34. Chương 34

Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tổng cộng có ba mươi Người cá đã đến Lan Tư Duy Lợi để tham gia xây dựng công trình.
Tộc Người cá Lưu Kim không có nhiều thành viên, tổng số người cá trong tộc không vượt quá năm mươi.
Mặc dù người cá có tinh thần tự do và không có ý tưởng “lá rụng về cội”, nhưng cạnh tranh sinh tồn dưới đáy biển cũng rất khốc liệt. Sau khi rời đi được vài tháng, họ quay lại thì phát hiện ngôi nhà của mình đã bị chiếm, lãnh địa bị đoạt mất. Ngay cả khi họ có thể dùng đuôi và nắm đấm để cướp lại lần nữa, nhưng những người cá mắc chứng sợ bẩn nghiêm trọng thì không thể nào chấp nhận việc đồ đạc của mình đã bị người khác chạm vào!
Ai cũng muốn tham gia một “bộ phim mang ý nghĩa lớn lao cho ngành điện ảnh”, nhưng lãnh thổ của tộc đàn cần được tuần tra, các quầy hàng ở chợ hải sản cũng cần được quản lý.
Quan trọng nhất là những tiểu nhân ngư cũng cần người chăm sóc.
Người cá trưởng thành có thể sống mà không cần nước, nhưng những con non thì cần phải ở lại biển càng nhiều càng tốt, để đại dương bao la có thể sưởi ấm và nuôi dưỡng cơ thể chúng.
Dù người cá có lòng dạ sắt đá đến mấy cũng không dám bỏ mặc những tiểu nhân ngư ở lại trong tộc một mình!
Người cá có vẻ ngoài rất đẹp, nước mắt là vật liệu quý giá, ngay cả vảy cá, vây, huyết nhục cũng đều là nguyên liệu luyện phép thuật thượng hạng. Bởi vậy, dù dùng vào mục đích gì thì người cá cũng có thể bán được với giá cao.
Người cá trưởng thành thường giả vờ là những tiểu nhân ngư ngây thơ ngốc nghếch, cố ý để mình bị bắt giữ. Không chỉ để tận hưởng niềm vui khi được các khách đấu giá tranh giành, mà còn để cho những người thi pháp tìm kiếm những tiểu nhân ngư khác.
Từ trước đến nay, những cuộc đấu giá Người cá luôn mang lại chuỗi lợi ích bí mật và đẫm máu. Một khi tiểu nhân ngư ngây thơ ngốc nghếch bị bắt sẽ phải đối mặt với số phận bi thảm, bị bóc lột đến giọt giá trị sử dụng cuối cùng.
Vì vậy, sau khi đại hội tộc nhân được tổ chức, Tế Ti – người cá mạnh nhất – đã ở lại để làm kinh sợ kẻ cướp, còn các tộc nhân khác thì rút thăm để quyết định ai là Người cá ở lại.
Vẻ mặt những người bị bỏ lại đầy oán giận, còn những người vui vẻ rời đi thì lại đi làm không công!
— Phỉ Lạc Ti cũng không phải là ác quỷ, đương nhiên là y có đưa tiền công cho dự án, nhưng khoản tiền này lại tình cờ là tiền “đầu tư” do Nặc Y bỏ ra. Nói tóm lại thì cũng chẳng khác nào không được trả công.
Dù sao đi nữa thì thứ họ đang hướng tới là cơ hội lớn được tham gia đóng phim. Ngay cả thành Đạt Nhã Khắc nghèo khó cũng không thể làm giảm đi sự nhiệt tình của họ.
“Tiểu Quai, đi thôi.”
Tiểu Quai thật sự rất ngoan. Nếu Phỉ Lạc Ti bảo nó biến lớn hơn và chở theo một đàn người cá về thì nó cũng sẵn lòng làm điều đó. Nhưng người cá có thể tự bay, mà Tiểu Quai là thú cưng của y nên y đau lòng, cũng hoàn toàn không có ý để Tiểu Quai làm tọa kỵ cho người cá.
Tiểu Quai vui vẻ vẫy đuôi, các người cá cũng không hề bất mãn mà ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm.
Uy áp cấp cao là sự uy hiếp đối với những sinh vật cấp thấp. Tiểu Quai chỉ vâng lời Phỉ Lạc Ti chứ không có tính cách hồn nhiên ngây thơ và thân cận con người như Vân Toa. Dù chỉ đứng cạnh Tiểu Quai thôi cũng khiến các người cá như bị tra tấn.
