Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 38
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đế quốc Vu Na Lợi Á có đường bờ biển rất dài, nhưng số lượng tộc nhân của Nhân Ngư thưa thớt, vậy nên dù là đế quốc nào thì Nhân Ngư vẫn là một tồn tại rất hiếm.
Sùng bái kẻ mạnh là bản năng ăn sâu vào cốt tủy, con người không thể nào cưỡng lại được một sinh vật vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ đến thế.
Quả thật không sai khi nói Nhân Ngư là một ngôi sao sáng giá trong thế giới loài người.
Là Nhân Ngư nào không quan trọng, chỉ cần là Nhân Ngư thì con người sẽ yêu thích!
Bình thường ngay cả một Nhân Ngư cũng hiếm khi được nhìn thấy, nhưng bây giờ ở đây có tới hàng chục Nhân Ngư xuất hiện trước mặt mình, hơn nữa lại còn đang cãi nhau.
Chuyện này, chuyện này quả thực đã vượt xa sức tưởng tượng của họ! Trong mắt hầu hết mọi người thì Nhân Ngư vừa tao nhã vừa thần bí, những cảnh dùng nắm đấm và đuôi đánh nhau như vậy quả thực là họ không thể tưởng tượng nổi.
Mình có đang bị ảo giác không?
“Bang……”
Mặc dù họ rất muốn nghĩ như vậy, nhưng những giọt nước bắn qua mặt sắc bén hơn cả lưỡi dao đã tàn nhẫn phá vỡ sự dao động trong lòng họ.
Các Mục Sư và Thánh hiệp sĩ mặt đỏ bừng vì phấn khích, đang vắt óc tìm lời, nhưng quản lý đã nhanh hơn một bước.
“Xin chào quý khách, các ngài không được phép đánh nhau trong nhà hàng! Hành vi nguy hiểm của các ngài đã ảnh hưởng rất xấu đến chúng tôi, vui lòng dừng lại ngay lập tức. Tôi sẽ kiểm tra giá trị những món đồ các ngài đã làm hư hại, sau đó nhân lên mười lần, xin các ngài vui lòng trả tiền bồi thường vật chất bị hư hại, đồng thời còn phải bồi thường tổn thất tinh thần cho mỗi người có mặt ở đây mười đồng vàng.”
“Nếu bị cảnh cáo một lần, các ngài sẽ không bị giao cho đội tuần tra an ninh. Lần thứ hai sẽ được mời đến thăm phòng tối trong vòng một tháng, lần thứ ba sẽ bị đưa vào danh sách đen của thành phố, sẽ không bao giờ được đón tiếp ở đây nữa.”
Các Nhân Ngư: “!!!!!”
Tất cả các hình phạt khác đều có thể chấp nhận được, nhưng hình phạt bị đưa vào danh sách đen thì không được! Nếu không thể ăn lẩu, thịt nướng, xiên chiên, bánh ngọt, trà sữa, tương đại cốt bò cạp dê thì…… Thà chết còn hơn! Cuộc sống này còn ý nghĩa gì nữa!
“Không phải đánh nhau, chỉ là đùa thôi, chỉ không cẩn thận một chút thôi mà, chúng ta chỉ đùa, thật đấy!” Tộc trưởng Nhân Ngư tộc dùng vẻ đẹp của mình khiến quản lý có chút choáng váng, “Như vầy đi, chúng ta sẽ bồi thường gấp trăm lần và thưởng cho mỗi người ở đây một nghìn đồng vàng để bù đắp tổn thất tinh thần, xin đừng cho chúng ta vào danh sách đen, được chứ?”
Trong đôi mắt sâu thẳm của Tộc trưởng Nhân Ngư tộc chỉ có khuôn mặt của người quản lý, khí chất của Nhân Ngư trưởng thành còn thật hơn cả vàng, dù là khuôn mặt hay tiền vàng gì của họ cũng đều vô cùng hấp dẫn.
Khuôn mặt quản lý đỏ bừng, nhưng giọng điệu lại rất kiên quyết: “Xin lỗi ngài, đây là quy tắc do Lĩnh chủ đại nhân đặt ra. Lĩnh chủ đã nói, nếu không phục thì có thể đến khiêu chiến với ngài ấy, dù là một chọi một, hay nhiều người chọi một, người thắng sẽ định đoạt tất cả.”
