39. Những chuyện hồi nhỏ của học trưởng

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau

Những chuyện hồi nhỏ của học trưởng

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Ngộ xắn tay áo, múc một bát canh cho Bạch Diêm Thanh, sau đó cũng múc cho mình một bát.
Bạch Diêm Thanh khẽ cảm ơn, rồi háo hức đón lấy: “Món canh này ngon tuyệt, anh mau nếm thử đi, lần nào em đến đây cũng gọi đấy.”
Vừa giới thiệu xong, cậu cầm thìa, liên tục húp mấy muỗng mới dừng lại. Đây là món canh cậu yêu thích nhất.
Bạch Diêm Thanh lim dim mắt tán thưởng, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
Biểu cảm đó trông thật ngon miệng, Trình Ngộ nhìn cậu, rồi nhìn sang bát canh sữa màu trắng ngà, mùi hương thơm lừng xộc thẳng vào mũi.
Nghe lời cậu, Trình Ngộ cũng thử một ngụm canh, mắt anh sáng bừng, không khỏi gật đầu. Hương vị quả thật rất tuyệt.
Bạch Diêm Thanh thấy anh vừa ăn vừa gật gù, trông có vẻ rất thích thú, trong lòng cậu vui sướng. Mời người khác ăn cơm, khiến đối phương hài lòng là đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Khi dùng bữa, hai người không nói chuyện, trong phòng riêng chỉ có những tiếng động rất nhỏ. Bạch Diêm Thanh vừa ăn vừa dõi theo bàn tay Trình Ngộ.
Tâm trạng Trình Ngộ dường như đã tốt hơn, anh thường xuyên gắp thức ăn, múc canh cho Bạch Diêm Thanh, khiến cậu nghi ngờ rốt cuộc ai mới là người mời khách.
Chỉ là, lúc này sự chú ý của cậu hoàn toàn bị phân tán, cũng không nhận ra có điều gì đó không đúng.
Bữa cơm gần kết thúc, Bạch Diêm Thanh đặt đũa xuống, thỏa mãn thở dài.
Cả hai đều im lặng, không khí có chút lạnh lẽo, Bạch Diêm Thanh liền muốn tìm một chủ đề để trò chuyện.
“Học trưởng, lễ kỷ niệm ngày thành lập trường vào tháng Mười Hai, anh có tham gia biểu diễn tiết mục nào không?”
Chủ đề đã được tìm thấy.
Trình Ngộ suýt nữa bật cười thành tiếng, sợ “cây cải thìa” này ngay tại chỗ lật bàn nên đành cố gắng nhịn. Anh sờ mũi, nói:
“Anh không.”
Trình Ngộ phủ nhận quá nhanh và dứt khoát, Bạch Diêm Thanh theo bản năng hỏi lại: “Tại sao ạ?”
Trình Ngộ hỏi ngược lại: “Vậy em có biểu diễn tiết mục nào không?”
Bạch Diêm Thanh lắc đầu.
Nhưng chuyện cậu có đi hay không, thì liên quan trực tiếp gì đến việc Trình Ngộ có đi hay không chứ?
Mức độ nổi tiếng của cậu và Trình Ngộ đâu có giống nhau, hơn nữa Trình Ngộ lên sân khấu chắc chắn là mong muốn của rất nhiều người.
Mấy ngày trước, nhóm “hóng hớt” kia còn lập một cuộc bỏ phiếu xem có hy vọng Trình Ngộ lên sân khấu hay không, tất cả đều là phiếu “hy vọng”. Mặc dù việc bỏ phiếu này bản thân không có ý nghĩa gì, nhưng Bạch Diêm Thanh vẫn chú ý một chút.
“Em cảm thấy nếu anh lên sân khấu chắc chắn sẽ khiến cả trường bùng nổ!” Tưởng tượng cảnh đó xem, ngầu biết mấy!
