Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau
Giấc Mơ Gặp Đại Thần
Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đây là một trái tim non nớt đang xao động, nhưng lại chẳng biết cách thể hiện sự ngây thơ đó, thẳng thắn mà nói, nhìn qua chẳng có chút thuyết phục nào.
Nghĩ đến đây, Lý Sâm cảm thấy không thể ngồi yên được nữa.
Khoan đã, Diêm Thanh và Đại thần?
Thế Trình Ngộ thì sao?
Cặp đôi này... sẽ có kết cục buồn sao?
Nghĩ vậy, cậu liền hỏi.
Lại nữa?
Bạch Diêm Thanh thật sự cạn lời, cậu và Trình Ngộ chỉ là tiện tay giúp đỡ nhau một chút, hoàn toàn không có quan hệ đặc biệt nào cả.
Nói chính xác hơn thì cũng chẳng khác gì “ân nhân cứu mạng”. Ngoài ra thì còn có thể là gì được nữa?
Chẳng lẽ muốn cậu lấy thân báo đáp ư?
Huống hồ, trong trò chơi đó... người kia vốn là thần tượng của cậu, chỉ là lần này tình cờ cùng tổ đội. Thực ra là bên Bò Lâu cần cậu gấp nên mới như vậy thôi. Làm gì có chuyện tình cảm yêu đương gì ở đây.
Thực tế, cậu không nghĩ mình có thể cùng vị Đại thần đó tìm thấy nhiều cơ hội chơi game vui vẻ bên nhau.
Trong khi đó, Lý Sâm và Kỷ Minh Huy vẫn tiếp tục tranh cãi không ngừng, từ chuyện Bạch Diêm Thanh và Đại thần có phải một cặp hay không, cho đến việc so sánh giữa một game thủ xuất sắc và một kiến trúc sư tài ba.
Cuối cùng, trong thế giới thực tế đầy hào nhoáng, đại lão ngành kiến trúc đã giành chiến thắng tuyệt đối, áp đảo hoàn toàn.
Lý Sâm lập luận: thế giới game dù sao cũng là ảo, trên mạng ai mà biết đâu là thật, đâu là giả?
Nếu tất cả chỉ là cảm xúc cá nhân thì sao? Mà nếu không có trò chơi, liệu cậu ấy có còn cảm thấy mình thua kém ai không?
Sao có thể sánh với nam thần học đường tuyệt đối hoàn hảo ngoài đời thực?
Đáp án: Không thể nào!!
Kỷ Minh Huy thất trận hoàn toàn, mặt mày xám xịt rút lui khỏi cuộc tranh cãi.
Bạch Diêm Thanh không có hứng thú với kết quả tranh luận của họ, nhưng thực ra có một điểm đã thật sự chạm đến cậu.
Cậu bắt đầu tò mò, người kia khi không chơi game sẽ sống như thế nào? Trong cuộc sống thường ngày, liệu anh ấy có còn giỏi giang như trong game không?
Cậu tin rằng Thiên Thừa Dĩ Ngung chắc chắn cũng là người rất xuất sắc trong nhiều lĩnh vực khác nữa. Bởi vì trong game, khi chỉ huy, mỗi một câu lệnh đều rõ ràng, quyết đoán, phân tích chuẩn xác, bình tĩnh như nước. Làm sao có thể là một người tầm thường được?
Bạch Diêm Thanh thoát game, tắt máy tính, nằm vật ra giường.
Cảm giác… thật sự có chút trằn trọc.
Không ngủ được, trong đầu cậu lại trỗi dậy một suy nghĩ lạ lùng: muốn gặp người kia.
Cậu bắt đầu tưởng tượng ra dáng vẻ của Đại thần...
Cho tới giờ, cậu chỉ biết một điều rằng Đại thần cũng là sinh viên, giống như mình.
Cậu hình dung người đó sống trong ký túc xá, ngồi trước màn hình máy tính, đeo tai nghe, nghiêm túc chơi game.
Nghĩ ngợi một lúc, Bạch Diêm Thanh chìm vào giấc ngủ. Trong mộng, cậu đến một căn phòng, cách bài trí rất giống ký túc xá thật, thậm chí còn gọn gàng và ngăn nắp hơn nhiều.
Ở chiếc bàn gần ban công, một chàng trai đang ngồi, thân hình trông có chút quen thuộc.
Bạch Diêm Thanh gọi hai tiếng, nhưng người đó vẫn không đáp.
Nam sinh mặc áo hoodie đen, đang đeo tai nghe nên chắc là không nghe thấy. Cậu bước lại gần, vừa lúc nhìn thấy anh ấy đang chơi Hiệp Lộ Tương Phùng.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ không tưởng.
Bạch Diêm Thanh siết chặt ngực, cố kìm nén trái tim đang đập loạn, quanh thân như có làn gió nhẹ xao động. Cậu hít sâu, nhẹ nhàng gọi:
“…Thiên Thừa Dĩ Ngung? Là anh sao?”
Không khí lặng đi hai giây.
Có người trả lời:
“Là tôi.”
