Thẩm Tử Việt: Mày muốn tán tỉnh cậu ta à?

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau

Thẩm Tử Việt: Mày muốn tán tỉnh cậu ta à?

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe vậy, mắt Ôn Diễn chợt lóe lên, nhìn về phía Bạch Diêm Thanh.
Bạch Diêm Thanh đỡ trán, chuyện như vậy mà cũng có thể suy diễn được sao?
“Không có gì hết, anh với Trình Ngộ không hề quen biết, cũng không hiểu sao lại có lời đồn bịa đặt này, em tha cho anh đi."
“Anh còn muốn sống lâu thêm mấy năm nữa.” Vẻ mặt Bạch Diêm Thanh khiếp sợ: “Fans của Trình Ngộ mỗi người nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ dìm chết anh rồi, buông tha đi…”
Thấy không nên tiếp tục đề tài này, Bạch Diêm Thanh hai tay bóp má Ôn Khê, chất vấn: “Anh còn chưa hỏi em, em yêu đương từ khi nào? Lại còn gặp phải tra nam nữa?”
Ôn Khê kêu đau oai oái.
“Anh còn chưa dùng sức, em kêu gì chứ?”
“Đã chia tay rồi." Ôn Khê rũ mắt, hàng mi dài cụp xuống, như thể vì chia tay mà lộ vẻ buồn bã.
Trong lòng Bạch Diêm Thanh không đành lòng, buông tay ra: “Tên đó chỉ là kẻ tra nam thôi, đừng buồn nữa, người sau sẽ tốt hơn.”
“Ừm.” Ôn Khê thuận theo gật đầu: "Vậy nên anh đối với Trình Ngộ thật sự một chút cảm giác nào sao?”
Bạch Diêm Thanh chỉ cảm thấy vừa nãy còn đau lòng thay Ôn Khê, giờ thì hết sạch rồi.
“Ôn Khê!”
“Đi thôi anh, đi mau, đi mau.” Ôn Khê bị quát một tiếng, nhanh chóng kéo anh trai mình đi: “Ha ha, Tiểu Bạch, nếu anh không sao thì bọn em đi trước nhé, tạm biệt!”
“...”
“Em về trước đi, anh ở lại xem A Diêm, em ấy như vậy anh không an tâm.” Ôn Diễn gạt tay Ôn Khê ra, cô bé này cứ níu tay anh không buông, kéo anh ra ngoài.
“Không sao mà, chỉ là bị cảm thôi, không quá hai ngày là khỏi rồi, về thôi!”
Ôn Diễn lắc đầu: “A Diêm, bọn anh về trước đây, em nhớ nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Bạch Diêm Thanh phất phất tay.
“Đúng là đáng ngưỡng mộ, lại có người đến thăm nom săn sóc rồi đây.” Kỷ Minh Huy không nhịn được mà trêu chọc.
“Biến đi!”
Nằm trong phòng y tế, vừa truyền dịch vừa ngủ một giấc, tỉnh dậy lại có tinh thần chửi bới người khác, nữ y tá trung niên đứng gần đó nghe thấy tiếng “biến” liền bật cười.
“Tuổi trẻ thật tốt, nhưng mà em học sinh này, đường huyết của em thấp quá đấy. Muốn được mọi người quan tâm thì phải khỏe mạnh lên chứ, gầy quá sức đề kháng kém lắm, em nên bổ sung thêm dinh dưỡng đi.”
“Vâng." Bạch Diêm Thanh ngoan ngoãn gật đầu, những lời này từ nhỏ đến lớn cậu không biết đã nghe bao nhiêu lần rồi.
Cô y tá xua tay, bắt đầu giục: “Được rồi, tỉnh rồi thì về đi, buổi tối chú ý một chút, cẩn thận sốt lại.”
Bạch Diêm Thanh vâng dạ xong xuôi, thành thật cầm thuốc rồi cùng Kỷ Minh Huy về ký túc xá.
