**Bản dịch hấp dẫn:** Khi ánh hồng của **Lưu Tinh** xé ngang chân trời, nền văn minh nhân loại bỗng chốc sụp đổ. Từ đó, không ai còn có thể chế tạo tên lửa, đạn hạt nhân, khung máy bay hay chiếc ô tô. Khoa học cận đại, như một tòa kim tự tháp đồ sộ, đổ ập xuống trong tiếng gầm rền của sự hủy diệt. Những thảm họa không chỉ dừng lại ở đó. Thế giới biến thành màu xám lạnh, như tấm kính sau bóng ma Quỷ Mị, kéo nền văn minh nhân loại xuống vực sâu vô tận. **Con người lúc này chỉ là những hạt bụi mong manh, nhưng tinh thần của họ lại bừng sáng như ngọn lửa bất diệt.** Trong tuyệt vọng ấy, có kẻ đứng trước những phế tích văn minh đỏ rực như máu, vừa cười vừa khóc. Và rồi, từ sau lưng người ấy, một tấm màn thời đại dần mở ra. Anh dang rộng đôi tay, nhìn từng sinh mạng trước mắt, nhẹ nhàng nói: **"Trò hay... Mở màn."**