Ta là Thái tử phi, danh phận cao quý, thế mà các trắc phi trong phủ lại hết lòng nịnh bợ, tranh nhau giành lấy sự chú ý của ta. Đêm tân hôn, Thái tử bất ngờ bị triệu vào cung, bỏ lại ta một mình trong căn phòng rộng lạnh lẽo, nến đỏ vẫn cháy leo lét. Chẳng đợi bao lâu, những bóng người lần lượt xuất hiện. Trắc phi mỉm cười dịu dàng: "Thái tử phi vừa trải qua hành trình xa xôi, mệt nhọc rồi. Để thiếp hầu hạ người, cho được an tâm." Thị thiếp khẽ bước tới, giọng nhỏ nhẹ: "Nô gia hiểu lòng người hơn, vẫn nên để nô gia chăm sóc." Rồi đến nha hoàn thông phòng, mắt phượng long lanh, thướt tha cất tiếng: "Hay để nô tì múa một điệu, giải khuây cho Thái tử phi?" Ta ngồi im, tay buông nhẹ dọc theo thân, môi khẽ nhếch. Họ tưởng ta là nữ chủ yếu đuối cần được nâng niu, đâu biết… Ta mới chính là người nắm giữ tất cả ván cờ này.