Không biết có phải vừa mới nghe mấy lời đồn đãi vớ vẩn của cậu với Trình Ngộ không mà làm cậu sinh ra có chút tâm lý.
Từ phòng y tế trở về, dọc đường Bạch Diêm Thanh cảm thấy có rất nhiều ánh mắt như có như không hướng về phía cậu, khiến cậu nổi hết cả da gà.
Bạch Diêm Thanh bình tĩnh, bỏ qua những ánh mắt đó, cậu cũng chẳng muốn biết họ là ai.
Nhưng dù sao thì lần này Trình Ngộ cũng đã giúp cậu là sự thật, vẫn nên cảm ơn người ta một tiếng.
Tiếng hò reo rộn rã vang vọng khắp sân bóng, các cầu thủ trong trang phục xanh trắng hòa lẫn vào nhau. Cùng đồng đội ăn mừng bàn thắng, Bạch Diêm Thanh chợt nhớ đến một buổi chiều nào đó, cũng trên sân bóng này, cậu đã từng gặp một bóng hình thoáng qua, lấp lánh.
“Huy Tử, mày có cách liên lạc của ai đó không?”
“Cái gì?" Bạch Diêm Thanh hỏi một câu không đầu không đuôi, Kỷ Minh Huy khó hiểu: “Cách thức liên lạc của ai?”
“...Là, là Trình Ngộ, mày có WeChat của anh ấy không? Hoặc số điện thoại?”
Kỷ Minh Huy lắc đầu, lúc hắn tới, Trình Ngộ nhanh chóng bàn giao lại rồi rời đi, căn bản không có nói gì.
“Hình như...” Kỷ Minh Huy tìm tòi trong đầu một lúc, đột nhiên nhớ tới một người, hẳn là hắn sẽ biết: “Hình như trước đó Tiểu Thẩm có từng nhắc đến Trình Ngộ, có lẽ nó biết.”
“Mày hỏi nó thử xem?”
Ánh mắt Bạch Diêm Thanh sáng lên.
Sao cậu không nghĩ tới nhỉ.
Xét về gia thế và bối cảnh của Thẩm Tử Việt và Trình Ngộ, rất có thể họ có quen biết từ trước. Có thể nói, họ là những người cùng một thế giới.
“Nhưng mày cũng đừng ôm hy vọng quá, chỉ là ngẫu nhiên tao nhớ lại, tao không biết chính xác bọn họ có quen nhau hay không.”
“Rồi rồi...” Bạch Diêm Thanh hiểu rằng Kỷ Minh Huy sợ cậu kỳ vọng quá rồi thất vọng, nhưng trong lòng cậu cảm thấy rất có thể Thẩm Tử Việt và Trình Ngộ đã quen biết nhau.
Nhà Bạch Diêm Thanh bọn họ điều kiện cũng không tồi, nhưng mà so với Thẩm Tử Việt cùng Trình Ngộ, quả thực không cùng đẳng cấp.
Bạch Diêm Thanh móc điện thoại ra, nhắn cho Thẩm Tử Việt.
[Bạch Diêm Thanh: Việt Nhi, mày có quen biết Trình Ngộ không?]
Vào thời điểm Bạch Diêm Thanh gửi tin nhắn tới, Thẩm Tử Việt đang cùng bạn trai và hai ba người bạn khác đi ăn lẩu. Sau khi đọc tin nhắn một lúc, anh ta thậm chí còn nghi ngờ mình đã đọc nhầm, rồi sau đó ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua người đối diện.
[Thẩm Tử Việt: Có quen biết, sao vậy?]
Bạch Diêm Thanh vui vẻ, quả nhiên đáng tin cậy.
[Bạch Diêm Thanh: Mày gửi phương thức liên lạc của anh ấy cho tao đi]
Thẩm Tử Việt: “...” Đây là diễn biến gì vậy?
Trong ấn tượng của anh thì hai người này không hề có bất kỳ giao thoa nào, sao đột nhiên lại…?
