Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi trừ 5000 điểm cho 500 thùng nước khoáng, số điểm trong tài khoản của cô ấy nhanh chóng vọt lên 170.650.
Mười người sống sót chia thành hai bàn ngồi ăn. Họ gọi thêm đồ ăn hai lần, tổng cộng hai bàn đã ăn hết hai trăm đĩa thịt và năm nồi cơm. Dù đã dùng máy thái thịt, Giang Từ vẫn cảm thấy tay mình như muốn rụng rời. Bù lại, cô ấy thu được bốn viên tinh hạch cấp bốn và ba viên cấp ba. Lúc thanh toán, vẻ mặt Vương Quân lại trở nên nghiêm túc như cũ, còn những người sống sót đã ăn no đến bảy tám phần thì có chút ngượng ngùng cười bẽn lẽn.
Giang Từ cũng nhờ họ đưa ra đánh giá về quán lẩu của mình. Mọi người đều không ngớt lời khen ngợi, tiến độ nhiệm vụ lập tức tăng thêm mười người, biến thành 43/50.
Nhiệm vụ chỉ còn thiếu bảy người nữa, Giang Từ cảm thấy với tiến độ này, chắc hẳn sẽ sớm hoàn thành thôi.
Ăn xong, những người sống sót còn chủ động giúp cô ấy dọn dẹp bát đũa trên bàn.
“Cảm ơn cô nhiều nhé, chúng tôi phải nhanh chóng vận chuyển nước về căn cứ để báo cáo nên không ở lại lâu được. Khi nào có thời gian, cô có thể đến căn cứ Ráng Đỏ của chúng tôi chơi.” Chung Tiểu Phượng nói lời từ biệt.
Giang Từ gật đầu, tiễn họ lái chiếc xe tải chở đầy nước rời đi.
Khi quay lại nhà bếp, Tiểu Vũ đã thái xong mấy chục đĩa khoai tây, còn bỏ hết bát đĩa và xoong nồi vào máy rửa bát tự động.
Cậu nhóc chỉ nhìn Giang Từ làm một lần là đã học được.
Lúc nãy Giang Từ bận thái thịt không có thời gian thái khoai tây, Tiểu Vũ liền tự mình đảm nhận việc này.
Giang Từ phát hiện, Tiểu Vũ quả thực có năng khiếu, thái khoai tây còn đẹp hơn cả lần đầu tiên của cô ấy.
Giang Từ vớt hết khoai tây trong chậu nước ra, xếp ra đĩa, dùng màng bọc thực phẩm bọc lại rồi cho vào tủ lạnh.
“Được rồi, không cần thái nữa đâu.” Giang Từ nói với Tiểu Vũ đang đứng bên cạnh. Cậu bé lúc này mới buông dao xuống, lẳng lặng đứng sang một bên.
Sau khi dọn dẹp bàn ghế xong, mặt trời cũng dần lặn về phía Tây.
Cùng lúc đó, Tôn Tình và Từ Phong sau khi nhân tiện xử lý vài con zombie cản đường cũng nhanh chóng trở về nơi ẩn náu.
Đó là một trung tâm thương mại lớn cao năm tầng. Hai người vòng ra cửa sau, nhìn quanh một lượt rồi cẩn thận gõ vào một trong số những cánh cửa.
Một lúc sau, trong phòng có tiếng động: “Ai đấy?”
“Là chúng tôi.” Tôn Tình hạ thấp giọng đáp.
Đợi thêm một lát, cánh cửa được mở ra từ bên trong. Tôn Tình và Từ Phong lách vào rồi nhanh chóng quay lại đóng sập cửa.
Ánh sáng trong phòng phát ra từ một mẩu nến, rất leo lét, chỉ đủ để soi sáng mờ ảo.
Trong căn phòng có tổng cộng mười lăm người, bao gồm cả Tôn Tình và Từ Phong. Tất cả đều là đồng đội cùng ra ngoài làm nhiệm vụ lần này.
