Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại
Chương 31: Dĩ nhiên ta sẽ cứu nàng
Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biết mình biết địch, trăm trận không bại.
Trước đây cô không coi trọng Vân Hương Diệp, đương nhiên chẳng buồn quan tâm đến những rắc rối trong gia tộc người khác.
Giờ thì khác. Vân Hương Diệp đã bị Vân Thiêm Y đưa vào vòng tay của mình. Chỉ cần cô quyết tâm bảo vệ một ai đó, cô sẽ không ngừng nghỉ, dù đối phương có muốn hay không cũng chẳng quan trọng.
Nhưng vì trước đây cô đã thờ ơ với chuyện này, nên Vân Thiêm Y còn chưa biết phải tìm ai để hỏi thăm tình hình.
May mà có Vân Kế ở đây.
Nếu không có ông, trong Thiên Hạc Tông còn ai có thể giúp cô?
Vân Thiêm Y nghĩ ngợi, tìm kiếm trong đầu những người cô biết.
Có kiếm khách từng đấu kiếm với cô ngày đó, cách kiếm rất linh hoạt.
Còn có… À, Liễu Vạn Linh và Vân Hoa Noãn thì khỏi phải bàn, Vân Hoa Noãn còn phải nhờ đồ đệ ngoại môn truyền tin tức cho cô.
Đúng rồi, còn tên Hạ Chí!
Cô giật mình.
Vấn đề thứ hai xuất hiện ngay lập tức.
Cô phải đi đâu để tìm Hạ Chí đây?
May mắn thay, người chạy đến gần cô chẳng phải là Hạ Chí sao!
“Đại tiểu thư! Đại tiểu thư!”
Vân Thiêm Y giơ tay gọi cậu: “Hạ Chí!”
Trước giờ, trong mắt Hạ Chí, cô lúc nào cũng mang vẻ mặt vô cảm, khí thế ngạo nghễ xen lẫn lạnh lùng, hơn nữa bàn tay cô có thể xé mặt kẻ địch mạnh như vậy. Điều đó khiến Hạ Chí thật sự sợ cô từ tận đáy lòng. Giờ đây được cô đối xử thân thiện, cậu hoảng hốt, nhưng nỗi lo lắng cho Vân Hương Diệp đã át đi sự phấn khích: “Đại tiểu thư, không ổn rồi!”
Cậu ngập ngừng, không dám kéo cô mà chỉ bước sang chỗ bóng râm, chờ cô đến gần rồi hạ giọng: “Không thấy tam tiểu thư ở đâu hết, ta đã tìm khắp những nơi tỷ ấy có thể xuất hiện nhưng vẫn không thấy!”
Vân Thiêm Y đưa tờ giấy cho cậu: “Nhận ra đây là chữ của ai không?”
Hạ Chí cầm lấy tờ giấy, nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay: “Là chữ của nhị tiểu thư.”
Từ khi vào tông môn, cậu được cử làm tùy tùng cho Vân Hương Diệp, quanh năm bên cạnh hai mẹ con Liễu gia nên rất quen thuộc với họ.
Đọc xong nội dung, sắc mặt Hạ Chí thoắt biến trắng bệch: “Tư, Tư, Tư Quá Nhai! Tại, tại sao tam tiểu thư lại bị nhốt ở Tư Quá Nhai, không, không thể nào!”
Vân Thiêm Y đá cậu một cú: “Giải thích đi.”
Hạ Chí hít sâu vài lần mới ngừng run, nhưng giọng vẫn yếu ớt: “Tư Quá Nhai ở phía nam, là nơi tông môn dùng để nhốt… nhốt người vô cùng nguy hiểm. Nếu bị nhốt vào đó, kém nhất cũng bị buộc tội giết đồng môn… Chẳng lẽ tam tiểu thư, không, tỷ ấy đâu có kẻ thù đáng giết đến thế…”
Nói đến đây, cậu liếc nhìn Vân Thiêm Y.