“Ba…”
“Ba, ba, ba…”
Những bong bóng lớn chứa đầy nước biển lần lượt bay lên lơ lửng giữa không trung. Bên trong bong bóng chứa đầy nước biển trong vắt, các người cá ngồi nhàn nhã như đang tắm. Họ chống tay lên mép bong bóng nhìn ra bên ngoài, chiếc đuôi cá xinh đẹp thỉnh thoảng lại đung đưa trong làn nước trong veo, ánh nắng chiếu vào mặt nước lấp lánh đẹp vô cùng.
Những ma thú đi ngang qua đều ngây người nhìn.
Người cá đúng là chủng tộc xinh đẹp luôn biết cách khoe được vẻ mỹ lệ của mình!
“Đây là Lan Tư Duy Lợi à?!”
Chợ Hỗn Loạn nay được gọi là Chợ Đầu Mối Hải Sản, khu chợ nằm cách thành Lan Tư Duy Lợi không xa lắm. Tuy tốc độ bay của những bong bóng nước không nhanh bằng Tiểu Quai, nhưng người cá muốn xem “phim” là cái gì càng sớm càng tốt nên vô cùng có động lực. Họ đẩy bong bóng bay với tốc độ nhanh nhất, chỉ mất nửa giờ là đã đến nơi.
Dù đã chuẩn bị tinh thần trước nhưng thành phố trước mặt vẫn khiến họ choáng váng.
Mà “choáng váng” ở đây là theo nghĩa tốt.
Người cá là chủng tộc có trí tuệ và tuổi thọ rất cao. Cấp bậc cao như vậy nên trí nhớ của họ cũng không kém đi được, ngay cả ký ức về thành Đạt Nhã Khắc trăm năm trước cũng vẫn còn sống động như ngày hôm qua.
Thời gian qua thật mau…..
Thành Đạt Nhã Khắc từng là một nơi nổi tiếng với các cuộc đấu giá. Các người cá thường cải trang thành những chủng tộc khác để lén lút trà trộn vào các cuộc đấu giá. Nhưng mà, có lẽ “Thành đấu giá” đã quá nổi tiếng, sợ bị các chủng tộc có trí tuệ khác vây hãm, vậy nên các nhà đấu giá ở Đạt Nhã Khắc không tổ chức đấu giá các chủng tộc có trí tuệ.
Họ và các chủng tộc có trí tuệ khác đã đạt được một thỏa thuận hợp tác, đó là chỉ tiến hành mua bán và giao dịch nô lệ là con người và người lai. Ngoài ra, họ còn bán đấu giá các đặc sản của các chủng tộc có trí tuệ khác. Chỉ riêng tiền hoa hồng từ các mặt hàng đấu giá cũng đủ giúp họ kiếm bộn tiền.
Nhưng mà, nội thành và ngoại thành là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Nội thành là thiên đường rực rỡ, sang trọng và hoa lệ, trong khi ngoại thành thì bẩn thỉu và hỗn loạn đến mức các người cá phải tránh thật xa.
Phân người, phân gia súc, phân ma thú vương vãi khắp nơi. Trong các xó xỉnh là những xác chết thối rữa, hôi hám, bị chuột và côn trùng gặm nhấm, không còn chỗ nào nguyên vẹn, cũng không ai dọn dẹp. Nhà ở thì rách nát tồi tàn, đường cái thì đâu đâu cũng là rác thải.
Lúc người cá đi săn hay khi cầm ma thú bị gặm nhấm, tay họ cũng dính bẩn, nhưng họ sẽ rửa sạch ngay sau đó. Khi bài tiết cũng sẽ đến một nơi cố định chứ không đi lung tung.
Thật sự không thể tưởng tượng được tại sao lại có thể bẩn đến như vậy!
Cũng may mà có kết giới ngăn cách giữa nội thành và ngoại thành, vậy nên dù sao thì tình hình lộn xộn ở ngoại thành cũng sẽ không ảnh hưởng đến nội thành.
Nhưng ngoại thành bẩn thỉu và bừa bộn là chuyện hết sức bình thường, tất cả các tòa thành khác cũng đều như vậy!