!!!
Là anh ấy!
Giọng nói kia, chính là giọng của Thiên Thừa Dĩ Ngung, giọng nói y hệt những gì cậu nghe thấy trong game tối nay.
Bạch Diêm Thanh bối rối hỏi:
“Đại thần? Sao anh lại ở đây?”
“Đây là ký túc xá của tôi.” Những ngón tay thon dài gõ nhịp trên mặt bàn, âm thanh trầm trầm vang vọng khiến Bạch Diêm Thanh không khỏi rung động.
“Phải là tôi hỏi cậu mới đúng. Sao cậu lại ở đây?”
Bạch Diêm Thanh khựng lại.
…Ờ ha, tại sao mình lại ở đây? Chẳng phải vừa nãy còn đang nằm trên giường ngủ sao? Sao lại chạy sang ký túc xá của người ta?
Chẳng lẽ… đây là mơ?
Cậu nhìn quanh một lượt, rồi lại liếc về phía bóng lưng kia. Nhưng giấc mộng này sao mà chân thực đến vậy.
Tuy nhiên, bây giờ không phải lúc nghĩ tới chuyện ai ở ký túc xá của ai. Quan trọng là: mình đang mơ thấy Đại thần, nhất định phải tận dụng cơ hội để nhìn rõ mặt anh ấy!
Đã biết mình đang mơ, Bạch Diêm Thanh lập tức trở nên lớn gan hơn.
Ánh mắt cậu không hề che giấu mà quét một vòng:
Vai rộng, eo thon, chân dài, dáng người đẹp mê ly!!!
Đại thần quả nhiên không khiến người ta thất vọng!
Chỉ tiếc rằng người kia vẫn quay lưng về phía cậu, chưa thấy được mặt.
Đây là mơ! Không sợ gì cả! Phải nhìn cho bằng được!
Bạch Diêm Thanh vươn tay vỗ nhẹ vào vai đối phương: “Sao anh cứ quay lưng lại với em mãi vậy, đến nỗi em phải cúi đầu chào luôn rồi đấy?”
Thiên Thừa Dĩ Ngung không trả lời ngay. Anh trầm mặc vài giây, dường như đang suy nghĩ gì đó:
“Diêm Thanh… em thật sự muốn biết tôi trông như thế nào sao?”
…Tất nhiên là muốn! Muốn nhìn thật kỹ!
Bạch Diêm Thanh cười híp mắt, định nói đùa thêm vài câu, nhưng chợt giật mình: sao Đại thần lại biết tên mình?!
Cậu vừa định hỏi thì Thiên Thừa Dĩ Ngung đã đột nhiên đứng bật dậy.
Thân hình cao lớn đứng ngay trước mặt, dù vẫn quay lưng cũng toát ra cảm giác áp lực ngợp trời.
Bạch Diêm Thanh sững người, vô thức lùi nửa bước: “Cái kia… anh…”
Bỗng nhiên, Thiên Thừa Dĩ Ngung xoay người lại, nhanh như chớp đưa tay nắm lấy cổ tay cậu, ngón cái khẽ nâng cằm cậu lên, ánh mắt khóa chặt lấy cậu:
“Diêm Thanh.”
!!!!
Ánh mắt này…!!!
“Hô…”
Bạch Diêm Thanh như ngừng thở, toàn thân tê liệt.
Cậu choàng tỉnh dậy, trừng mắt nhìn trần nhà, hồi lâu chưa thể lấy lại tinh thần.
…Cái quỷ gì thế này?!
Tại sao lại là Trình Ngộ?!
Đáng sợ quá! Sao Thiên Thừa Dĩ Ngung lại biến thành Trình Ngộ chứ?
Quá kinh khủng!!
Bạch Diêm Thanh sững sờ, sờ cổ tay…
…Bàn tay to vừa lạnh vừa chắc đó vẫn như còn lưu lại cảm giác.
Cậu ôm mặt lắc đầu, cố gắng đuổi sạch những hình ảnh kỳ dị kia ra khỏi đầu.
Nhưng càng muốn quên, gương mặt ấy lại càng in sâu trong tâm trí, đặc biệt là ánh mắt sâu như vực thẳm ấy.
Tất cả là do bọn Lý Sâm cả! Suốt ngày bên tai cậu lải nhải: “Trình Ngộ cái này, Trình Ngộ cái kia”, khiến đến cả trong mơ cũng gặp phải anh ấy!
Căn phòng tối đen như mực. Bạch Diêm Thanh lấy điện thoại ra nhìn, mới 5 giờ sáng.
A!
Vẫn còn sớm, ngủ tiếp thôi… Biết đâu lần này sẽ mơ thấy được mặt của Thiên Thừa Dĩ Ngung?
Chỉ xin trời đừng để lại là Trình Ngộ.
Anh ấy đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng cậu… thật sự không tiếp thu nổi.
Thần tượng trong game mà bỗng dưng biến thành người ngoài đời thực?
Nếu Trình Ngộ thực sự là Đại thần?
Ẹc…
Không dám tưởng tượng nữa.