Nếu là trước đây, kẻ cô muốn giết nhất chính là Vân Thiêm Y, nói gì đến việc ra tay.
Nhưng giờ đây mối quan hệ giữa họ đã cải thiện, Vân Hương Diệp làm chuyện kinh động đến vậy mới bị nhốt vào Tư Quá Nhai sao?
Vân Thiêm Y lại hiểu lầm ánh nhìn của cậu.
Cô nghĩ, hồi đó khi bị Yêu Tu đoạt xá, hình như cô cũng từng giết đệ tử trong tông nhưng không bị nhốt vào Tư Quá Nhai.
Không biết là nhờ Yêu Tu hay nhờ Vân Kế…
Cô ngừng suy nghĩ, quay sang hỏi Hạ Chí: “Ai có quyền nhốt người vào Tư Quá Nhai?”
Hạ Chí suy nghĩ: “Lương Đường chủ và Liễu Phó Đường chủ của Đấu Thú Đường. Đấu Thú Đường là phân đường chấp pháp của tông môn, chuyện này do họ quản lý.”
Nói đến đây, cậu ngập ngừng: “Chẳng lẽ là Liễu Phó Đường chủ?”
Vân Thiêm Y nhíu mày: “Hai người họ không phải mẹ con à?”
Dù “Nàng” có giết người đi nữa, Vân Kế vẫn có thể bảo vệ “Nàng” không bị nhốt vào Tư Quá Nhai, còn một cô nhóc như Vân Hương Diệp có thể gây chuyện gì kinh thiên động địa chứ?
Chẳng lẽ Liễu Vạn Linh không bảo vệ con gái mình?
Hạ Chí liếc mắt nhìn quanh, dáng vẻ lo sợ khiến Vân Thiêm Y đưa cậu về tiểu viện của mình.
Đám người Thố Vinh đã trở về. Không cần cô nhắc, Hồng Dược đã bắt đầu luyện công buổi chiều. Cô gật đầu hài lòng, giải thích sơ lược tình hình cho Thố Vinh rồi quay sang nói với Hạ Chí: “Nơi này an toàn.”
Thố Vinh vừa tới đây, tiểu viện của cô đã được bố trí trận pháp, bất kể trong viện xảy ra chuyện gì bên ngoài đều không thể phát hiện.
Hạ Chí liếc nhìn Thố Vinh, hơi căng thẳng. Cậu nuốt nước miếng: “Trước nay Liễu Phó Đường chủ không hề yêu thích tam tiểu thư.”
Hồng Dược vốn định tập trung tu luyện, nhưng thấy mọi người tụ tập nên không kiềm được tò mò, tiến lại gần. Nghe đến đây, cô nói thêm: “Ta nghe nghĩa mẫu nói, tam tiểu thư không phải con của Liễu Phó Đường chủ, chuyện này có thật không?”
Thố Vinh tràn đầy hứng thú: “Ồ?”
Hạ Chí bối rối: “Hả?”
Thố Vinh đẩy cậu: “Ngươi gọi cái gì!”
Tiếc rằng Hạ Chí không thể tiếp nhận thần thức của lão, nhưng bị thần thú nhị phẩm đẩy một cái vẫn khiến cậu căng thẳng, liên tục lắc đầu: “Không thể nào, chắc chắn tam tiểu thư là con của Liễu Phó Đường chủ!”
Hồng Dược hỏi: “Sao huynh biết?”
Hạ Chí một lúc không nói nên lời, lại nghĩ: “Tam tiểu thư và Liễu Phó Đường chủ giống nhau từ mắt đến miệng, nếu không phải mẹ con ruột thì sao có thể giống đến vậy! Để nói thì nhị tiểu thư mới không giống Liễu Phó Đường chủ. Tỷ ấy giống phụ thân hơn, là… thúc phụ quá cố của đại tiểu thư.”