Nội thành Đạt Nhã Khắc một trăm năm trước đã đủ thịnh vượng, thế là đủ!
Khi đến thăm một tòa thành, đâu ai đến thăm ngoại thành bao giờ?
Nhưng điều khiến người cá sốc lại là ngoại thành Lan Tư Duy Lợi trông vô cùng gọn gàng ngăn nắp.
Không, nói gọn gàng ngăn nắp vẫn chưa đủ chính xác, phải nói là “ngay ngắn và quy củ” mới đúng!
Các dãy nhà ở đây đều được phân chia ranh giới rất rõ ràng, khu dân cư, khu thương mại…. Tất cả đều có hình vuông ngăn nắp.
Các công trình bị phá bỏ và xây lại chỉ mới hoàn thành được 1/3 dự án, nhưng dù chỉ mới 1/3 thôi cũng vẫn lớn hơn rất nhiều so với nội thành ban đầu.
Trên mặt đất có vô số ngôi nhà mọc lên, những con đường rộng rãi, sạch sẽ được trang trí bằng hoa, cây xanh và đèn đường hai bên. Dù ít người qua lại, nhưng không hề có dấu vết của bụi bẩn, rác thải hay cảnh tượng hỗn loạn. Họ đều mặc chung một loại đồng phục bảo hộ lao động và đang nỗ lực làm việc.
Ai nấy đều trông vội vã, nhưng trên khuôn mặt lại tràn ngập nụ cười vui vẻ và mãn nguyện.
Nội thành không có khu công nghiệp, vị trí của khu công nghiệp được thiết kế giống một thành phố công nghiệp hơn.
Trong các khu dân cư và khu công nghiệp đều có tàu điện ngầm. Hiện nay có rất ít công nhân, chỉ cần một đoàn tàu điện ngầm là đủ chở hết. Tuy nhiên, trông nó lại giống một chiếc xe ô tô đặc biệt hơn là tàu điện ngầm.
Thời điểm các người cá đến đúng lúc các nhà xưởng tan làm. Sau một vụ tai nạn khiến một công nhân làm việc quá sức suýt mắc vào máy, Phỉ Lạc Ti không còn bắt họ làm thêm giờ nữa mà thay vào đó là giới hạn thời gian ăn tối; nếu đến muộn, sẽ không còn cơm để ăn.
Bỏ bữa tối chỉ vì vài đồng tiền làm thêm giờ? Chỉ có kẻ ngốc mới làm vậy! Thế cho nên, ngay khi tiếng chuông báo hiệu tan làm, hàng nghìn người đã đổ ra từ các công xưởng.
Ngay cả khi nhìn xuống từ độ cao hơn một nghìn mét, cảnh tượng dòng người chen chúc đông nghịt vẫn trông vô cùng ngoạn mục.
Đặc biệt là, những công nhân này đều mặc đồng phục là quần áo làm việc chống bám bẩn.
Cao, thấp, gầy, béo, ngoại hình và giới tính lúc này không quá quan trọng. Lúc họ nhìn xuống chỉ cảm thấy như ai đó đã dùng phép thuật sao chép rồi dán lại mọi thứ vậy.
Trong thoáng chốc, các người cá còn tưởng rằng đó là thảm họa vong linh.
Nhưng rồi, khi cánh cửa căng tin mở ra, mùi thơm của thức ăn xộc vào mũi khiến các người cá phải mở to hai mắt, họ điều khiển bong bóng nước bay xiêu vẹo như người say rượu lái xe.
“Đó là cái gì thế….. thơm quá….” Vừa nói, có người cá vừa mới thành niên đã bắt đầu chảy nước miếng.
Cũng may là mọi người vẫn còn đang ở trên trời, cũng may mà mọi người đều tập trung vào mùi hương, không ai chú ý tới cậu ta. Nếu không, có lẽ cậu ta sẽ chuyển sang một thế giới khác sinh sống sau khi ăn xong bữa cơm này.
“Đó là cơm của công nhân viên.” Phỉ Lạc Ti nhìn đồng hồ, y cũng cảm thấy đã muộn nên nói: “Chúng ta xuống ăn cùng luôn nhé. Trong thời gian xây dựng công trình, bữa ăn của các ngươi cũng sẽ theo tiêu chuẩn này. Tất nhiên, nếu mọi người không thích, có thể ăn thêm các món ăn bên ngoài.” Về điểm này thì Phỉ Lạc Ti vẫn rất thấu tình đạt lý.
