Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau
Ôn Diễn xuất hiện
Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Sâm sững sờ, đứng chết lặng trước cửa, mắt đảo liên hồi giữa Kỷ Minh Huy, Bạch Diêm Thanh và người vừa xuất hiện. Cậu định giải thích cho Bạch Diêm Thanh nhưng lại quay sang nhìn người đứng ngoài.
Thật sự không thể ở sau lưng bàn luận chuyện người khác!
Đây chẳng phải là nhân vật chính trong câu chuyện mà Bạch Diêm Thanh vừa kể đó sao?
Đẹp trai, lại còn đeo kính gọng vàng, trùng hợp đến lạ thường.
"Minh Huy mày tin tao đi, cái tên kia..."
"Bạch Diêm Thanh!!" Lý Sâm giật mình thon thót, vội vàng gọi tên cậu, ý muốn cậu đừng nói thêm lời nào nữa. Chính chủ đang đứng ngay cửa, không biết đã nghe được bao nhiêu rồi.
Bạch Diêm Thanh định giải thích, nhưng bị tiếng gọi kia làm cho ngớ người, cậu khó chịu ngẩng đầu.
"Làm sao?"
Lý Sâm nhìn người đeo kính gọng vàng, cười gượng gạo rồi xoay người tránh sang một bên: "À thì... có người tìm mày đấy."
“Tìm tao?” Bạch Diêm Thanh chưa nhìn thấy người đến, nghe Lý Sâm nói vậy liền theo bản năng ngước mắt nhìn ra ngoài. Khi Lý Sâm xoay người, người đứng ngoài cửa phòng liền hiện rõ.
"Vãi."
Bạch Diêm Thanh không kiềm được mà đứng lên.
Chàng trai đeo kính gọng vàng?!
Kỷ Minh Huy cũng đứng dậy theo. Đây chẳng phải là nhân vật chính mà Tiểu Bạch vừa kể đó sao?
Sao anh ta lại ở đây?
Kỷ Minh Huy chọc chọc cánh tay Bạch Diêm Thanh, ánh mắt dò hỏi.
Bạch Diêm Thanh trong lòng hoảng hốt: Sao mà tao biết được.
Cậu vừa nhắc tới người ta, người ta liền tới tận cửa tìm.
Chàng trai đeo kính gọng vàng trông rất lịch sự, nhã nhặn, vẻ ngoài ôn hòa thế này chắc không phải đến để đánh người đâu.
Nhưng không thể trông mặt mà bắt hình dong, ai biết được tên này có thể sẽ đánh người hay không.
Ôn Diễn thấy vẻ mặt hoảng loạn của cậu, trông như sắp khóc đến nơi, liền nhẹ nhàng cười một tiếng: "Đừng lo lắng."
Dừng lại hai giây, anh lại nói: "Những gì em vừa nói, quả thực rất đúng."
Ôn Diễn thầm nghĩ: "Giọng nói uyển chuyển, truyền cảm, lúc nói còn mang nhiều cung bậc cảm xúc, quả thực rất cuốn hút, có thể đi diễn thuyết được đấy."
Ôn Diễn thầm khen ngợi, nhưng Bạch Diêm Thanh chỉ giật nhẹ khóe miệng, chẳng thể cười nổi. Không chỉ không cười được mà cậu còn muốn khóc. Cậu vừa nói xấu trước mặt chính chủ, lại còn được khen là nói đúng, đây chẳng phải là đến để "diệt khẩu" sao?
Không khí có vẻ chùng xuống, Ôn Diễn đứng ngoài cửa thấy ba người có vẻ hoảng loạn và ngượng ngùng, đành phải chủ động nói ra ý đồ của mình: "Thật ngại quá, đã quấy rầy mọi người rồi."
"Không quấy rầy."
"Không quấy rầy."
"Không quấy rầy."
Ba người đều đồng thanh.
Ôn Diễn thật sự không nhịn được, lấy tay che miệng cười phá lên.
Ba người họ thật sự rất thú vị.
Càng phải nói, chàng trai đeo kính gọng vàng này khi cười lên còn đẹp trai hơn nữa. Một người như vậy mà lại bị "cắm sừng", thật đáng tiếc biết bao.
"À, Tiểu Bạch, anh đến để cảm ơn em." Ôn Diễn bất đắc dĩ nói, rồi giơ tay đưa ra: "Uống trà sữa không? Anh mang tới bốn cốc."
Ba người vừa rồi chỉ mải chú ý đến vẻ ngoài của anh ấy, căn bản không để ý xem Ôn Diễn đang cầm thứ gì.
Tiểu Bạch ngơ ngác nhận lấy trà sữa: "Chúng tôi có ba người, anh có muốn uống cùng không?"
Ôn Diễn không hề hay biết ký túc xá hiện tại của họ thực tế chỉ có ba người, cho đến khi bước vào mới phát hiện có một chiếc giường trống.
Mấy người này thật thân thiện, Ôn Diễn không từ chối, ngồi xuống nói chuyện phiếm cùng họ.
Lý Sâm uống trà sữa, đưa mắt đánh giá đối phương vài lần. Cậu ta thật không hiểu, một người đẹp trai như thế này mà lại gặp phải tra nam.
Hơn nữa, người này thoạt nhìn không phải dạng người ngây thơ, đơn giản. Ôn Diễn đeo kính trông nho nhã, nhưng trong ánh mắt lại chứa đựng sự sắc sảo, thông minh.