“……” Đó không phải là đơn thuần đi tìm chết sao?!
Vẻ mặt của các Nhân Ngư hệt như đưa đám, trông họ chẳng còn chút uy nghiêm nào của chúa tể biển cả.
“Đại nhân, ngài có muốn ta……?” Thánh kỵ sĩ trẻ tuổi đầy nghị lực ở bên cạnh có chút mê hoặc trước vẻ ngoài xinh đẹp và đau khổ của Nhân Ngư, hắn ta đã xung phong dùng ‘mặt mũi’ của mình để giúp đỡ đối phương “Cầu xin”.
Nhưng trước khi hắn ta kịp nói xong thì Lợi Áo đã dùng pháp trượng gõ vào khuỷu chân hắn.
Lợi Áo là một lão già kinh nghiệm đầy mình, mặc dù hơn 500 tuổi thì đối với Nhân Ngư cũng chỉ là người vừa qua tuổi trưởng thành một chút thôi, nhưng ở thế giới loài người thì đã là một người già sống lâu.
Nhân Ngư không đơn giản như bề ngoài, tuy ông ta đã già nhưng mắt vẫn còn tinh tường, cảm giác cũng chưa bao giờ sai lệch.
Vốn dĩ ông ta đã đến cấp 62, nhưng đối mặt với nhóm Nhân Ngư kia lại không cảm nhận được bất kỳ cấp độ nào, vậy nên chỉ có một lý do duy nhất – cấp độ của những Nhân Ngư ở đây đều trên cấp 62.
Mục Sư rất quý giá, điều đó đúng, nhưng cũng tùy vào đối tượng.
Khả năng tự phục hồi của Nhân Ngư rất mạnh, nếu xét đến khoảng cách cấp bậc giữa hai bên thì, ông ta phải mất nửa ngày mệt bở cả hơi tai để dùng ma pháp chữa trị cho người bệnh, còn đối phương thì có thể tự lành, với năng lực đó thì còn so cái gì nữa?!
Đối mặt với nhóm Nhân Ngư này thì họ chỉ có thể kết bạn chứ không thể kết thù.
“Xin chào, bạn nhỏ, ta không có ý làm gián đoạn cuộc trò chuyện của các người.” Lợi Áo gọi một thường dân cấp 5 bằng giọng điệu hết sức thân thiện, hoàn toàn không hề có chút coi thường hay khinh miệt nào, như thể tình yêu vĩ đại của thần Quang Minh đã ăn sâu vào cốt tủy của ông ấy vậy, “Họ không quấy rầy gì đến bữa ăn của chúng ta, chúng ta không cần bất kỳ khoản bồi thường nào.”
Người khách bàn bên cạnh vừa nhiệt tình giới thiệu món ăn, cách ăn với các Nhân Ngư cũng cảm thấy nếu họ bị ghi vào danh sách đen thì thật đáng thương, vậy nên cũng nhanh chóng làm theo và nói: “Họ cũng không có quấy rầy gì ta, ta cũng không cần phải bồi thường.”
Các Nhân Ngư lập tức nhìn họ với ánh mắt đầy biết ơn.
Mặc dù chỉ là cảnh cáo, chưa tới mức bị ghi vào danh sách đen, nhưng…… ai mà không sợ cái cảm giác mình thiếu mất một mạng chứ!
Một lần cũng không được! Cái loại cảnh cáo hay lưu hồ sơ đen gì đó…., 1% cũng không muốn!
Quản lý nhà hàng có chút xấu hổ, nhưng khách hàng trong nhà hàng đã nói không sao, thiệt hại thực tế chỉ còn lại vài vết nước bắn trên tường.
“Được rồi, lần này có thể bỏ qua, nhưng nếu lần sau có chuyện như vậy nữa thì tính là lần thứ hai nhé.”
Các Nhân Ngư vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, cũng giống như thề với Hải Thần: “Sẽ không bao giờ có ‘lần sau’ nữa! Chúng ta xin hứa!”
