43. Tỉnh Dậy Sau Cơn Say

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau

Tỉnh Dậy Sau Cơn Say

Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió lạnh giữa mùa đông ùa vào, có lẽ ai đó đã quên đóng cửa sổ ban công ký túc xá. Chiếc rèm giường bị gió thổi tung, khiến người nằm co ro, phải quấn chặt chăn.
Vài phút sau, Bạch Diêm Thanh xoa thái dương ngồi dậy, khẽ vỗ vỗ cái trán đang đau như búa bổ. Những mảnh ký ức hỗn độn, kỳ quặc lờ mờ hiện về trong đầu cậu. Cậu đưa hai tay ôm mặt, cố gắng trốn tránh sự xấu hổ vì đã say xỉn đêm qua.
"Mình mất trí nhớ rồi! Chẳng nhớ gì cả!"
"Diêm Thanh, tỉnh rồi à?"
Lý Sâm vừa nghe thấy động tĩnh liền cười khoái chí: "Tối qua mày ghê gớm lắm, dám tỏ tình với Trình Ngộ đấy! Huy Tử ngồi xem mà còn choáng váng luôn, ha ha ha!"
"Mình chưa tỉnh mà ——" Bạch Diêm Thanh giật mình bừng tỉnh khỏi sự xấu hổ: "Cái gì? Tỏ tình á?!"
Tỏ tình cái gì chứ?
Đoạn đó cậu hoàn toàn không có ấn tượng gì. Chỉ nhớ loáng thoáng là mình có nhìn thấy đại thần... hay thực ra là đã nhận nhầm Trình Ngộ thành đại thần?
Chẳng lẽ cậu nhầm Trình Ngộ là đại thần, rồi tiện thể tỏ tình luôn?!
Cứu mạng!
"Mày thật sự không nhớ gì à?" Lý Sâm một tay kéo mạnh rèm giường của Bạch Diêm Thanh, đúng lúc thấy cậu đang ngồi đờ đẫn như mất hết hy vọng sống, cười cợt đầy thích thú.
Tối qua, vừa lên xe, Bạch Diêm Thanh đã dính chặt lấy Trình Ngộ, ai kéo cũng không rời. Thậm chí còn khoa trương hơn là ôm chặt anh ta như thể sợ người khác cướp mất báu vật.
Bá đạo đến không tưởng, nhưng Trình Ngộ lại mặc kệ, không hề nói một lời từ chối.
Cuối cùng, Diệp Sanh phải lái xe, Kỷ Minh Huy ngồi ghế phụ, còn Lý Sâm, Diêm Thanh và Trình Ngộ chen chúc nhau ở hàng ghế sau.
Lý Sâm ngồi cạnh mà thấy như ngồi trên đống lửa, trơ mắt nhìn bạn cùng phòng mình ngây thơ như dê vào miệng cọp mà vẫn đắc ý. Cứ định mở miệng khuyên nhủ, liền bị Diêm Thanh liếc bằng ánh mắt như thể đang nhìn kẻ thù không đội trời chung.
Đành chịu, hắn ngồi yên một góc, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim. Suốt đoạn đường chỉ nghe Bạch Diêm Thanh nắm tay Trình Ngộ tỏ tình một cách thâm tình, khen người ta đẹp, giọng hay, lại còn tài giỏi. Cuối cùng thì gối đầu lên vai Trình Ngộ ngủ ngon lành.
"Không thể nào!" Bạch Diêm Thanh gào lên thảm thiết, như thể nếu mình phủ nhận đủ mạnh thì mọi chuyện sẽ không hề xảy ra.
Làm sao cậu có thể làm những chuyện đó với Trình Ngộ, còn nói ra những lời như thế? Kể cả là có nhận nhầm người, thì cũng không thể mất mặt đến mức lao thẳng vào lòng người ta như vậy được chứ?
"Không tin thì mày hỏi Huy Tử xem!" Lý Sâm thấy cậu không chịu tin, liền kéo thêm nhân chứng khác. Một người không đủ thuyết phục thì hai, ba người thì sao.
"Thật đấy!"