Nhưng các người cá không còn nghe rõ y nói cái gì sau câu “Xuống ăn cùng luôn nhé.” Bây giờ trong đầu họ chỉ còn nghĩ đến việc ăn, ăn và ăn.
Ăn cơm mà không tích cực thì đúng là có vấn đề về suy nghĩ!
Thời gian xây dựng công trình là hai tháng, thời gian quay phim là ba tháng. Bất chấp các điều kiện khác, trong ba tháng tới, khắp nơi ở Lan Tư Duy Lợi đều sẽ có dấu vết hoạt động của người cá.
Sau khi phim ra mắt, sẽ có thêm nhiều chủng tộc nữa đến Lan Tư Duy Lợi, người dân phải làm quen với điều đó!
Vì vậy nên Phỉ Lạc Ti cũng không cho lãnh dân của mình thời gian chuẩn bị tinh thần làm gì, y cứ thế đưa họ xuống căng tin dùng bữa.
Thức ăn trong bữa cơm công nhân ở nơi làm việc đang dần được cải thiện. Lúc đầu chỉ có cháo, rồi một món canh một món chính; sau đó là hai món một canh, rồi ba món một canh; và bây giờ là mười loại rau dưa, ba món thịt, hai loại canh cùng hai món chính để họ lựa chọn.
Có thể nói là thay đổi cực kỳ rất lớn!
Phỉ Lạc Ti dẫn ba mươi người cá đi qua cánh cổng nằm ở xa ít người nhất. Các người cá không cần thầy dạy cũng hiểu ý mà làm theo những công nhân đi trước: đến tủ đựng chén lấy một chiếc mâm đựng thức ăn, một đôi đũa, một cái nĩa và một cái thìa. Theo dòng người, họ đã dựa vào nhãn lực ưu tú và kỹ năng tính toán siêu việt của mình để tìm ra hàng có ít người nhất.
Các người cá đã học được quy tắc xếp hàng tại các quầy bán đồ ăn.
Đội trị an – chính là nhóm khô lâu tuần tra bên ngoài cửa hàng mỗi ngày. Những người phục vụ đồ ăn ở quầy thịt nướng là vong linh, những đầu bếp nướng thịt là vong linh, những người rửa và thái rau cũng là vong linh. Nếu ai dám không tuân theo quy củ, có khi sẽ bị xé nát rồi biến thành vong linh luôn. Ý tứ muốn biểu đạt đã quá rõ ràng, vậy nên tất cả mọi người đều ngoan ngoãn xếp hàng, hoàn toàn không có chuyện chen lấn.
Lúc đầu các người cá còn hoài niệm những ngày còn chợ Hỗn Loạn, lúc đó họ có thể dùng đuôi cá của mình chen lên phía trước. Nhưng sau khi quen dần thì họ thấy mình không cần phải chen lấn xếp hàng, xung quanh không có ai tranh giành khi đang ăn thịt nướng, không cần phải dùng đuôi cá đánh nhau với người phía sau chen lấn khi mới ăn được một nửa, thật thoải mái.
Có rất nhiều công nhân đến căng tin ăn uống, dù mở năm mươi cửa sổ vẫn phải xếp hàng chờ một lúc. Vì vậy sau khi xếp hàng, các công nhân sẽ trò chuyện với những người mình quen biết để giết thời gian.
“Thật sao? Ta nghĩ món đó cũng ngon, nhưng mà nói đến món ngon nhất thì phải là miếng thịt xối mỡ hôm trước, cay cay tê tê, ngon tuyệt vời luôn!”
“Thịt kho tàu mới là số một! Hôm đó không phải ngươi sốt ruột đến mức cắn phải đầu lưỡi sao?!”
“Ngon như nhau! Cả hai món đều đứng nhất không được sao?!”
“Vớ vẩn! Vậy các ngươi để cá hun khói chiên ở đâu? Ai đã ăn nhanh quá rồi sau đó nịnh nọt van xin ta chia cho một miếng để ngửi thử?”
Cũng như văn chương, không có ai là đệ nhất. Khẩu vị của mỗi người mỗi khác nhau, vậy nên rất khó để giành được vị trí “số 1” của mọi người chỉ bằng một món ăn.