Vân Thiêm Y không quan tâm chuyện gia đình, cô vẫn im lặng suy nghĩ.
Lúc này cô mới hỏi Hạ Chí: “Liễu Vạn Linh ghét tiểu tam tới mức nào?”
Hạ Chí cũng im lặng, một hồi lâu sau mới nói: “Tuy tam tiểu thư không nói, nhưng ta từng thấy vết thương trên người tỷ ấy… Ta đoán là do Liễu Phó Đường chủ đánh.”
Dù sao ngoài bà ta, toàn bộ Thiên Hạc Tông không có ai dám đánh Vân Hương Diệp, bởi nếu Vân Hoa Noãn biết chuyện chắc chắn sẽ báo thù.
Vân Hoa Noãn không nói gì về vết thương trên người Vân Hương Diệp, chỉ đưa thuốc, nên Hạ Chí đoán chắc do Liễu Vạn Linh đánh.
Thậm chí cậu từng hỏi một lần, khiến Vân Hương Diệp tức giận cầm roi đánh cậu một trận.
Chính vì vậy nên cậu càng chắc chắn với suy đoán của mình.
Có lẽ đó là phản ứng thẹn quá hóa giận của Vân Hương Diệp.
Vân Thiêm Y hỏi Thố Vinh: “Ông còn nhớ chiếc la bàn chúng ta tìm được không, đó là đồ của Liễu Vạn Linh.”
Thố Vinh mở to mắt: “Ý ngài là Liễu Vạn Linh phái tên Tình Tu kia đi tập kích con gái mình?!”
Sắc mặt Vân Thiêm Y tối sầm, nắm chặt kiếm trong tay, hỏi Hạ Chí: “Tư Quá Nhai ở đâu, nói cho ta biết vị trí cụ thể, nói rõ hết tất cả những gì ngươi biết.”
…
Vân Hương Diệp thu mình vào tận cùng hang đá, khoang mũi đầy mùi máu tanh nồng.
Vách đá hiện rõ vẻ âm u rợn người.
Nơi Liễu Vạn Linh giam giữ nàng còn xa khu vực giam giữ phạm nhân. Đây là một hang đá riêng biệt.
Một lúc cô không biết nên cảm thán rằng mẫu thân vẫn còn thương mình, hay là… lại căm hận cô hơn cả phạm nhân.
Cô lau nước mắt trên mặt.
Sợ hãi chẳng có tác dụng gì, dù thế nào Liễu Vạn Linh cũng không giết cô như thế này.
Chờ thêm chút nữa, nhóm người Từ Thanh Thư sẽ trở về, Vân Kế cũng sẽ về, không thấy cô họ sẽ phát hiện ngay!
Chưa kể còn có tỷ tỷ, nhất định tỷ tỷ sẽ nghĩ cách cứu cô.
Vân Thiêm Y… Vân Thiêm Y có biết cô bị nhốt không?
Cạch, rầm rầm.
Cửa hang đá từ từ mở ra, dù tay chân cô bị khóa bằng xích sắt, vẫn có thể ngẩng cổ lên nhìn.
Ai vậy?
Liễu Vạn Linh bước đến với vẻ mặt tối sầm.
Tay bà ta cầm một chiếc roi dài.
“Nghiệp chướng, mày biết sai chưa?”
Vân Hương Diệp bị hỏi tới ngây người.
Đương nhiên cô không biết. Không chỉ không biết, từ khi bị nhốt cô vẫn đang suy nghĩ mình đã làm gì sai.
Chẳng lẽ bởi vì cô lén vào khe suối Vân Long?
Đây là sai lầm lớn như vậy sao?
Liễu Vạn Linh không đợi cô trả lời. Bà ta phẩy nhẹ tay, cửa đá đóng lại, Vân Hương Diệp bị pháp thuật khống chế dang rộng hai tay chân, bị ép sát vào vách đá.