“Nếu anh lên sân khấu, em còn muốn tặng hoa cho anh!” Bạch Diêm Thanh nói đùa, ngữ khí cố ý mang theo chút tiếc nuối: “Đáng tiếc anh không lên sân khấu, bó hoa này em không tặng được rồi.”
Trình Ngộ nheo mắt, đáy mắt anh xẹt qua một tia sáng. Bạch Diêm Thanh đang uống canh Trình Ngộ múc cho nên không để ý.
“Anh thấy giọng em rất hay.” Trình Ngộ nói rồi lại thêm canh vào bát Bạch Diêm Thanh: “Hát chắc chắn cũng sẽ dễ nghe, lễ kỷ niệm ngày thành lập trường mà không lên sân khấu biểu diễn một chút thì đáng tiếc lắm.”
“Học trưởng đừng múc nữa, em ăn no rồi ạ.” Cậu ngăn lại muỗng canh thứ hai Trình Ngộ múc tới.
“Đúng không, em cũng thấy em hát đặc biệt hay!” Bạch Diêm Thanh kiêu ngạo nói, vẻ mặt đầy vẻ tự hào.
Trình Ngộ hiếm khi bị nghẹn lời.
Thấy Trình Ngộ không nói gì, Bạch Diêm Thanh cho rằng anh đang khẳng định mình, càng thêm hưng phấn: “Vẫn là học trưởng hiểu em nhất. Anh không biết đâu, mỗi lần em cùng bạn cùng phòng đi hát, bọn họ đều giật micro của em, tuyệt đối là sợ em giành hết sự chú ý, ảnh hưởng đến việc họ tán gái.”
Trình Ngộ bỗng nhiên nghi ngờ phán đoán của mình. Chẳng lẽ cậu ấy không khiêm tốn đến thế sao?
Trong tình huống bình thường mà có thể tự tin như vậy, hoặc là trình độ chuyên môn cực kỳ cao, hoặc là… không biết mình dở. Trình Ngộ nhìn Bạch Diêm Thanh.
Nghe nói những người hát lệch tông đều đặc biệt tự tin vào bản thân?
Đang định hỏi thì cửa phòng riêng vang lên tiếng gõ. Đổng Duyệt bưng một đĩa trái cây bước vào.
“Oa, sao chị Đổng lại còn phục vụ trái cây nữa ạ?” Bạch Diêm Thanh ngạc nhiên, cậu đã đến đây nhiều lần như vậy mà chưa bao giờ được hưởng đãi ngộ này.
“Bắt đầu từ hôm nay!” Chị Đổng ngồi xuống bên cạnh Trình Ngộ, đẩy đĩa trái cây về phía Trình Ngộ: “Dâu tây, em thích đấy.”
Miệng Bạch Diêm Thanh há hốc hình chữ O.
Cậu nhìn Đổng Duyệt, rồi lại nhìn Trình Ngộ.
Trình Ngộ nhéo một quả dâu tây, nhìn vài lần, cong mắt cười rộ lên. Cảm giác vui sướng thật lòng, từ trong mà lan tỏa ra ngoài, làm cả người anh đều thanh thoát hơn.
Bạch Diêm Thanh chưa từng thấy Trình Ngộ trong bộ dạng này, quá ấm áp như một mặt trời, ngày thường lạnh như tảng băng, không ngờ khi cười lại là thế này.
“Chị Đổng Duyệt, chị còn nhớ sao?” Giọng điệu Trình Ngộ quen thuộc, rõ ràng là đã quen biết từ lâu.
“Muốn không nhớ cũng khó,” Đổng Duyệt nhớ đến những chuyện xấu hổ của Trình Ngộ khi còn nhỏ thì lại muốn cười.
Thấy Đổng Duyệt chuẩn bị kể lể những “hành động vĩ đại” của anh khi còn nhỏ thì Trình Ngộ vội ngăn lại: “Chị, cho em chút thể diện đi.” nói rồi liếc nhìn về phía Bạch Diêm Thanh: “Em không muốn để đàn em xem thường em đâu.”
