Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau
Điều Kiện Của Đại Thần
Ta Cùng Đại Thần Ở Bên Nhau thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiến trường dã ngoại quả thực là một nơi chết chóc, không thể xem thường.
Nếu đi qua chiến trường dã ngoại trên bản đồ Hiệp Lộ Tương Phùng, người chơi chỉ có thể chuẩn bị tinh thần để bị 'chặt chém'. Đây là nơi tập trung toàn bộ cao thủ thích PK, ai nấy đều khát máu, hễ thấy người là muốn solo một trận. Muốn tránh chiến đấu là điều không thể; nếu muốn sống yên ổn thì đừng bén mảng đến đây!
Khi hạ gục được một đối thủ, lượng kinh nghiệm nhận về khá lớn, nhưng nếu không may bị đánh bại thì... sẽ mất sạch kinh nghiệm lẫn điểm tích lũy. Dù vậy, vẫn có rất nhiều game thủ lao vào như thiêu thân, bởi phần thưởng đổi điểm thực sự quá hấp dẫn.
Nhưng hắn còn muốn thăng cấp, kinh nghiệm không thể mất đi!
Trình Ngộ lạnh lùng tuyên bố: "Ta ở trong đội."
Ở vùng dã ngoại, nếu làm nhiệm vụ theo nhóm thì sẽ không bị ép nhận nhiệm vụ PK. Nhưng chỉ cần rời nhóm, người chơi khác sẽ không ngần ngại 'làm thịt' bạn ngay lập tức, khiến bạn 'bay màu'. Luật bất thành văn ở đây là: chỉ kẻ mạnh mới có thể sống sót.
Diệp Sanh trong lòng run rẩy. Cái người trong đội này còn đáng sợ hơn cả đám cao thủ bên ngoài kia. Bị nhét vào đội với Đại thần, đúng là trời không thấu, đất không hay.
Diệp Sanh khóc lóc: Đại thần có thể đá người đi, cứu mạng con!
“Thực xin lỗi Đại thần, đệ... tưởng huynh thích kiểu đó... À không, không phải đâu…” Diệp Sanh cuống cuồng giải thích.
Hắn thực sự hối hận vì cái miệng của mình, chưa thấy ai tự đào hố chôn mình như vậy bao giờ.
Đại thần sẽ cho mình một cơ hội ư? Mình sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện mà. Diệp Sanh trong lòng lúc này đang quỳ lạy xuống mà gào khóc ròng.
Trình Ngộ suy nghĩ một lát rồi mở danh sách bạn bè, quả nhiên người đứng đầu danh sách là cái tên Thanh Cửu.
Tuyệt vời!!
Trình Ngộ nhấp chuột một cái, mặc kệ Diệp Sanh phía sau đang gào khóc kêu cứu mạng, trực tiếp giải tán đội rồi quay trở về Chủ thành.
Thiên Thừa Dĩ Ngung dù đơn độc xuất hiện tại chiến trường dã ngoại cũng chẳng mấy ai dám lại gần gây sự.
Nhưng Diệp Sanh thì khác. Một mình ở đây, giữa đám cao thủ sát khí đằng đằng, chẳng khác gì chú cừu non lạc giữa bầy sói đói.
“Trình Ngộ! Huynh là đồ ma quỷ…!”
Trình Ngộ không đáp, chỉ ném lại một ánh mắt khinh thường.
Diệp Sanh lập tức đổi giọng: “Là thiên sứ ma quỷ…”
“…”
Trình Ngộ liếc mắt qua màn hình của Diệp Sanh, nói với giọng điệu nhắc nhở: "Đệ tới đánh tiếp đi."
"A a a!!! Thanh Thông Tuế Nguyệt là ai? A a a!! Đệ nhớ ra rồi!! Đây chẳng phải chính là tên Lôi Thần mấy hôm trước PK với huynh sao? Cứu mạng aaa!!"
"Trình Ngộ, huynh không phải người! Cứu mạng aaa!!"
Trình Ngộ huynh cứ đợi đấy, trong lòng Diệp Sanh thầm cắm nến cầu phúc cho mình!
Hắn cùng Thanh Thông Tuế Nguyệt giao đấu, quả thực là một đối thủ không tồi, thao tác và ý thức của đối phương đều rất mạnh, Diệp Sanh hoàn toàn không có cửa thắng.
Có một điều Diệp Sanh nói không sai, anh đúng là đã từng gặp người chơi Thanh Cửu Mị Ảnh và người đó đã khen ngợi anh rất nhiều.
Ánh mắt Trình Ngộ dừng lại ở ID Thanh Cửu. Đúng là biết tạo bất ngờ thật!