“Mẫu thân?” Dưới pháp thuật ngũ phẩm, Vân Hương Diệp không thể giãy dụa nổi: “Mẫu thân.”
“Câm miệng!” Liễu Vạn Linh nắm chặt roi: “Mày không được gọi tao là mẫu thân, mày…”
Dường như bà ta nghĩ tới điều gì, nhắm mắt hít sâu, thở hổn hển vài cái: “Mày là đứa nghiệt chủng không nên sinh ra. Tao không có đứa con như mày! Không có mày thì tốt biết mấy!”
Ngừng những lời đầy căm hận đó, chiếc roi dài quất xuống lưng non nớt của Vân Hương Diệp!
“A!”
Chưa bao giờ cô chịu đau đớn như vậy.
Lưng cô như bị xé toạc, ngực lại đau hơn nữa!
Tại sao, tại sao, mẹ ơi, tại sao!
Tiếng kêu thảm thiết của cô vang vọng trong hang động, từng roi nối tiếp từng roi!
“Đồ phế vật! Phế vật! Ngoài việc ngáng đường ra thì mày làm được cái gì nữa hả? Khó khăn lắm tao mới xếp được hai tay trong vào đây, kết quả đều bị mày phá hết! Sao mày không chết luôn đi!”
Liễu Vạn Linh ra tay không thương tiếc, dùng hết sức lực đánh Vân Hương Diệp.
Bộ quần áo hồng nhạt của cô bị máu nhuộm đỏ tươi!
“Đáng lẽ mày phải chết đi, cái hôm sinh ra mày, tao phải giết mày mới phải! Tất cả đều do Cầm Sơn Nguyệt, con ả khốn kiếp! Ha ha! Ả ta chết rồi! Con gái ả cũng đáng chết!”
Vân Hương Diệp gần như chỉ còn một tia thần trí giữa cơn đau nhức. Cô cắn chặt răng không muốn kêu khóc nữa, nhưng lại nghe thấy lời điên cuồng của Liễu Vạn Linh.
Cầm Sơn Nguyệt…?
Vân… Vân Thiêm Y…
Trong lúc ý thức dần mơ hồ, Vân Hương Diệp lại nhớ cái ôm đó, còn bàn tay dịu dàng chạm vào tay cô.
Vân Thiêm Y… cô ấy sẽ đến cứu mình sao…
Uỳnh!
Rầm rầm!
Bỗng nhiên, toàn bộ hang đá rung chuyển.
Liễu Vạn Linh định mặc kệ, nhưng trận động đất càng lúc càng mạnh, bà ta suýt ngã, lảo đảo sang một bên.
“Cái…”
Uỳnh!!
Chỉ trong chớp mắt, sau tiếng gầm chấn động trời đất, Liễu Vạn Linh nhìn thấy ánh sao.
Những ngôi sao lộng lẫy hiện ra trước mắt bà ta.
Bà ta sửng sốt, đột nhiên kinh hãi!
Hang đá Tư Quá Nhai là mật thất trong núi, sao có thể nhìn thấy trời sao?
Giữa ánh sao lộng lẫy, một bóng người đột nhiên nhảy ra, cầm kiếm linh xanh biếc, xuyên phá không lao thẳng về phía Liễu Vạn Linh!
Trong lúc hoảng loạn, Liễu Vạn Linh không quên tạo pháp quyết dựng lá chắn.
Chỉ là giây sau đó, lá chắn linh lực do pháp thuật ngũ phẩm tạo ra vỡ tan như băng.
“Ngươi!”
Tốc độ kiếm của Vân Thiêm Y nhanh vô cùng, tàn nhẫn, quyết tuyệt! Liễu Vạn Linh không kịp phản ứng, bà ta vừa lăn vừa bò lui mấy chục bước. Khi đứng vững thì trên người đã bị đâm thủng mấy chỗ.