Ba người họ tranh cãi hăng say, sau đó những công nhân khác xung quanh cũng tham gia.
“Thịt tẩm bột chiên giòn mới là số một!”
“Bánh coca mới là vị thần vĩnh cửu!”
“Mấy món mọi người nói như thịt xối mỡ, thịt kho tàu, cá hun khói chiên giòn, thịt tẩm bột chiên giòn, bánh coca… đều có thể ăn ở đây à?” Người cá với đôi tai siêu phàm và khả năng tập trung cao độ đã ghi nhớ hết tất cả các món mà các công nhân vừa đề cập đến.
Một giọng nói xa lạ đột ngột xuất hiện khiến các công nhân trầm mặc một lúc, nhưng sau đó họ nhớ tới nội dung của lớp huấn luyện về thái độ phục vụ tươi cười. Nhóm công nhân cố gắng đè nén sự sợ hãi trong lòng rồi đáp lại các người cá bằng giọng điệu hết sức nhiệt tình.
“Những món chúng ta vừa nói đến là các món chính trong căng tin, cũng không phải ngày nào cũng có. Các món chính hôm nay có thịt kho tàu, cá hố chiên giòn cắt khúc là các món trước đây đã xuất hiện, còn thịt bò hầm súp vàng là món ăn mới.”
“Các món chính là ba món chọn một. Nếu muốn ăn hết, mọi người có thể gọi các món khác nhau trong bữa ăn rồi chia sẻ với nhau, như thế thì ai cũng có thể ăn tất cả các món.”
“Được, được.” Khi nghe nói có thể làm được như vậy, các người cá lập tức tìm bạn đồng hành.
Chọn hai trong mười loại rau dưa, trong ba món chính chọn một, trong hai món canh chọn một. Muốn ăn hết các món thì phải đi theo nhóm ít nhất năm người!
Thế là các người cá có sức ăn ít ngay lập tức trở thành mục tiêu săn đón của mọi người.
Các công nhân vừa kinh ngạc vừa sợ hãi trước những Người cá xinh đẹp và cao quý này, nhưng sau khi phát hiện họ không đáng sợ như mình tưởng tượng và cũng sẽ không đánh người vô cớ. Lúc này, cơ thể họ mới dần dần thả lỏng.
Sau khi phát hiện Người cá dường như chưa biết cách ăn uống “đúng cách”, vậy nên họ đã nhiệt tình hướng dẫn lại.
“Thịt kho nên ăn với cơm. Đầu tiên là đào một cái lỗ nhỏ trên chén cơm như thế này, sau đó cho thịt vào, tiếp theo rưới một thìa canh lên, cuối cùng là làm như thế này…..” Một thìa cơm lớn và thịt kho được nhét vào cái miệng há to như vực sâu. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt người công nhân cũng gần như bị thìa cơm này xóa sạch. Đôi mắt nheo lại hưởng thụ, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc và mãn nguyện.
Nấu trên lửa nhỏ trong một thời gian dài là bí quyết để có món thịt kho tàu ngon nhất. Sau vài giờ hầm trên bếp, phần thịt mỡ đã chuyển thành dạng thạch mềm mại, vừa chạm đến đầu lưỡi là tan ngay trong miệng, cả khoang miệng tràn ngập vị nước thịt vừa béo vừa thơm.
Phần thịt nạc cứng như củi cũng trở nên mềm mại, không còn các thớ thịt dai và dính răng nữa. Giờ đây, nó đậm đà vị thịt thơm ngon.
Nước sốt thịt đậm đà là linh hồn của món thịt. Nước sốt sánh đặc, mặc dù không cần thêm tinh bột vì đã có collagen từ da lợn. Nước súp đậm vị ngọt của thịt và gia vị nhẹ nhàng bao phủ những hạt cơm trắng căng tròn. Chỉ cần ăn một miếng thôi là khoang miệng đã căng đầy, mọi cử động của lưỡi và răng đều trở nên khó khăn. Nhưng chính vì sự “không dễ gì có được” này mà mỗi miếng cắn vào miệng là một sự thỏa mãn.
“Ôi mẹ ơi! Ăn ngon quá…..” Lần đầu tiên cảm nhận được tinh bột cộng với thịt lại ngon đến như vậy, tộc trưởng tộc Người cá ăn ngon đến mức sắp bật khóc.
