Chỉ vì một lời tiên tri dởm của gã đạo sĩ lang thang: kẻ đầu tiên ta đụng phải sẽ là phu quân định mệnh của đời ta.
Và thế là, ta đã đâm sầm vào Tể tướng đương triều.
Ông ta không chỉ đã gần tứ tuần, hơn ta cả một giáp bạc, mà còn là một người góa vợ, thề cả đời không tái giá vì cố thê. Thật đúng là nghiệt duyên!
Chưa kịp tìm lão đạo sĩ kia để "tính sổ" cho lời tiên tri tréo ngoe ấy, ta đã trượt chân từ lầu cao mà ngã xuống, chấm dứt tất cả.
Cứ ngỡ mọi thứ đã kết thúc, nào ngờ khi tỉnh lại, ta phát hiện mình đã quay về hai mươi năm trước. Đây là cơ hội để thay đổi định mệnh, hay chỉ là một vòng lặp nghiệt ngã khác?
Truyện Đề Cử