Các Nhân Ngư đã quen với cuộc sống hoang dã, nơi vùng biển Hỗn Loạn, ai có nắm đấm mạnh nhất người đó có quyền, ở quầy BBQ trong chợ đầu mối hải sản có một Vu Yêu cấp 169 tự tay nướng thịt, bên ngoài còn có các vong linh kỵ sĩ cấp 100 trở lên dẫn đầu đội tuần tra, nếu nhìn từ một góc độ nào đó thì nơi này cũng tuân theo quy tắc của khu chợ Hỗn Loạn.
Nhưng cấp bậc của thành Lan Tư Duy Lợi lại quá thấp.
Mặc dù ở khắp mọi nơi đều có những siêu phàm giả, nhưng cấp bậc chủ yếu là từ 1 đến 9, cho dù có mấy vạn siêu phàm giả ở cấp độ này thì họ vẫn không thể so sánh với một pháp sư cấp cao được.
Dù đã được Phỉ Lạc Ti “nhắc nhở” những điều không nên làm ở Lan Tư Duy Lợi, nhưng hoàn cảnh quá “thoải mái” ở đây vẫn khiến họ lơ là.
Cũng may nhà hàng lẩu này mới mở thử nghiệm, hình phạt đối với loại hình kinh doanh này cũng không quá nghiêm khắc, vậy nên các Nhân Ngư mới may mắn trốn thoát được một lần.
Tộc trưởng Nhân Ngư tộc nói rất trịnh trọng: “Hôm nay ta mời mọi người, cứ tính tiền hết cho ta!”
“Hoan hô! Tộc trưởng vạn tuế!”
Chỉ trả tiền một bữa lẩu mà thôi, đối với Nhân Ngư thì số tiền đó không là gì cả, nhưng cảm giác vui vẻ hạnh phúc khi được ăn miễn phí thế này thì không thể mua bằng tiền được.
“Tiên sinh, hôm nay chúng ta gặp nhau ở đây là do duyên phận. Các người có muốn uống cùng nhau không?” Lợi Áo nháy mắt ra hiệu cho cấp dưới của mình, người này lập tức lấy từ nhẫn không gian ra một chai rượu cực kỳ đẹp mắt.
Rượu có màu xanh nhạt được đựng trong chai pha lê, trông nó như một bó hoa đang khoe sắc, màu xanh nhạt chuyển dần sang đậm, khiến người ta có cảm giác say trước khi được uống.
Còn có một thứ tương quan với vẻ ngoài xinh đẹp của nó chính là giá cả.
Mộc tiên tửu được làm ra trong Tinh Linh Chi Sâm còn quý giá hơn cả vàng!
Một chai rượu cũng chỉ uống vài ngụm là hết, nhưng nó lại có giá đến một trăm ngàn đồng vàng.
Truyền thuyết nói rằng Nhân Ngư thật sự rất thích uống loại rượu này, Lợi Áo cũng đứt ruột lấy ra, muốn nhân cơ hội này đến gần với Nhân Ngư hơn.
Nhưng sở dĩ truyền thuyết vẫn là truyền thuyết vì nguồn thông tin không đáng tin cậy lắm.
“Không, để ta mời!” Tộc trưởng Nhân Ngư tộc phách lối xua tay, “Cho ngươi một lon Coca Cola trước đã!”
Không cần biết ngày xưa các Nhân Ngư thích uống cái gì, nhưng bây giờ thì họ thích uống nước Coca Cola có ga và trà sữa.
“Lấy cái màu đen!”
Coca Cola có nhiều hương vị khác nhau, trong đó màu đen và trong suốt là phổ biến nhất, màu đen có bọt mạnh nhất, còn màu trong suốt là loại uống vào để trải nghiệm cảm giác lạnh thấu tim thật sảng khoái.
Khi 12 chai, 120 chai Coca Cola đen được mang ra, các Nhân Ngư hoàn toàn chìm vào cuồng hoan.
Nhân Ngư và khách nhân vui vẻ hạnh phúc, nhân viên phục vụ cũng vậy.
Sau khi giá đường giảm mạnh, giá đồ uống cũng không đáng để nhắc tới, một chai Coca Cola chỉ bán với giá 5 đồng, mà chi phí sản xuất thậm chí còn chưa tới một đồng.
