Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
Cần Câu và Bà Hàng Xóm
Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh ơi, cái này là gì vậy?”
Cô bé Tiểu Nhan nãy giờ vẫn ngồi yên lặng quan sát, thấy Lục Thanh bận rộn suốt một lúc lâu, đến khi huynh ấy làm xong mới tò mò hỏi.
“Cái này gọi là cần câu, dùng để câu cá.” – Lục Thanh cười, vung nhẹ chiếc cần tre trong tay – “Hôm nay có gì ăn hay không, tất cả đều trông cậy vào nó.”
Hắn thử vung vài lần, cảm thấy khá thuận tay, liền gật đầu hài lòng.
Ở kiếp trước, hắn vốn là người mê câu cá, đôi khi còn tự làm cần câu để giải trí. Không ngờ hôm nay kỹ năng ấy lại phát huy tác dụng ở thế giới này.
Đôi mắt cô bé chợt sáng bừng:
“Anh biết câu cá thật sao?”
“Chưa chắc đâu, phải thử mới biết. Nếu bắt được, tối nay chúng ta sẽ có canh cá để ăn.”
“Canh cá…” – vừa nghe đến hai chữ đó, cô bé như chìm vào mơ màng tưởng tượng, nước miếng suýt chảy ra.
“Vậy mau đi thôi anh, em muốn ăn cá!”
Lục Thanh bật cười:
“Khoan đã, còn phải chuẩn bị mồi câu.”
Mồi câu không khó tìm. Hắn ra góc sân, nơi đất ẩm và tơi xốp, chỉ đào vài nhát đã thấy thứ mình cần:
[Giun đất đỏ – sinh vật giúp đất tơi xốp, dường như cũng có thể dùng làm thuốc.]
Bỏ qua dòng thông tin kỳ lạ ấy, Lục Thanh nhặt giun bỏ vào ống tre. Hắn làm gì biết y thuật, nên mấy con này chỉ để làm mồi chứ chẳng có ý định dùng làm thuốc.
Bịt kín đầu ống tre, chừa một lỗ nhỏ để thông khí, hắn khoác cần câu lên vai, tay xách thùng gỗ cũ. Hai anh em cùng nhau rảo bước ra khỏi sân.
Vừa ra khỏi cổng không được bao xa, cả hai đã bị một người phụ nữ chặn lại.
“Lục Thanh, con khỏe lại rồi à? Ra ngoài được rồi sao?”
Người phụ nữ ôm rổ quần áo, trông có vẻ vừa giặt xong, giọng bà đầy vẻ ngạc nhiên.
Mới hôm qua, cả làng còn bàn tán rằng thằng bé nhà họ Lục sắp không qua khỏi. Ngay cả thầy y Trần cũng nói, bệnh đã nguy kịch đến mức phải xem ý trời. Vậy mà giờ nó lại đi đứng bình thường?
“Dạ, Dì Vương, con cũng không rõ lắm nữa. Sau khi ngủ li bì hai ngày, sáng nay tỉnh dậy thấy người khỏe khoắn hơn, liền thử ra ngoài xem sao.” – Lục Thanh đáp bằng giọng điệu của nguyên chủ, trầm ấm và lễ phép.
May mà tính cách của cậu bé trước đây vốn hiền lành, nói năng nhẹ nhàng, hắn bắt chước cũng không mấy khó khăn.
“Anh con khỏi bệnh nhờ thuốc của ông Trần đó dì!” – cô bé Tiểu Nhan chen vào, giọng hớn hở.
Dì Vương nghe vậy, nhìn kỹ Lục Thanh, thấy sắc mặt Lục Thanh quả nhiên đã hồng hào trở lại, liền mỉm cười nhẹ nhõm.
“Khỏe lại là tốt rồi, tốt lắm.” – bà liên tục gật đầu, thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Hai hôm trước, mấy cụ già trong làng đều đến thăm, ai cũng nói cậu bé khó lòng qua khỏi. Mọi người còn bàn bạc với nhau, nếu Lục Thanh thực sự qua đời, thì Tiểu Nhan sẽ phải nhờ một gia đình khác nuôi nấng, còn họ sẽ góp ít tiền để giúp chăm sóc. Ông chồng của dì Vương lại tỏ ý muốn nhận nuôi cô bé, nói rằng cha của Lục Thanh từng cứu ông trong năm đói kém, không nỡ để dòng máu nhà họ Lục bị tuyệt tự.
Nhưng dì Vương thì chẳng vui chút nào — nhà đã nghèo, còn thêm một miệng ăn nữa thì sao mà chịu nổi? Không dám cãi chồng, bà chỉ biết âm thầm cầu trời khấn Phật mong Lục Thanh qua khỏi.
Giờ thấy cậu thực sự bình phục, lòng bà thực sự mừng rỡ.
“Lục Thanh à,” – dì Vương dặn dò, “sau này phải biết giữ gìn sức khỏe cho tốt. Giờ Tiểu Nhan chỉ còn biết trông cậy vào con thôi, nếu con cũng xảy ra chuyện gì… thì con bé biết sống ra sao?”
Lục Thanh hơi ngẩn người ra. Trong ký ức của hắn, dì Vương vốn dĩ không phải người nhiệt tình như vậy.