Anh từng xem vài video trên diễn đàn, Mị Ảnh là một thích khách có tốc độ cực cao, nếu phối hợp tốt với Quỷ Diện thì có thể tạo nên một tổ hợp cực kỳ lợi hại. Trước giờ anh vẫn luôn tìm kiếm một người chơi Mị Ảnh phù hợp, và lần này thì…
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, ID của Thanh Cửu ở góc bên phải màn hình bỗng hiện lên một dấu chấm đỏ.
[bạn tốt] Thanh Cửu: Đại thần, huynh có ở đó không?
Đuôi lông mày Trình Ngộ hơi nhướn lên.
[bạn tốt] Thiên Thừa Dĩ Ngung: .
Bạch Diêm Thanh nuốt nước bọt. Một dấu chấm... là điềm tốt hay xấu đây? Thật khó đoán.
Cậu vừa thêm bạn thành công, không biết nhắn tin kiểu này có bị coi là mạo phạm không. Nhưng cậu thực sự mong muốn được cùng Đại thần chiến đấu, đây là ước mơ từ rất lâu rồi.
…Thôi kệ, có gan mới làm nên chuyện!
[bạn tốt] Thanh Cửu: Đại thần, thứ sáu tuần sau đệ có thể hẹn trước một vị trí không?
[bạn tốt] Thanh Cửu: [cầu xin]
[bạn tốt] Thanh Cửu: [làm ơn] [làm ơn]
Bề ngoài tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng Diêm Thanh đang nhộn nhạo không yên. Cậu còn tính toán làm nũng một chút, biết đâu Đại thần lại thích kiểu dễ thương như thế này thì sao?
Chỉ cần có thể thân thiết hơn với Đại thần, thì vài hành động làm nũng cũng đâu có là gì.
Vừa định gửi thêm vài biểu cảm nữa thì…
Chưa kịp hoàn hồn thì đối phương lại gửi một loạt biểu cảm tới tấp. Trình Ngộ cũng không nhịn được mà tính gửi lại bằng một biểu tượng cảm xúc, ngón tay dài đắn đo trên bàn phím, nhưng cuối cùng vẫn chưa gửi đi. Ánh mắt chợt lóe lên vẻ nghi hoặc.
Trong ấn tượng của anh, Thanh Cửu này là con trai mà?
Thế nhưng, con trai lại làm nũng kiểu này sao?
[bạn tốt] Thiên Thừa Dĩ Ngung: Được, nhưng vẫn có thêm điều kiện.
Tuyệt vời!!
Bạch Diêm Thanh cố gắng kiềm chế nội tâm kích động, đánh chữ liên tục.
[bạn tốt] Thanh Cửu: Mời Đại thần nói, đừng nói là một, mười điều kiện, đệ đều không từ chối đâu...
Xóa xóa xóa…
[bạn tốt] Thanh Cửu: Mời Đại thần nói ~~ [mèo dấu chấm hỏi]
Trình Ngộ: "..."
Khoan đã…
Con trai mà cũng biết làm nũng kiểu này sao?
[bạn tốt] Thiên Thừa Dĩ Ngung: Còn nhiều nhiệm vụ phía trước. Đầu tiên, chúng ta cùng làm nhiệm vụ với nhau hai ngày đã.
Còn có chuyện tốt như vậy ư?
Mua một tặng hai ư?
Được làm nhiệm vụ với Đại thần hai ngày ư? Với Diêm Thanh, đó chẳng khác nào trúng giải độc đắc! Cậu lập tức nhặt chiếc bánh trời rơi xuống này lên mà ăn luôn không chút chần chừ.
Ai từ chối thì đúng là đồ ngốc!
[bạn tốt] Thanh Cửu: Không thành vấn đề! [xoay tròn] [nhảy lên]
[bạn tốt] Thiên Thừa Dĩ Ngung: ...
[bạn tốt] Thiên Thừa Dĩ Ngung: Đừng làm nũng.
Đồng tử Bạch Diêm Thanh hơi chấn động, hai từ "làm nũng" khiến cậu thoáng chốc do dự. So với bất kỳ biểu cảm nào, cách này có vẻ mang lại hiệu quả cao hơn.
Dù nhận thức được điều đó, nhưng khi bị Đại thần chỉ thẳng mặt thì vẫn cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Mặt mũi Bạch Diêm Thanh đỏ dần khi nhìn chằm chằm khung chat.
Cậu còn tưởng rằng Đại thần sẽ thích loại phong cách này...
[bạn tốt] Thanh Cửu: Vâng.
Thoạt nhìn có vẻ lý trí đấy.
Thật đáng tiếc khi phải bỏ đi món quà tinh tế mà người khác tặng, Bạch Diêm Thanh nhét vội gói quà vào góc tối.
[bạn tốt] Thiên Thừa Dĩ Ngung: Buổi sáng ngày mai, tập hợp tại Vô Nhai Động.