Kỷ Minh Huy khoanh tay, tựa vào mép giường hóng chuyện: "Chậc chậc, tối qua cái kiểu của cậu y như đang tỏ tình với đại thần vậy. Suýt nữa thì ăn tươi nuốt sống Trình Ngộ rồi còn gì."
"?"
Kỷ Minh Huy bỗng giật mình: "Khoan đã... chẳng lẽ cậu thật sự nhầm Trình Ngộ thành đại thần à?"
Chết thật rồi!
Bạch Diêm Thanh ôm đầu hét lớn: "Tao say rồi, tao biết gì đâu!" Nói xong liền giật rèm kéo kín lại, tai nóng bừng như muốn bốc cháy.
Quả nhiên là sợ gì thì cái đó đến.
Buổi trưa đến nhà ăn, Bạch Diêm Thanh không may lại chạm mặt chính chủ — người mà cậu đã tỏ tình đêm qua.
Không hiểu vì sao nhà ăn Bắc Viện đình công hay sao mà Trình Ngộ lại sang Nam Viện. Vừa thấy Trình Ngộ từ xa, Diêm Thanh liền định quay đầu né tránh ngay. Dù sao đông người như vậy, giả vờ không thấy cũng được.
Ánh mắt theo bản năng lảng tránh chỗ Trình Ngộ, Bạch Diêm Thanh đảo mắt tìm chỗ khác để ngồi. Vừa xoay người đã bị gọi lại.
Là Diệp Sanh.
Cậu ôm khay cơm, mặt đau khổ như đưa đám. Sau vài giây tự cổ vũ tinh thần, cậu cắn răng quay lại, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "... Học trưởng, trùng hợp quá ạ."
Diệp Sanh gọi cậu lại ngồi cùng. Vừa đến nơi, Bạch Diêm Thanh đã thấy chỉ còn mỗi chỗ đối diện Trình Ngộ là trống. Cậu nhìn Trình Ngộ, mặt lập tức đỏ bừng: "Học trưởng."
"Ừm, ngồi đi."
Trời ơi, xấu hổ chết mất!
Bạch Diêm Thanh ngồi mà như bị lửa thiêu, ăn chẳng ra vị gì. Diệp Sanh thấy thế, cố ý trêu chọc: "Tiểu học đệ, sao chỉ ăn mỗi cơm không vậy? Hay đang ngại ai đó?"
Không ngờ Diệp Sanh lại đột nhiên buông lời chọc ghẹo, Diêm Thanh bị sặc ngay tại chỗ, suýt ho rụng phổi. Trình Ngộ liếc Diệp Sanh một cái cảnh cáo, rồi mở nắp chai nước, đưa cho cậu.
"Uống nước đi, đừng nuốt như muốn tự sát thế."
"Cảm ơn ạ."
Uống ừng ực mấy ngụm nước, cậu mới từ từ hoàn hồn.
Lúc này Diệp Sanh bỗng đứng dậy, ra ngoài nghe điện thoại, để lại hai người họ đối mặt nhau.
Trình Ngộ ăn rất nho nhã, nhai kỹ nuốt chậm, không nói một lời nào. Bạch Diêm Thanh suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng mở miệng: "Học trưởng, cảm ơn anh vì đã giúp em... Em xin lỗi."
Trình Ngộ ngẩng mắt lên, đáy mắt không rõ cảm xúc: "Xin lỗi chuyện gì?"
"Ờ... thì..." Bạch Diêm Thanh đỏ mặt: "Tối qua đã làm phiền anh, em ——"
"Không phiền."
Nhớ lại tình hình hôm qua, Trình Ngộ nhịn rồi lại không nhịn nổi nữa: "Vẫn là đừng uống rượu bên ngoài thì hơn, nguy hiểm lắm."
Nếu tối qua chậm một chút thôi, hoặc Diệp Sanh không chú ý kịp thời, thì hậu quả thế nào anh cũng không dám tưởng tượng nổi. Anh phải cố gắng kiềm chế sự bực bội của mình, vì hiện tại anh không có tư cách gì cả.