Sống ngàn năm thì có ích gì! Ngàn năm đó! Đây là cuộc gặp gỡ ngàn năm có một! Mấy ngàn năm trong cuộc đời của họ không có món thịt kho tàu ăn với cơm, các ngươi có biết làm sao nó xuất hiện ở đây không?!
“Xì xụp…..” Gánh nặng thần tượng nặng hơn biển lớn trên vai tộc trưởng tộc Người cá, nhưng giờ đây ông dùng tốc độ nhanh nhất để ăn xong bát cơm của mình. Một tay ông chộp lấy cái đĩa chỉ còn chút nước sốt dính trên bề mặt, một tay gắp lấy cái bánh bao lớn cho vào đĩa, sau đó làm theo gương những người khác: lấy bánh bao quét nước thịt còn sót lại trên đĩa cho vào miệng.
Nước thịt còn lại rất nhiều. Các nàng tiên cá tự xưng là rụt rè lúc đầu còn khắc chế, nhưng khẩu phần các món chính cũng không nhiều, mười chén thịt kho tộ chia hết cho ba mươi người cá, căn bản là không đủ nhét kẽ răng. Trong phút chốc, đĩa nước thịt trên bàn lập tức trở thành báu vật mọi người tranh giành.
Để tất cả các công nhân có thể dùng bữa trong thời gian nhanh nhất, đồ ăn đã được chia thành từng đĩa nhỏ ở cửa sổ, mọi người chỉ cần dựa theo thứ tự đi lấy là được.
Vì vậy nên cuộc chiến trên bàn ăn không thể nào bình yên được.
Nhưng cũng có một tiểu nhân ngư chợt lóe lên ý tưởng, từ bỏ cuộc tranh giành đĩa nước thịt kho, múc một thìa lớn nước súp thịt bò vàng chan vào bát cơm của mình trước.
Để đảm bảo cho công nhân được ăn no, đồ ăn được chia theo khẩu phần nhưng lương thực thiết yếu thì được cung cấp không giới hạn. Các người cá ăn rất nhiều nên Phỉ Lạc Ti đã bảo họ xách thùng cơm và sọt màn thầu tới.
“Ôi mẹ ơi, thỏa mãn quá…..” Mặc dù cuối cùng cũng được bánh bao và cơm nhồi cho no bụng, nhưng các người cá vẫn liếm láp môi muốn ăn nữa, họ cảm thấy lần đầu tiên trong cuộc đời của cá có được niềm hạnh phúc và thỏa mãn khi được “sống”.
Nhưng điều này rõ ràng là đã nói quá sớm.
Vị trí của khu công nghiệp, công viên giải trí và phim trường chính xác là một đường chéo, ăn uống thì ở đây nhưng chỗ ở và công trường thì không.
Phỉ Lạc Ti bảo Bố Lai Tư phát thẻ tàu điện ngầm và chìa khóa ký túc xá cho họ: “Nếu muốn ăn ở nhà hàng lớn thì chỉ cần bắt tuyến số 2 là có thể đi đến đó. Bây giờ có ít người nên có ít trạm dừng, vậy nên chỉ mất 15 phút là có một chuyến.”
“Không muốn đến nhà ăn thì chỉ cần nói với những vong linh đeo phù hiệu màu hồng trên tay áo, ngày hôm sau sẽ mang ba bữa đến tận công trường cho các ngươi.”
Khi đề cập đến vấn đề ba bữa một ngày, các người cá đều dỏng tai lên, nhưng chẳng mấy chốc không ai còn nghe Phỉ Lạc Ti nói gì nữa.
Bởi vì một mùi hương đáng sợ hơn cả ma thú đã xuất hiện.
“Cái này, đó là mùi gì thế?”
Phỉ Lạc Ti dùng giọng điệu thật bình thường nói: “Hôm nay trường được nghỉ, buổi tối học sinh sẽ về nhà sau tiết tự học.”
Mặc dù trường có hệ thống nội trú, nhưng cũng có các kỳ nghỉ cuối tuần. Học sinh được nghỉ một hoặc hai ngày tùy thuộc vào độ tuổi.
Hôm nay là thứ Bảy, các học sinh lớp “Tiểu học” được nghỉ.
Học sinh tiểu học là những đứa trẻ ở độ tuổi từ 7 đến 12, đây là lực lượng tiêu dùng chính của trường.