Bạch Diêm Thanh rất có ý tứ, thân mình lập tức lùi về phía sau, dán vào lưng ghế liên tục xua tay: “Em không tồn tại, em không tồn tại.”
Cậu đối với những chuyện xấu hổ thời thơ ấu của một nam thần học đường hoàn hảo như Trình Ngộ có chút tò mò: "Anh chị cứ nói đi, em không cười đâu.”
Nói xong còn che miệng lại, bày tỏ lập trường của mình, hồn nhiên quên mất đôi mắt trong suốt của mình tràn đầy sự hứng thú.
Tròng mắt đen láy của Trình Ngộ nhìn qua, Bạch Diêm Thanh không sợ anh, còn khiêu khích chớp chớp mắt.
Đổng Duyệt vỗ nhẹ đầu Bạch Diêm Thanh: “Vậy em đúng là nên nhắm đôi mắt hóng chuyện của mình lại đi.”
“Em nhắm lại đây, mọi người bắt đầu đi.”
Bạch Diêm Thanh rất thông minh, lập tức nhắm mắt lại, ra vẻ: "Hai người xem, em ngoan chưa."
“…”
“Chị Đổng Duyệt, chị cũng thấy rồi đó, cho em chút thể diện đi.”
“Em còn xấu hổ sao?” Đổng Duyệt đánh giá Trình Ngộ từ trên xuống dưới: “Nhưng mà đúng là không giống hồi nhỏ, trước kia đáng yêu hay cười lắm, giờ sao… cứ mặt lạnh mày nhạt không đáng yêu chút nào.”
“Học trưởng hồi nhỏ hay cười lắm sao? Nhất định rất đáng yêu!” Bạch Diêm Thanh không khỏi nhớ đến hình ảnh vừa rồi, Trình Ngộ như vậy quá chói mắt.
“Hồi nhỏ nó gặp ai cũng cười, cả ngày đi theo sau lưng chị, đúng là một con đỉa bám đuôi.”
Bạch Diêm Thanh khó tin, quay sang nhìn Trình Ngộ để xác minh.
Trình Ngộ không phản bác.
?!
Nam thần học đường hồi nhỏ là đỉa bám đuôi, với cậu hồi nhỏ bị “bôi đen” là con sên thì có gì khác nhau đâu?
Nam thần cao không thể với tới, trong nháy mắt bỗng trở thành người bình thường.
“Hồi nhỏ nó á, tính tình còn lớn nữa.” Đổng Duyệt nói rồi cười phá lên, càng hồi ức càng không nhịn được cười.
“Chị nhớ khi đó nó chắc còn học tiểu học, ngày nào cũng đuổi theo anh Canh của em nói muốn cạnh tranh công bằng với anh ấy. Anh Canh bảo nó đến hỏi chị xem trong lòng chị hai đứa nó ai quan trọng hơn.”
“Rồi sao nữa? Rồi sao nữa? Học trưởng có hỏi chị không?”
Đổng Duyệt không nói gì, ra vẻ thần bí mà trầm ngâm. Bạch Diêm Thanh chờ không được liền đưa mắt nhìn về phía Trình Ngộ: “Học trưởng, học trưởng, anh có hỏi không?”
Đổng Duyệt cũng chuyển ánh mắt về phía Trình Ngộ, đáy mắt rạng rỡ sự trêu chọc.
Trình Ngộ đỡ trán: “Có hỏi.”
“Chị Đổng Duyệt trả lời anh thế nào?”
“Chị ấy, chị ấy tay trong tay với anh Canh đứng trước mặt anh nói ‘thằng nhóc con, trong lòng hiểu rõ chưa?’ ”
Đổng Duyệt bổ sung: “Sau đó thằng bé này mấy ngày liền không thèm để ý đến chúng ta, dỗ mãi mới được, tính tình lớn lắm.”
“…”
Bạch Diêm Thanh cười không ngừng, chị Đổng Duyệt cũng quá “độc ác” rồi.
Nhưng cảm giác Trình Ngộ hồi nhỏ thật đáng yêu.