"Anh sao lại biết ký túc xá của tôi vậy?" Bạch Diêm Thanh khó hiểu. Cậu nhớ lúc đó không lưu lại họ tên hay địa chỉ, sao đối phương lại tìm tới tận cửa được?
"Em gái anh nói..." Ôn Diễn đặt ly trà sữa xuống, nhìn chằm chằm vào Bạch Diêm Thanh. Anh thật sự rất thích đôi mắt của cậu, trong veo như đáy giếng, ánh lên vẻ rực rỡ lấp lánh, rất sáng, và cũng... rất đẹp.
"Em ấy nhận ra em, hơn nữa còn rất thích em." Ôn Diễn dừng lại một chút rồi nói.
"Còn có một chuyện anh cần làm sáng tỏ một chút. Tên tra nam kia không phải bạn trai anh, mà là bạn trai của em gái anh."
"Hả? Em gái?" Kỷ Minh Huy trừng lớn đôi mắt, xoay người về phía Bạch Diêm Thanh: "Mày không phải nói hai người kia? Sau đó..."
"..." Bạch Diêm Thanh sờ sờ mũi: "À thì, tôi tưởng vậy, cũng không ngờ chuyện lại có thể xoay chuyển như thế này."
Quả thật không ngờ chuyện còn có thể diễn biến thế này, thật là trò cười.
Lý Sâm ngồi bên cạnh quan sát một lát, không biết vì sao lại thấy người này có vẻ quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu đó.
“À, cho tôi hỏi một chút.” Lý Sâm không che giấu: "Theo lẽ thường, với nhan sắc thế này, ở trường học khẳng định sẽ nổi tiếng trên diễn đàn, nhưng tôi đây chưa từng gặp anh bao giờ."
Lý Sâm vừa dứt lời, Bạch Diêm Thanh cũng phản ứng lại. Một người đẹp trai như vậy, không thể nào không có tiếng tăm gì.
"Anh là người trường khác à?"
Ôn Diễn cười khẽ, mấy học đệ này cuối cùng cũng để ý đến anh. Ánh mắt Ôn Diễn dừng lại trên mặt Bạch Diêm Thanh, mang theo ý cười: "Anh tên Ôn Diễn, là sinh viên trao đổi từ nước ngoài trở về."
Trao đổi sinh?
Còn họ Ôn?
Trong đầu Lý Sâm chợt lóe lên một cái tên: "Anh là anh trai của Ôn Khê?"
Ôn Diễn gật đầu.
"Vãi!" Lý Sâm kêu lên: "Thế giới thật tròn! Thảo nào anh ấy có thể tìm tới tận ký túc xá của chúng ta."
Biểu cảm của Bạch Diêm Thanh như bị sét đánh. Này, người này thế mà lại là Ôn Diễn? Anh trai của nha đầu Ôn Khê sao?
Wao thật kỳ diệu.
Ôn Diễn tự giác yên lặng chờ Bạch Diêm Thanh phản ứng lại.
"Anh Ôn Diễn?"
"Ừm, A Diễm, đã lâu không gặp."
"..." Miệng Bạch Diêm Thanh quả thực không thể khép lại được. Cậu vây quanh Ôn Diễn mà đánh giá: "Anh sao lại... Anh thật sự là Ôn Diễn sao?"
Bạch Diêm Thanh quả thực không thể hình dung nổi người đàn ông lịch lãm, cao lớn trước mặt so với cậu bé mập mạp trong ký ức. Cậu lẩm bẩm: "Sao có thể, một người lại có thể thay đổi lớn đến như vậy sao?"
“Cam đoan không phải giả mạo đâu.” Ôn Diễn dường như biết Bạch Diêm Thanh đang kinh ngạc điều gì.
Hồi nhỏ Ôn Diễn được nuôi khá mũm mĩm, so với hiện tại đúng là khác một trời một vực. Quả thực thay đổi lớn như vậy, nhưng nhìn kỹ ngũ quan vẫn cảm thấy có chút quen thuộc.
“Anh Ôn Diễn, anh trở về lúc nào vậy? Lúc ấy, em thực sự không nhận ra anh.” Bạch Diêm Thanh sau một hồi thì vẻ mặt trở nên vui vẻ. Hồi nhỏ, người anh này đối xử với cậu rất tốt.
Nhưng sau khi ba mẹ ly hôn, Ôn Diễn liền theo mẹ ra nước ngoài. Bạch Diêm Thanh không còn gặp lại anh nữa, chỉ thi thoảng nghe Ôn Khê kể một chút tin tức.
"Anh vừa mới trở về." Ôn Diễn giống như hồi nhỏ, xoa đầu Bạch Diêm Thanh: "Ngay từ đầu anh cũng không nhận ra em, quả thực quá đẹp trai!"
Bạch Diêm Thanh mỉm cười, sau đó chợt nhớ ra: "Ôn Khê yêu đương từ khi nào vậy? Em thật sự không biết em ấy bị cắm sừng sao? Vãi, lúc nãy mắng tên đó còn nhẹ! Sớm biết đã đánh cho hắn một trận rồi!"
Bạn thân của mình bị cắm sừng, Bạch Diêm Thanh mặt đầy tức giận, hận không thể quay trở lại lúc đó, đánh cho tên kia mấy cái.
Ôn Khê kia mặc dù hơi phiền nhưng không thể để cô ấy bị bắt nạt!