rất nhiều món khác, làm vậy để có chỗ để những món khác, đó là tác dụng của việc làm bằng phẳng gọn gàng món ăn.
Khi chiếc vá lớn múc khoai tây hầm đổ lên, Ca Lệ cảm thấy hai tay mình nặng trĩu, cổ tay bà khẽ run, cầm không vững, nhưng trên mặt thì chỉ có một nụ cười thỏa mãn.
Canh nấm đã được múc sẵn, bà đặt tô lớn vào ngăn nhỏ nhất vừa với đáy tô. Ca Lệ nhìn món trứng xào cà chua bên cạnh với vẻ mặt hâm mộ, hai màu đỏ vàng tươi tắn đến lạ thường, màu sắc tươi sáng khiến bà không nhịn được bật cười. Tâm trạng của mọi người cũng tươi sáng hơn sau khi nhìn món ăn đó.
Nhất định là rất ngon! Ca Lệ tranh thủ hít thêm một chút mùi hương, như thể bà có thể nếm thử một ít qua mùi hương vậy, đồng thời trong lòng bà cũng âm thầm thề, chiều nhất định sẽ làm nhiều hơn một chút!
Công nhân xuất sắc của ngày hôm qua là 5.000 bao, bà chỉ thiếu 1.400 bao là được. Bây giờ bà được ăn ngon uống ngon mỗi ngày nên cũng bắt đầu tăng cân! Chắc chắn trong vài ngày nữa bà có thể chuyển thêm được 1.400 bao nữa!
Hải Vi đứng sau Ca Lệ được một thìa lớn trứng xào cà chua.
Mùi thơm chua ngọt nồng đậm của trứng chiên xộc thẳng vào mũi, thơm đến nỗi Hải Vi muốn ăn ngấu nghiến ngay nhưng nàng đã kìm lại được!
Nàng sải bước đi ra khỏi hàng vài bước để nhường chỗ cho những công nhân phía sau, cuối cùng cũng không kìm được nữa, nàng gắp một miếng lớn cà chua nóng hổi xào với trứng cho vào miệng.
Nếu theo thói quen của Phỉ Lạc Ti thì trứng xào với cà chua ăn với cơm là ngon nhất. Nước cà chua đậm đà rưới lên những hạt cơm trắng tinh, nhìn có vẻ nhạt nhẽo nhưng thực ra dư vị của cơm lại ngọt ngào, đó mới là sự kết hợp ngon nhất. Cơm phủ nước sốt đậm đà thấm đẫm tinh hoa, nhai từng miếng từng miếng một để cảm nhận được vị chua ngọt của cà chua hòa quyện với mùi thơm của trứng, cảm giác thỏa mãn biết bao!
Trứng xào cà chua trộn với cơm, nhất định phải ăn từng miếng từng miếng đầy miệng mới ngon!
Nhưng đáng tiếc là hiện nay thành Lan Tư Duy Lợi không có đủ gạo ăn, lương thực chủ yếu của người dân vẫn là lúa mì, khoai tây và khoai lang.
Hải Vi không biết món trứng xào cà chua ăn với cơm ngon như thế nào, nhưng nàng đã học được cách kết hợp giữa sủi cảo củ cải chiên với trứng xào cà chua mà không cần thầy dạy!
Công việc chân tay ở công trường rất nặng nhọc, không dễ để đảm bảo mọi người đủ ăn theo tiêu chuẩn 10 đồng. Phải biết rằng giá bột mì trên thị trường không phải là 2 đồng, mà là 20 đồng!
So với bột mì đắt tiền thì củ cải rẻ hơn rất nhiều. Mỗi chiếc bánh sủi cảo củ cải chiên đều có vỏ mỏng, nhân lớn. Tuy không có thịt nhưng lại có dầu mỡ, sủi cảo được chiên cho đến khi vỏ bánh vàng ươm, củ cải ngọt ngào hòa quyện với mùi thơm của hạt tiêu và lớp dầu mỡ bên ngoài, mùi thơm được khuếch đại lên gấp mấy lần!
Người lao động thiếu ăn không có trải nghiệm gì về chất “béo”, nhưng cũng chính vì lý do này mà món sủi cảo chiên với mỡ lợn cũng có thể xem như “thịt”!
Món khoai tây hầm được làm bằng cách nghiền khoai tây thành tinh bột, sau đó dùng tinh bột khoai tây để nấu thành một dạng tương tự như thạch. Thạch khoai tây trong suốt mềm, dẻo và dai, có thể ăn lạnh cũng có thể chiên. Món khoai tây hầm hôm nay được chế biến bằng cách chiên trong dầu, chiên cho đến khi sáu mặt chín vàng và có lớp da hổ thì cho nước sốt vào đun nhỏ lửa.
Bọn họ ăn phồng hai má, cảm thấy mọi “phiền não” đều đã cuốn trôi đi hết do được ăn quá nhiều món ngon, niềm hạnh phúc dâng trào theo cấp số nhân, lấn át mọi nỗi buồn.
“Xì xụp…” Công trường đang thi công ngổn ngang bừa bộn, không có ghế hay bất cứ thứ gì như thế, nhưng không một ai quan tâm đến điều đó. Các công nhân tìm đại một chỗ nào đó ngồi xuống, điều quan trọng nhất chính là ăn cơm cho nóng!
Hai biểu cảm ăn ngấu nghiến và quý trọng đồ ăn ngon cùng xuất hiện trên khuôn mặt của những công nhân, nhưng cũng không hề mâu thuẫn chút nào.