“Chúng ta đi trinh sát đường đi xung quanh, sáng mai trời sáng sẽ lên đường về phía đông.” Tôn Tình đang ngồi giữa đám người bàn bạc, bỗng một mùi máu tanh nồng sộc thẳng vào mũi cô ấy. “Khoan đã, mùi gì thế này? Có ai bị thương à?”
Vì mọi người tách ra hành động và chỉ hẹn gặp nhau ở đây, nên Tôn Tình cũng không rõ liệu có ai bị thương hay không.
“Không phải người của chúng ta đâu, là Bạch Đình Đình đấy. Cô ta chẳng biết nhặt ở đâu về một gã đàn ông bị thương, rồi khăng khăng đòi giữ lại người đó.” Người lên tiếng là Giả Vũ, một cô gái tóc ngắn có sức chiến đấu rất mạnh, vũ khí là một lưỡi đao sắc bén gắn trên cánh tay cô ấy.
“Sao các cậu không ngăn cô ta lại? Quy định của đội chúng ta là người không rõ lai lịch thì tuyệt đối không tiếp nhận cơ mà? Chuyện khác tạm không nói, lỡ gã đó nhiễm virus zombie thì cả lũ chúng ta chết hết.” Tôn Tình cau mày.
“‘Bệnh thánh mẫu’ của cô tiểu thư đó lại tái phát rồi chứ sao. Cô ta còn lấy cả tính mạng mình ra đảm bảo gã kia không phải người xấu, rồi lên giọng dạy đời, nói chúng ta máu lạnh. Thậm chí còn dọa nếu chúng ta không cứu người, cô ta sẽ không giúp cất giữ vật tư nữa. Thế là họ phải dắt díu nhau ra cái phòng nhỏ đằng kia, bảo là để chúng ta đỡ dị nghị.” Giả Vũ bĩu môi. “Tôi đã nhờ Tiểu Chu để mắt đến rồi, hễ có gì bất thường là cứ phá cửa xông vào.”
Bạch Đình Đình là dị năng giả hệ không gian cấp ba của căn cứ, có cô ta đi cùng khi làm nhiệm vụ thì rất tiện lợi. Khuyết điểm duy nhất là lòng trắc ẩn quá mức, cũng vì cái tật xấu này mà cô ta từng hại chết đồng đội của mình. Cậy mình là dị năng giả nên tính tình cũng chẳng vừa lòng, yêu cầu lại nhiều, thế nên những người sống sót khác đều ngấm ngầm gọi cô ta là “đại tiểu thư”.
“Thôi, kệ cô ta đi, chúng ta bàn tiếp chuyện của chúng ta.” Tôn Tình nói. Nếu không phải vì mục tiêu nhiệm vụ lần này quá lớn, bắt buộc phải cần đến dị năng không gian, mà các dị năng giả không gian khác trong căn cứ đều đã bị đội khác huy động, thì họ cũng chẳng đời nào muốn hợp tác với Bạch Đình Đình.
Căn phòng họ đang ở trước đây là một nhà kho, vật tư bên trong đã sớm bị dọn sạch, chỉ còn trơ lại mấy cái kệ hàng trống rỗng mà thôi, không gian khá rộng rãi. Đi sâu vào trong còn có mấy phòng nhỏ riêng biệt, Bạch Đình Đình và người đàn ông cô ta cứu về đang ở trong một căn phòng như thế.
Vết thương trên người gã đàn ông rất nặng, trên da còn có những dấu vết bỏng rát do lửa gây ra.
Bạch Đình Đình nhíu chặt mày, không hề tiếc tay lấy ra băng gạc và các dụng cụ y tế khác để xử lý vết thương cho hắn.
Sau khi làm xong những việc đó, một cảm giác thỏa mãn khó tả dâng lên từ tận đáy lòng cô ta.
Cô ta đúng là một cô gái vừa xinh đẹp vừa tốt bụng, là một dòng nước trong trẻo giữa thế giới mạt thế tàn khốc này.
Chắc chắn gã này cũng sẽ giống như những người cô ta từng cứu trước đây, khi tỉnh lại sẽ vô cùng cảm kích và biết ơn. Dù sao thì cô ta cũng đã bất chấp sự phản đối của mọi người để cứu hắn cơ mà.