Bạch Diêm Thanh hiểu ý, cúi đầu như một đứa trẻ biết lỗi: "Em biết rồi."
"Nếu thật sự muốn uống... thì cũng phải có tôi—" Trình Ngộ dừng lại. Bạch Diêm Thanh ngơ ngác nhìn anh, đôi mắt trong veo khiến anh đành nuốt lại lời muốn nói: "Thôi bỏ đi."
"Em hứa sẽ không uống rượu bừa bãi bên ngoài nữa." Cậu cảm nhận được sự quan tâm của Trình Ngộ. Trước mặt một học trưởng vừa tốt bụng vừa tinh tế như thế này, cậu thật sự cực kỳ cảm kích.
Nhà ăn đông nghịt người, Diệp Sanh nghe điện thoại xong không quay lại chỗ ngồi nữa. Trình Ngộ cụp mắt xuống, giọng trầm xuống: "Tôi muốn hỏi một chuyện..."
"Học trưởng muốn hỏi về Ngụy Như Hách đúng không?"
Không ngờ Bạch Diêm Thanh lại thẳng thắn như vậy. Trình Ngộ cũng không vòng vo nữa, gật đầu: "Nếu tiện thì..."
Anh thật sự rất muốn biết. Hôm qua anh đã hỏi bạn cùng phòng cậu rồi, nhưng họ nói đây là chuyện riêng của Bạch Diêm Thanh, không thể kể.
Cậu khẽ nhếch môi, gượng cười.
Trình Ngộ khẽ nhíu mày: "Không muốn cười thì đừng cười, không cần cố tỏ ra mạnh mẽ đâu."
Bạch Diêm Thanh nghẹn họng nói: "Học trưởng cũng phải để em giữ chút thể diện chứ!"
Chuyện về Ngụy Như Hách phải quay lại thời điểm cậu vừa bước chân vào đại học. Khi ấy, Bạch Diêm Thanh còn rất mới mẻ với mọi thứ. Học hành áp lực suốt những năm cấp ba, ở nhà lại bị quản chặt, lên đại học như con thỏ thoát lồng, cậu như muốn bung xõa hết mình.
Trong quãng thời gian nổi loạn nhất đó, cậu gặp Ngụy Như Hách — một người hiểu rộng, biết nhiều, rất hợp tính cậu. Hai người nhanh chóng thân thiết, thậm chí còn chơi cùng nhóm bạn cùng phòng của Diêm Thanh.
Cuộc sống đại học lúc đó thật sự là thứ cậu hằng mơ ước.
Cho đến khi cậu quyết định đăng ký chương trình du học trao đổi.
Ngụy Như Hách bắt đầu dỗi vặt, tỏ ý không vui khi nghe tin cậu sắp đi nước ngoài. Ban đầu Bạch Diêm Thanh nghĩ hắn không nỡ xa bạn, còn an ủi vài câu cho phải phép.
Nhưng sau đó, Lý Sâm và vài người khác phát hiện ánh mắt Ngụy Như Hách nhìn cậu có gì đó không bình thường. Lý Sâm không ít lần nhắc nhở cậu nên cảnh giác.
Thế nhưng vì áy náy, Bạch Diêm Thanh không để tâm.
Cho đến ngày trước kỳ thi trao đổi sinh, cậu uống đồ uống Ngụy Như Hách đưa cho, rồi hôm sau ngủ mê man, bỏ lỡ luôn kỳ thi.
Cậu tự trách bản thân nhưng vẫn không hề nghi ngờ, chỉ nghĩ do mình học khuya quá nên kiệt sức.
Tâm trạng tệ, cậu rủ Ngụy Như Hách đi uống rượu. Đáng ra nên từ chối, nhưng cậu lại không làm được.
Cũng trong đêm đó, cậu nhìn rõ bộ mặt thật của Ngụy Như Hách. Hắn lợi dụng lúc cậu say để giở trò, thậm chí còn buột miệng thừa nhận chính hắn đã khiến cậu lỡ kỳ thi.
Dù đã tỉnh nửa cơn say, nhưng cậu bị hắn khống chế, không thể động đậy.