Tuy họ không phải là chủ của nhà hàng này, nhưng một phần tiền thưởng hàng tháng của họ là dựa trên hiệu quả hoạt động, nếu xét theo một góc độ nào đó thì họ cũng là một “cổ đông”.
Khi thứ Coca Cola mọi người nhắc đến nhiều lần được mang ra, Lợi Áo và cấp dưới của ông ấy đều ngây người.
Các quý tộc đều chú ý đến sự tinh tế và đắt tiền, nói đơn giản là “tinh tế”, “khan hiếm” và “đắt đỏ”.
Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy 500ml “rượu” được đóng gói thô sơ đến vậy.
Lợi Áo và các Thánh kỵ sĩ đã do dự.
Hơn nữa….. tới tận 500ml, đúng là Nhân Ngư có khác!!!!
Lúc này, định kiến về sự “giàu có” của Nhân Ngư lại một lần nữa khắc sâu hơn trong lòng mọi người.
Có hơn trăm chai Coca Cola, mỗi người có mặt ở đây ba chai vẫn còn dư, Tộc trưởng Nhân Ngư hào phóng nhét Coca Cola vào tay Lợi Áo: “Uống đi, uống đi, ta đãi ngươi.”
“!”
Thường thì Coca Cola cũng là một loại đồ uống rất khan hiếm, nguyên nhân là do có quá nhiều người mua, lần nào bổ sung thêm cũng bị tranh giành đến không còn một giọt.
Nhìn từ góc độ nào cũng thấy giá một chai 5 đồng là rẻ, đối với những Nhân Ngư này thì chẳng khác nào như miễn phí.
Để làm được Coca Cola phải có một thiết bị luyện kim đặc biệt để chiết rót, tạm thời Phỉ Lạc Ti chưa có ý định mở nhà máy sản xuất Coca Cola ở chợ đầu mối hải sản, quán nướng ở đó khá xa Lan Tư Duy Lợi, nếu chuyển một phần nguyên liệu và vật tư đến đó thì chỉ có Cốt Long mới có thể giải quyết được.
Thật không may, do đặc điểm riêng, Coca Cola không thể dùng truyền tống trận để vận chuyển trên quy mô lớn.
Sự rung chuyển trong không gian truyền tống sẽ tạo ra bọt khí, khiến chai dễ vỡ, mặc dù rủi ro này có thể tránh được bằng cách tăng cường độ bền của chai, nhưng điều đó không cần thiết.
Sau khi đoàn tàu treo Phong Tức Thảo đi vào hoạt động, dù khối lượng giao hàng có lớn đến đâu cũng không thành vấn đề, không cần phải tăng chi phí vì lý do này.
Nhưng bây giờ thì đoàn tàu treo Phong Tức Thảo vẫn chưa hoạt động, vậy nên chỉ có thể dùng Cốt Long để vận chuyển Coca Cola và hải sản qua lại.
Chiếc xe tải Cốt Long được trưng dụng chính là Vu Yêu Cốt Long, tuy chỉ ở cấp 120 nhưng dùng để vận chuyển hàng hóa thì cũng đủ rồi.
Hàng ngày nó chở thịt và hải sản từ chợ đầu mối về Lan Tư Duy Lợi, rồi lại chở Coca Cola quay lại chợ đầu mối.
Khối lượng hàng hóa cần phải vận chuyển không nhỏ, Cốt Long không hề lười biếng, nhưng lưu lượng khách ở chợ đầu mối quá khủng khiếp, hàng trăm chủng tộc đủ mọi kích cỡ đều bị “Bản giám đồ toàn tập” thu hút bởi chính sách mời người dùng mới, thế là họ cứ điên cuồng tìm cách thu hút người mới. Nói tóm lại là, họ sẽ làm bất cứ điều gì để có được xiên nướng miễn phí!
Hệ sinh thái của nhóm khách này không giống với thành Lan Tư Duy Lợi, phần lớn bạn bè của các chủng tộc ma pháp không cùng tộc, mà đến từ các chủng tộc ma pháp khác, cuộc sống của họ có chút khốn khổ, nếu so sánh thì cũng chỉ tốt hơn nô lệ và thường dân một chút mà thôi.
