Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
Chương 121: Mã Cố: Gánh Nặng Bất Đắc Dĩ (3)
Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Phu nhân bị một kiếm chém ngang lưng khi cả nhóm đột phá vòng vây.
Dù đã được rắc thuốc cầm máu tạm thời, nhưng vì không có y sư kịp thời chữa trị, đến khi Mã Cố tìm được hang đá để ẩn náu thì bà đã hôn mê sâu.
“Có giống như lúc ta bị thương trước đây không?”
Ngụy Thiếu gia nhớ lại cảnh mình bị thương hồi trước, bụng như quặn thắt, sắc mặt trắng bệch.
Hắn run giọng hỏi:
“Mã Cố… mẫu thân của ta sẽ không… chết chứ?”
Mã Cố không đáp.
Nhìn tình trạng hiện giờ, hắn không dám khẳng định điều gì.
Vết thương của phu nhân không nặng bằng vết thương mà Ngụy Thiếu gia từng phải chịu,
nhưng thể chất bà vốn yếu ớt, khó lòng chống đỡ.
Ngụy Thiếu gia càng thêm hoảng loạn:
“Không được! Ta không thể để mẫu thân chết!
Mã Cố, mau nghĩ cách đi!”
Mã Cố bực dọc vì tiếng la hét của hắn, gằn giọng:
“Câm miệng!”
Hắn túm cổ áo thiếu gia, ép chặt hắn vào vách đá.
Giọng nói trầm thấp mà lạnh lẽo:
“Ngươi gào thét thì phu nhân sẽ tỉnh lại được chắc?
Hay ngươi muốn gọi kẻ địch tới giết sạch chúng ta?”
Ngụy Thiếu gia trợn mắt, không thể tin Mã Cố dám đối xử với mình như vậy.
Hơi thở bị siết chặt, mặt đỏ bừng, hắn bắt đầu vùng vẫy giãy giụa.
Mã Cố nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói lạnh băng:
“Muốn ta buông ra thì hãy hứa im lặng.
Nếu không, ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ, ngươi có tin không?”
Ngụy Thiếu gia sợ đến tái mét mặt mày, vội vàng gật đầu lia lịa.
Thấy sắc mặt hắn bắt đầu tím tái, Mã Cố mới buông tay ra.
Thiếu gia ngã vật xuống đất, ho khan dữ dội.
Không hiểu vì sao, Mã Cố lại có cảm giác… hả hê.
Tên thiếu gia này lần nào xuất hiện cũng kéo theo rắc rối.
Nếu nói hắn không oán giận thì là giả dối.
Trước đây, Mã Cố dám giận nhưng không dám nói ra,
nhưng bây giờ đang bị truy sát khắp núi rừng,
hắn chẳng còn tâm trạng nào để nuông chiều thiếu gia nữa.
Mã Cố nhìn hắn, giọng nói trầm ổn:
“Thiếu gia, ngài cũng đã lớn rồi. Đừng trẻ con nữa.
Ngân Giáp Vệ đã liều mạng đánh đổi để ngài và phu nhân được sống sót.
Ngài la hét như vậy… liệu có xứng đáng với sự hy sinh của họ không?”
“Ngày mai ta sẽ ra ngoài tìm thuốc hạ sốt cho phu nhân.
Còn ngài, hãy suy nghĩ lại đi.”
Dứt lời, Mã Cố mang con thỏ ra ngoài hang, lột da chuẩn bị làm thịt.
Ngụy Thiếu gia đứng lặng người, như bị dội một gáo nước lạnh, ngây ra rất lâu.
Một lát sau, Mã Cố mang thịt vào, đặt lên một chiếc lá lớn:
“Ăn đi.”
Thiếu gia nhìn miếng thịt còn đỏ tươi:
“Đây là cái gì?”
“Thịt thỏ. Vừa mới bắt xong.”
“Nó còn sống! Ta làm sao mà ăn được?!”
Mã Cố cười lạnh lùng:
“Muốn nhóm lửa nướng à?
Ngươi có tin rằng chỉ cần đốt lửa, người ta sẽ tìm tới ngay lập tức,
rồi bắt mẫu thân của ngươi đi không?”
Ngụy Thiếu gia nuốt khan:
“Ta… không nuốt trôi được.”
Giọng Mã Cố không chút nhân nhượng:
“Không ăn thì ngươi sẽ kiệt sức.
Ta còn phải cõng phu nhân, không rảnh cõng thêm ngươi nữa đâu.
Trừ khi… ngươi muốn ta bỏ lại phu nhân.”
Ngụy Thiếu gia cắn chặt răng.
Rốt cuộc, hắn nhắm nghiền mắt, run rẩy cầm miếng thịt thỏ sống,
nuốt xuống.