**Tôi là đứa con không xứng của tông môn, võ công tạp nham, tài năng tầm thường.** Thế nhưng, mỗi kỳ đại hội thử kiếm, tôi luôn vững vàng giành ngôi đầu. Tất cả nhờ vào thanh kiếm thần bí của mình—**Mỹ Lệ**. Không giống những thanh kiếm khác, Mỹ Lệ mê mẩn cái đẹp đến cuồng dại. Nó ước gì tất cả kiếm trong thiên hạ đều quỳ xuống làm nô lệ, sẵn sàng phục vụ cho vẻ ngoài xa hoa của mình. Một thanh kiếm mà còn lộng lẫy hơn cả một mỹ nhân, ngày ngày tắm rửa, xông hương, vuốt ve từng sợi tua kiếm cho mượt mà, đính thêm châu ngọc cho đến khi ưng ý mới chịu ngừng ngắm nghía trước gương. Một lần, một tu sĩ ngoại tông đến gây sự: *"Vạn Kiếm Tông hết người rồi à? Thấy cô nương xinh đẹp thế này, chi bằng theo ta làm đạo lữ đi?"* Lời chưa dứt, Mỹ Lệ đã rung lên. Cả ngàn kiếm trong tông đình bỗng nhất tề quay giáo, mũi kiếm chĩa thẳng vào kẻ xúc phạm. Hắn không kịp trở tay đã bị đánh bại. Nhưng màn kịch đêm mới thật sự ngoạn mục. Các danh kiếm từ khắp các đỉnh núi nối đuôi nhau xếp hàng trước mặt tôi, cúi đầu ngoan ngoãn. Tôi vuốt nhẹ chuôi kiếm của họ, nở một nụ cười khinh miệt: *"Đừng vội, đừng vội. Ai cũng sẽ có cơ hội. Ngày mai, ta sẽ lần lượt hẹn hò với tất cả các ngươi."* Một thanh kiếm có tâm hồn, có dục vọng—và tôi, kẻ sở hữu nó, sẽ là người điều khiển vận mệnh của thiên hạ.