Lan Tư Duy Lợi bán một chai Coca Cola giá 5 đồng trong thành, chở ra chợ đầu mối “bán lẻ 15 đồng”, thực đơn của quán nướng ghi giá 25 đồng, nhưng cho dù là giá 25 đồng một chai thì hầu hết những chủng tộc ma pháp đến đây vẫn cho là nó rẻ, rẻ đến mức chẳng khác nào nhặt được.
Nhắc tới giá tiền mua bao nhiêu, họ đều có thể mua với giá ngàn đồng vàng!
Trước một ngày khi Coca Cola xuất hiện trên thị trường, vừa lúc các Nhân Ngư rời chợ đầu mối để đến Lan Tư Duy Lợi xây công trình, các Nhân Ngư phải bận rộn chuẩn bị đồ đạc vội vàng chuyển nhà, bởi vậy nên không thể cướp được nhiều, trong lòng cũng có chút tiếc nuối, nhưng sau khi đến Lan Tư Duy Lợi, họ phát hiện Coca Cola ở đây còn nhiều và rẻ hơn, nụ cười trên môi tươi rói như vừa nhận được nghìn tỷ đồng vàng từ trên trời rơi xuống vậy.
“Coca Cola chính là món đồ uống thần kỳ nhất trên đời, khiến cho người ta quên đi hết mọi muộn phiền và lo lắng!”
Các Nhân Ngư giơ chai lên, các “khách hàng bản địa” trong cửa hàng cũng giơ chai lên: “Cám ơn Lĩnh chủ vĩ đại của chúng ta!”
“Tạ ơn Lĩnh chủ đại nhân!!!”
Những tiếng reo hò la hét hoan hô vang lên không ngừng, như sóng biển lại giống như núi lở, suýt chút nữa đã làm thủng màng nhĩ Lợi Áo.
Không chỉ là “thanh niên” có tuổi tác gần với Nhân Ngư nhất, theo lý thuyết thì có khoảng cách thế hệ nhỏ nhất, nhưng những Mục Sư và Thánh kỵ sĩ đi cùng cũng tỏ ra bối rối.
Dường như không thể hiểu tại sao lại xảy ra cảnh tượng như vậy.
Lĩnh chủ là vị thần mới ra đời à? Có vị thần nào gọi là “Lĩnh chủ chi thần” không nhỉ? Tín đồ là ai? Lĩnh chủ? Hay là các sinh vật khác trong lãnh địa?
Lợi Áo cảm thấy mờ mịt như thế cũng không có gì lạ, bởi vì những gì mấy người này hét lên cũng giống như những gì các tín đồ thường làm khi tụ tập để ăn mừng và cảm tạ vị thần mà họ tín ngưỡng.
“Sao các ngươi không uống? Không biết uống à? Để ta chỉ cho!” Ưu Lợi nhiệt tình dạy họ cách vặn nắp chai, lại bày cho họ cách ăn lẩu.
Nhân Ngư nhiệt tình như thế nên đoàn sứ giả có chút kinh ngạc, nhưng chẳng bao lâu sau khi họ đã nếm được vị Coca Cola và món lẩu rồi thì cũng không còn thời gian đâu mà quan tâm gì nữa.
Sau khi chất lỏng màu nâu sẫm chảy vào miệng, vô số bong bóng nhỏ biến thành hàng nghìn chiếc gai mịn màng dày đặc, tuy nhỏ bé và sắc nhọn nhưng vô hại, kích thích vị giác mà không làm tổn hại đến chiếc lưỡi mỏng manh, ngược lại còn mang đến cảm giác ngứa rân ran và tê dại, làm tăng độ nhạy của vị giác lên rất nhiều.
Không ngọt.
Thay vì nói nó không ngọt thì dùng từ “không ngọt gắt” có vẻ chính xác hơn.
Vì đường rất đắt nên tiêu chuẩn để đánh giá món điểm tâm có ngon hay không đã thay đổi theo hướng càng ngọt càng tốt.
Ngọt gắt, ngọt ngấy, ngọt đắng, ngọt đến nỗi khé cả cổ họng.
Và tất nhiên Lợi Áo cũng là một người ủng hộ tiêu chuẩn này.
Nhưng hôm nay ông ta đã thay đổi ý tưởng.
Hoá ra ngọt ngào lại là điều giản đơn và hạnh phúc đến thế!