Nhưng hắn vẫn lễ phép đáp:
“Con hiểu rồi, cảm ơn dì Vương, con sẽ chăm sóc Tiểu Nhan thật tốt.”
“Ừ, ngoan lắm.” – dì Vương gật gù, coi như yên lòng.
Chỉ cần thằng bé còn sống, chồng bà sẽ từ bỏ ý định nhận nuôi con bé kia, thế là bà cũng bớt lo. Tâm trạng thoải mái, dì Vương mới để ý đến những thứ trong tay hai anh em.
“Ơ, hai đứa cầm thùng và chiếc cần tre đi đâu thế?”
“Dì Vương ơi, bọn con đi câu cá!” – cô bé Tiểu Nhan reo lên.
“Câu cá?” – dì Vương ngạc nhiên.
Cái cần tre và cái thùng cũ nát kia mà đòi câu được cá sao? Nhìn cảnh nghèo túng của hai đứa trẻ, bà chợt hiểu ra: Có lẽ bọn trẻ đói quá, định ra sông kiếm cá về ăn.
“Trời đất ơi, đói thì về nhà dì mà ăn, dì còn ít đồ ăn.” – bà vội nói – “Lục Thanh, con mới khỏe lại, đừng ra sông kẻo bị lạnh rồi lại ngã bệnh nữa.”
Lục Thanh mỉm cười, từ chối khéo léo:
“Không sao đâu dì, bọn con chỉ đứng trên bờ câu cá thôi, không xuống nước đâu.”
Bữa ăn miễn phí dĩ nhiên rất hấp dẫn, nhưng hắn hiểu rõ: không thể cứ dựa dẫm mãi vào lòng tốt của người khác. Cho dù tình làng nghĩa xóm có tốt đến mấy, cũng sẽ cạn dần theo thời gian.
“Câu cá á? Con biết câu cá sao?” – dì Vương nghi hoặc. Trong làng này mấy ai biết câu cá đâu chứ.
“Con chỉ biết chút ít, nghe cha kể lại, nên muốn thử xem.” – Lục Thanh đáp.
Dì Vương nhớ ra, cha hắn từng đi nhiều nơi, chắc cũng biết đôi chút về chuyện này.
Dù vậy, bà vẫn không yên tâm:
“Thôi đừng vội vàng, mới khỏi bệnh mà ra gió dễ bị trúng lạnh lắm. Câu cá đâu phải chuyện đơn giản, đứng bên sông cả buổi chẳng chừng lại ngã bệnh thêm.”
Lục Thanh nghe ra sự lo lắng thật lòng của dì, khẽ cười:
“Con sẽ cẩn thận, dì cứ yên tâm.”
Dì Vương còn định khuyên thêm, nhưng thấy hắn đã quyết tâm, đành nói:
“Vậy hứa với dì, tuyệt đối không được xuống nước nhé.”
“Dạ, bọn con chỉ đứng trên bờ thôi. Tạm biệt dì Vương.”
Hai anh em tiếp tục đi, dì Vương đứng nhìn bóng hai anh em khuất dần ở cuối ngõ, bỗng giật mình thon thót:
“Phải về ngay bảo ông ấy, thằng bé nhà họ Lục khỏi bệnh rồi, khỏi tính chuyện nhận nuôi con bé kia nữa!”
Bà hấp tấp quay về nhà.
Còn hai anh em nhà họ Lục thì vừa ra khỏi làng đã gặp thêm vài người quen. Ai nấy đều kinh ngạc khi thấy Lục Thanh khỏe mạnh trở lại. Mỗi lần được hỏi, cô bé Tiểu Nhan lại vui vẻ đáp:
“Anh con uống thuốc của ông Trần rồi khỏi bệnh đó!”
Thế là mọi người lại xôn xao khen thầy y Trần giỏi tuyệt, cứu được cả người hấp hối, đúng là một cao nhân.
Sau phút giây kinh ngạc, ai cũng mừng cho hai đứa trẻ mồ côi.
Có Lục Thanh sống, nhà họ Lục coi như vẫn còn giữ được hương hỏa.
Khi nghe nói hắn định đi câu cá, ai cũng khuyên không nên xuống nước, kẻo bệnh tình tái phát.
Chỉ khi Lục Thanh cam đoan sẽ chỉ đứng trên bờ câu cá, họ mới yên tâm.
Nghe đến chuyện câu cá, dân làng không còn mấy quan tâm nữa. Ai mà chẳng biết câu cá khó đến nhường nào? Đã có người từng thử, ngồi nửa ngày cũng chỉ được vài con nhỏ, chẳng bõ công sức bỏ ra.
Công việc đồng áng thì chất đống, ai mà rảnh rỗi đi câu cá? Chắc bởi nhà họ Lục chẳng còn chút ruộng vườn nào, nên hắn mới nghĩ ra cách này kiếm miếng ăn mà thôi.
Hiểu vậy, dân làng không ngăn cản nữa, chỉ dặn dò vài câu rồi rời đi. Ngược lại, mấy đứa trẻ lớn trong làng lại hứng thú, tò mò kéo nhau đi theo, muốn xem thử Lục Thanh câu cá thế nào.