Học phần của các em cao hơn học sinh khối mầm non, và chúng cũng sẵn sàng chi tiền hơn học sinh khối cấp 2. Vì vậy mà sau giờ ăn tối phải chuẩn bị cho giờ cao điểm là 9 giờ tối khi học sinh tan học về nhà.
Dù nhà trường không có quy định “học sinh nội trú phải có giấy nghỉ phép mới được ra ngoài” nhưng các em sống trong môi trường đông nghẹt ai cũng là học sinh. Nếu không đi cùng nhau sẽ rất lo lắng, vào ban đêm không thể ngủ được!
Bởi vậy, bình thường học sinh không ra ngoài nhiều, thế nên hầu hết mọi người đều ra ngoài thư giãn vào tối thứ Sáu và thứ Bảy!
Những học sinh tiểu học sắp về nhà là chi tiền nhất, vì chúng cảm thấy mình đã làm việc chăm chỉ suốt một tuần, thế nên muốn mua thứ gì đó ngon để về tự thưởng cho bản thân và gia đình.
Học sinh cấp 2 trước kỳ thi tháng không có ngày nghỉ, nhưng việc tự thưởng cho bản thân sau một thời gian dài vất vả chỉ đơn giản là động lực cho một tuần làm việc mới mà thôi!
Bởi vậy nên một danh sách dài các quán ăn vặt trên đường đã bắt đầu chuẩn bị cho “cuộc chiến” này!
Bánh bao áp chảo, bánh thịt bò, bánh cốm nếp than, que sữa, bánh kẹp thịt, gà rán, mực nướng, khoai tây lốc xoáy, bánh rán, giò cháo quẩy, bánh vừng, xiên que nướng, xiên que chiên…..
Liếc mắt một cái là có thể thấy các cửa hàng bán đồ ăn thơm ngon hấp dẫn có ở khắp mọi nơi.
“Ồ….”
Khi các người cá nghe nói mình có thể mua bao nhiêu tùy thích trong các cửa hàng ở đây thì gần như phát rồ, họ ôm túi tiền trên tay tràn vào các cửa hàng như ong vỡ tổ.
Thời gian khuyến mãi ba mươi ngày của Lĩnh chủ đã trôi qua, giá cả ở thành Lan Tư Duy Lợi đã dần trở về mức ban đầu.
Ngoại trừ giá ở quán trà sữa không đổi thì mọi thứ còn lại đều nhân ba.
Ví dụ như một chiếc bánh mật ong trước đây có giá 10 đồng, nhưng bây giờ nó có giá 30 đồng.
Nếu so sánh với các tòa thành khác thì chẳng khác nào làm từ thiện, nhưng Lan Tư Duy Lợi là nơi sản xuất đường đại trà, vậy nên lợi nhuận không hề thấp.
Sản lượng đường của Ma quỷ đằng rất khoa trương. Sau khi học sinh bước từ cấp 0 lên cấp 1 và trở thành siêu phàm giả, hiệu quả đánh quái cao đến không ngờ. Có bọn chúng cung cấp nguồn nguyên liệu, hiện tại nhà máy đường có thể sản xuất đến năm vạn tấn đường trắng một ngày. Với sản lượng này thì thậm chí còn nhiều hơn sản lượng đường hàng năm của một nhà máy đường truyền thống có quy mô vừa và lớn.
Đây cũng chính là lý do ngay từ đầu Phỉ Lạc Ti không có ý định sử dụng lúa mì làm nguyên liệu nấu đường.
Sản lượng đường của ma quỷ đằng rất cao!
Phải mất mấy tấn lúa mì và trải qua bao nhiêu công đoạn phức tạp mới thu được một ít đường.
Làm phong phú thêm nhiều loại đường cũng không có vấn đề gì, nhưng nếu sử dụng lúa mì làm nguyên liệu chính để sản xuất đường như củ cải đường và mía thì sẽ lãng phí lắm.
Đường là mặt hàng xa xỉ, Phỉ Lạc Ti vẫn chưa tìm được con đường phù hợp và an toàn để bán lấy tiền, nhưng hiện tại y không thiếu tiền, vậy nên cũng không vội.
Vì sản lượng khổng lồ như vậy nên giá đường ở Lan Tư Duy Lợi cũng tụt xuống mức thấp nhất, thấp đến mức xưa nay chưa từng có.