Vị ngọt ngào tràn ngập toàn bộ miệng, vị giác, răng, niêm mạc… Như thể mỗi một tế bào đều được ngâm trong nước đường.
Đường có thể kích thích tiết Dopamine, khiến cho con người trở nên vui vẻ, lời giải thích ở Lam Tinh cũng có thể áp dụng được cho vị diện này.
Sau khi uống Coca Cola, Lợi Áo có thể cảm nhận được cơ thể mình trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Sức khỏe và cơ thể của những người trên 500 tuổi đang trên đường suy vong, đó là điều không thể tránh né được.
Nhưng sau khi uống cốc Coca Cola này, dưới tác dụng của kích thích và vị ngọt trong nước, trong thoáng chốc, thậm chí ông ta còn cảm thấy mình như quay trở lại thời tuổi trẻ vậy.
Tất nhiên, đó chỉ là ảo giác mà thôi.
Sản lượng đường tăng nhanh như tên lửa chắc hẳn không thể không nhắc đến sự đóng góp to lớn của ma quỷ đằng.
Quá trình mỗi cây ma quỷ đằng bị chặt đi và mọc lại vừa là khó khăn, vừa là cơ hội cho nó.
Cây cối không cảm thấy đau đớn gì, vậy nên “thử thách” này cứ lặp đi lặp lại.
Trường học đã khai giảng được một thời gian, học sinh có thiên phú tốt trình độ từ cấp 6 đến cấp 8, phần lớn học sinh còn lại thì chỉ từ cấp 3 đến cấp 5, nhưng các em rất siêng năng và chăm chỉ học hành, không chỉ nghiêm túc học tập mà còn cùng nhau thảo luận xem làm thế nào để nâng cao hiệu quả và vượt cấp đánh quái, việc đó đã trở thành một yêu cầu cơ bản.
Đối mặt với đám học sinh còn đáng sợ hơn cả ma quỷ này, ma quỷ đằng không ngừng thăng cấp, sản lượng và chất lượng đường của nó cũng ngày càng tốt hơn.
Nhưng ngay cả khi ma quỷ đằng đã nâng cấp tự động cuộn lên cũng không thể đạt được đến mức ảnh hưởng đến Mục Sư cấp 62.
Ông ta chỉ choáng váng vì nó ngon quá mà thôi.
Hãy cắn thêm một miếng bò cuộn nấm kim châm trong nồi nước lẩu mỡ bò ớt cay – dường như ảo ảnh Quang Minh thần sắp xuất hiện trước mắt ông ấy!
Một đám Mục Sư và Thánh kỵ sĩ không còn nói đến những vấn đề quan trọng hay xây dựng mối quan hệ nữa, họ cũng không muốn nói chuyện với những đồng bạn khác, bàn lớn nồi to chẳng khác nào chiến trường!
Nhân Ngư và những khách hàng khác trong cửa hàng cũng không thấy có gì ngạc nhiên, thậm chí còn bắt đầu cá cược xem ai sẽ cướp được mấy lát bao tử bò.
“Quý khách, xin lỗi đã quấy rầy ngài dùng bữa. Chuyện là thế này, tiếp theo nhà hàng của chúng ta sẽ được dùng làm địa điểm quay phim, đại sảnh này sẽ được dùng làm bối cảnh. Quý khách có thể đổi địa điểm được không ạ? Tất nhiên, để bày tỏ lời xin lỗi của mình, bữa ăn này sẽ miễn phí tất cả.”
Không chỉ được ăn miễn phí, lại còn được giao thịt bò cắt lát đến tận nơi.
Thánh kỵ sĩ ăn chưa đã thèm cau mày, hắn ta nghe những lời kỳ quái đó không hiểu gì, nhưng có người dám bảo họ nhường chỗ, đây thật sự là……
“Ta ta ta!”
Thánh kỵ sĩ chưa kịp nói gì thì Nhân Ngư bên cạnh đã bắt đầu ồn ào: “Ta có thể tự mình bỏ tiền ra làm diễn viên quần chúng được không? Lĩnh chủ, đạo diễn yêu cầu gì thì chúng ta sẽ làm cái đó, chúng ta rất nghe lời!”