Ánh mắt Thẩm Tử Việt quá mức kinh ngạc, lại thường xuyên nhìn về phía Trình Ngộ, Trình Ngộ bất đắc dĩ mà buông đũa xuống.
“Sao đấy?”
Thẩm Tử Việt cho mấy miếng đậu phụ vào miệng, nhai nuốt một lúc mới nói: “Mày có quen Bạch Diêm Thanh à?”
Trình Ngộ suy nghĩ một lát, trong ấn tượng quả thật không có cái tên này: “Không quen biết.”
Kỳ lạ thật!
Thẩm Tử Việt mở điện thoại ra, xác nhận lại nội dung tin nhắn, đúng là hỏi về phương thức liên lạc của Trình Ngộ.
Nhưng Trình Ngộ nói vẻ mặt chắc chắn, rõ ràng là không quen biết Bạch Diêm Thanh.
“Mày thật sự không biết?”
“Không biết."
Vậy Diêm Thanh Nhi tại sao đột nhiên muốn tìm mình hỏi phương thức liên lạc của Trình Ngộ?
Chuyện này có gì đó kỳ lạ, Bạch Diêm Thanh tuy thích xem những chuyện thị phi, nhưng chưa bao giờ hỏi sâu vào vấn đề, chỉ thích hóng chuyện thôi.
Lần này lại tỏ ra trịnh trọng như vậy, hẳn là có lý do.
Thẩm Tử Việt nhìn kỹ người đối diện, không biết nghĩ đến cái gì, đôi mắt bỗng sáng lên.
Càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Bạn của anh, vừa đẹp trai, vóc dáng cũng xuất sắc, tài năng lại hơn người. Bạch Diêm Thanh vốn không phải kiểu người thích nói chuyện yêu đương sến sẩm, nên nếu nói cậu ấy thích Trình Ngộ thì nghe có vẻ quá đơn giản.
Với con mắt tinh tường, Thẩm Tử Việt xem xét kỹ lưỡng tin nhắn Bạch Diêm Thanh gửi đến, cố gắng tìm ra điểm bất thường.
Tuy không nhìn ra được gì, nhưng Bạch Diêm Thanh hỏi cẩn thận như vậy, khẳng định có ẩn tình.
Thẩm Tử Việt tin tưởng vào trực giác của mình, lại kết hợp với tin tức diễn đàn mà Lý Sâm gửi cho trước đó, lại càng kiên định suy nghĩ của mình. Quả nhiên không có lửa làm sao có khói.
Một người 1m78, một người 1m89, ôi cái chiều cao chênh lệch này thật thú vị! Hơn nữa cả hai đều là bạn của anh, hoàn toàn có thể ghép đôi họ được.
Ha ha...
[Thẩm Tử Việt: Mày muốn tán tỉnh cậu ta à? [cười nham hiểm]]
“Khụ khụ khụ khụ!!!”
Bạch Diêm Thanh siết chặt điện thoại, tay run lên, suýt chút nữa ném điện thoại đi. Đọc xong nội dung đó, cậu hít một hơi thật sâu, rồi ho sặc sụa vì quá bất ngờ.
Kỷ Minh Huy thấy cậu ho khan thì hoảng sợ, vội chạy đi lấy nước.
Vừa mới từ phòng y tế ra, đừng có mà lại phải vào ngay đấy!
Ho nửa ngày, thật vất vả mới dừng lại, điện thoại lại báo tin nhắn đến.
[Thẩm Tử Việt: Nếu là mày muốn tán, tao có thể hỗ trợ]
Tiếp đến lại là một trận ho kịch liệt.
“Tiểu Thẩm nói cái gì mà dọa mày khiếp vậy.”
Bạch Diêm Thanh ho đến mức cổ đỏ bừng, nói không ra hơi, cong người liên tục xua tay.
Cả phòng ký túc xá bọn họ chỉ có mỗi người này thoát kiếp FA, thật sự... quá đáng sợ!!