Nhưng đó chính xác là điều mà Phỉ Lạc Ti muốn nhìn thấy.
Những loại kẹo đắt tiền được bán tại [Ngôi nhà bí mật của Ong vo ve], còn những loại kẹo có màu sắc rực rỡ giá cả phải chăng với hương vị và khẩu vị đa dạng được bán tại [Ngôi nhà kẹo nhỏ của Ngải Lệ] dưới dạng đồ ăn vặt.
Đường trắng là một loại “nguyên liệu” được bày bán ở các “cửa hàng tạp hóa”, nơi ai cũng có thể mua được dễ dàng, chỉ 10 đồng một cân nên ai cũng có thể mua được!
Giá bán lẻ là 10 đồng một cân, nhưng mỗi người mỗi ngày chỉ được mua hai cân. Nếu mua sỉ thì không có giới hạn, nhưng giá sẽ là 90 đồng bạc (tức là 9000 đồng) một cân.
Hầu hết mọi người ở bên ngoài Lan Tư Duy Lợi đều chưa bao giờ được ăn đường trong đời, nhưng chỉ cần đến đây thì họ có thể mua được hai cân đường với giá 20 đồng! Dù là tự ăn hay bán cho người khác gì cũng là một lựa chọn tốt!
Phỉ Lạc Ti dùng cái giá đó như một lợi thế để thu hút nhân tài.
“Đúng! Một trăm! Bỏ hết vào trong miệng ta!”
“Được chưa? Ông chủ, ông nhìn thử xem. Ta đã tăng tốc cho nó rồi, bây giờ đã chín chưa?”
Khi Người cá bước vào phố ăn vặt không khác gì như giặc ngoại xâm vào làng. Chỉ ba mươi người cá thôi nhưng lại gây ra cảnh tượng náo loạn còn hơn cả ba nghìn người.
Phỉ Lạc Ti không ngăn cản mà cứ để mặc họ đi. Trong khi họ đang ném tiền vào các quán khác thì Phỉ Lạc Ti lại đến quán trà sữa gọi một cốc Dương Chi Cam Lộ.
Giá cả ở quán trà sữa không cao. Sau khi sản lượng đường tăng, chi phí nguyên vật liệu của quán trà sữa cũng giảm hơn 2/3. Khi giá các sản phẩm từ sữa và trái cây giảm do sản xuất hàng loạt, nhìn bề ngoài quán trà sữa khiêm tốn, nhỏ bé và kín đáo vậy thôi, chứ khả năng hút tiền của nó thì còn đáng sợ hơn cả cướp!
Trước mắt thì Lan Tư Duy Lợi gần như không có trái cây, mà những món trà sữa trong quán có giá trên 30 đồng đều thêm trái cây.
Dương Chi Cam Lộ là món đồ uống được Phỉ Lạc Ti bán ra với giá cao nhất, 60 đồng một cốc. Vì giá cao nên không có nhiều người gọi món này, nhân viên cũng phải pha trực tiếp tại chỗ.
Trong lúc nhân viên đang pha trà sữa, Phỉ Lạc Ti quan sát hàng người xếp hàng. Đơn hàng lớn nhất trong quán trà sữa là trà nguyên chất và cà phê nguyên chất.
Trong tiệm trà sữa có rất nhiều loại trà, cà phê nguyên chất đã được pha sẵn và ủ ấm. Tuy hương vị vẫn được giữ nguyên, nhưng khi khách mua chỉ cần rót đầy cốc. Tốc độ ra món và phục vụ rất nhanh, cũng không có ai gây rối, vậy nên dù xếp hàng rất dài nhưng thời gian chờ lại không lâu.
Nhưng mà Phỉ Lạc Ti vẫn cảm thấy còn chỗ cần cải tiến, ví dụ như mở quầy tự phục vụ, máy bán cốc tự động, máy bán trà đen, trà xanh và cà phê tự động.
Điều này không chỉ giảm bớt khối lượng công việc của nhân viên mà còn giảm thời gian xếp hàng chờ đợi của khách hàng.
Phỉ Lạc Ti đã ghi lại ý tưởng này, thuận tiện sử dụng hai chiếc máy này làm bài tập hôm nay cho lớp luyện kim thuật và lớp rèn.