Xuyên không đã đủ thảm, Tiêu Cẩn còn rơi vào cuốn tiểu thuyết ngược luyến cẩu huyết bậc nhất, trở thành nữ phụ pháo hôi "tuyến mười tám" với số phận bi đát hơn cả tưởng tượng. Không chỉ tàn phế, nữ giả nam trang, si mê nam chính, mà còn... không sống nổi quá ba chương! Trớ trêu thay, thân phận nguyên bản của nàng lại từng là Tam hoàng tử Tiêu Cẩn lẫy lừng của Tề quốc – "Quỷ La Sát" danh chấn Cửu Châu, khiến địch quốc kinh hồn bạt vía. Nhưng hào quang đó đã tắt lịm. Sau một trận đại chiến khốc liệt, nàng không chỉ tàn phế đôi chân mà còn mắc bệnh lao phổi, sống dở chết dở, chỉ chờ ngày xuống suối vàng. Tất cả chỉ vì... đây là một cuốn ngược văn, nơi nam chính là Thái tử Tề quốc, còn nữ chính là công chúa vong quốc. Và sự tồn tại của Tiêu Cẩn chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Diệt quốc của nữ chính, rồi an yên nhận lấy cái chết. Khi Tiêu Cẩn tỉnh dậy, nhìn đôi chân đã phế, bãi máu tươi vừa ho ra... nàng chỉ muốn an phận nằm chờ chết. Thậm chí còn ôn hòa dặn quản gia chuẩn bị sẵn quan tài. Nhưng đời không như mơ, tiếng máy móc lạnh lùng của hệ thống vang lên như sét đánh ngang tai: "Cảnh cáo! Sinh mệnh của ký chủ còn lại 48 giờ! Hoàn thành nhiệm vụ sẽ kéo dài thời lượng sinh mệnh." Nhiệm vụ đầu tiên: "Cướp cô dâu – cưỡng ép cưới nữ chính đang chuẩn bị gả cho nam phụ!" Hệ thống còn "thân thiện" nhắc nhở: "Chỉ khi ngài hoàn thành tất cả nhiệm vụ và để nữ chính giết chết ngài, đồng hồ đếm ngược sinh mệnh mới ngừng lại, ngài mới có thể trở về thế giới cũ." Tiêu Cẩn câm nín. Một bệnh nhân phổi giai đoạn cuối, không thể đứng vững, phải đẩy xe lăn đi cướp dâu? Nàng có thể chọn chết không? "Không thể đâu, ký chủ!" Thế nhưng, bằng ý chí thép của một "Quỷ La Sát" thực thụ, Tiêu Cẩn đã vượt qua mọi thử thách, hoàn thành từng nhiệm vụ tưởng chừng như điên rồ nhất. Ngày Sở Thiều, nữ nhân nàng từng "cướp" về, giẫm lên xương máu kẻ thù, vinh quang đăng cơ trở thành Nữ Đế Cửu Châu, uy chấn thiên hạ, Tiêu Cẩn đã mãn nguyện. Nàng ngồi trên xe lăn, trong bộ áo tù, ngước nhìn tân đế quyền uy, chờ đợi nhát kiếm kết thúc sinh mệnh để trở về thế giới cũ. Nữ đế dung mạo vô song, khí phách ngút trời, bước xuống bậc thềm, ánh mắt thâm sâu khóa chặt Tiêu Cẩn. Không một ai ngờ được, thay vì trao cho nàng cái chết "an yên" như kịch bản, Sở Thiều lại vung kiếm chém bay đầu tên cấm vệ bên cạnh Tiêu Cẩn. Bàn tay nhuốm máu, nàng quỳ xuống trước mặt Tiêu Cẩn, ánh mắt ngưỡng vọng như thần minh, run rẩy thì thầm một câu khiến cả thiên hạ choáng váng: "Đừng rời bỏ ta!" Nhãn nội dung: Cường cường, xuyên thư, nữ giả nam trang, sảng văn. Một câu giới thiệu vắn tắt: Ta cùng nàng sinh tử đồng quy. Lập ý: Thân tàn nhưng chí kiên, dũng cảm tiến tới.