Khi nghe tin Phỉ Lạc Ti sắp dẫn cả đoàn đến đây quay phim, các Nhân Ngư phấn khởi đến mức không thể bình tĩnh được, ước muốn được làm diễn viên sắp bùng nổ đến nơi rồi.
Lợi Áo chặn đứng sự xúc động của các Thánh kỵ sĩ lại, ông ta mở miệng hỏi chuyện như một ông già tốt bụng: “Các người vừa nói đến diễn viên quần chúng, đó là cái gì vậy?”
Có vẻ như vừa rồi mấy người này cũng đã nói những lời tương tự, nhưng những từ ngữ này lạ đến mức ông ta nghe mà không hiểu ra sao.
Mọi người ở đó nhiệt tình phổ biến kiến thức cho Lợi Áo, họ giải thích tất cả những điều liên quan hết sức sinh động cho ông ấy nghe.
“Hơn 10 triệu người sẽ xem nó?!” Lợi Áo và các hiệp sĩ đồng loạt hít sâu một hơi.
Mười triệu! Mười triệu là con số lớn đến nhường nào!
Tổng dân số ở Vương Đô cũng chỉ có một triệu người, hàng năm Quang Minh thần điện cử hàng nghìn Mục Sư xuất sắc đến Vương Đô để khám bệnh miễn phí và phân phát vô số bánh mì nhằm quảng bá cho Quang Minh thần điện. Số vàng bỏ ra hàng năm còn xa hoa hơn cả nước chảy, nhưng hiệu quả đạt được chỉ có thể nói là “chấp nhận được”.
Nhưng bây giờ Nhân Ngư lại nói cho ông ta biết……
[Khai sáng] [Để lại dấu ấn chói lọi trong lịch sử] [Vị trí số 1 trong lịch sử điện ảnh]…..
Uy lực của những lời Phỉ Lạc Ti dùng để gây ấn tượng với Nặc Y vẫn còn rất đáng sợ sau khi được copy và paste lại nhiều lần.
Lợi Áo chỉ tưởng tượng thôi cũng đã bị cảnh tượng sau khi chiếu phim làm cho choáng váng suýt ngất.
Ông nói mà, lý do Nhân Ngư tụ tập ở đây chắc chắn không đơn giản, nguyên nhân là vì tranh giành một bảo vật to lớn và quan trọng, đó chính là một vai diễn điện ảnh!
Đầu óc Lợi Áo xoay chuyển rất nhanh, ông ta rà soát lại các mối liên hệ trong đầu, ông phải thông báo cho Thánh nữ càng nhanh càng tốt, nhân vật này nhất định sẽ giúp Quang Minh thần điện vượt qua các Thần Điện khác!
Mà đến lúc đó, người đã cung cấp những thông tin quan trọng như vậy chắc chắn sẽ được thăng chức khi thời cơ đến!
Cái gì? Một kẻ báng bổ thần thánh? Kẻ to gan dám đánh cắp ma pháp của thần linh?
Xấc xược! Sao ngươi dám báng bổ Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ cao quý của chúng ta? Ta nghĩ ngươi chính là chó săn của Tà Thần! Ngươi còn rác rưởi và dối trá hơn cả ma quỷ dưới vực sâu!
Chuyện nhân vật Thánh nữ rất cấp bách, nhưng dù gấp đến đâu cũng phải liên lạc với người quen của mình trước, rồi người quen của người quen…… Chờ đến lúc gặp được Thánh nữ thì quá trễ!
Vì thế…..
Lợi Áo rụt rè giơ túi tiền vàng lên, những đồng vàng nặng nề phát ra tiếng va chạm như sóng thần: “Xin hỏi, ta có thể tự bỏ tiền ra để tham gia được không? Ta không có ý nghĩa gì khác, chủ yếu là ta đặc biệt ngưỡng mộ Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti!”
Các Nhân Ngư: “……” Vốn tưởng tên này có vẻ ngoài tốt bụng sẽ là người tốt, không ngờ ông ta đến đây để cướp lấy cơ hội diễn vai quần chúng của mình! Hừm... vậy cũng không còn cách nào, muốn so độ giàu có phải không?
Chúng ta dùng tôn nghiêm của Nhân Ngư để đánh cược!