Chương 2

Ta Mượn Gương Mặt Của Bạch Nguyệt Quang Để Trả Thù thuộc thể loại Cổ Đại, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới ánh mắt cảnh cáo của đại phu nhân, Ôn Dao chỉ có thể cắn răng nén giận, quăng mạnh chén trà xuống bàn, rồi tức giận bỏ đi.
“Nhìn con bé kìa.”
Đại phu nhân mỉm cười, vỗ nhẹ tay phụ thân an ủi,
“Lão gia đừng để bụng, sau này thiếp sẽ dạy dỗ nó cẩn thận.”
Nói rồi bà ta nghiêng đầu nhìn sang ta, trong mắt lóe lên một tia sắc lạnh:
“Chỉ là Tri Ly nhà ta, từ nhỏ mắc bệnh nặng khiến cho dung mạo cũng không may bị hủy hoại, nên vẫn luôn che mặt bằng khăn. Nhưng không ngờ, gương mặt dưới lớp khăn ấy bây giờ lại là một dung mạo khiến người ta kinh ngạc đến thế.”
Nụ cười của bà ta mang theo vài phần thâm ý.
“Haiz… Tri Ly à, trước kia là chúng ta đã bỏ bê con rồi.”
Phụ thân thở dài, giọng mang theo chút áy náy.
“Giờ con đã được Trấn Bắc Vương để mắt, đó chính là phúc lớn của Hầu phủ. Sau này, đám nha hoàn, ma ma trong phủ nếu còn dám làm chậm trễ, gây khó dễ cho con, con cứ việc trừng trị. Còn về tỷ tỷ con, tính tình nó thế nào con cũng biết, dù sao cũng là máu mủ ruột thịt, con cứ nhẫn nhịn thêm một chút là ổn.”
“Đa tạ phụ thân, mẫu thân. Tri Ly đều hiểu.”
Ta vẫn cung kính quỳ gối ở đó, đầu gối đã bắt đầu đau nhức.
“Như vậy mới là đứa con hiểu chuyện.”
Phụ thân hài lòng gật đầu, quay lưng, phất tay,
“Được rồi, ta mệt rồi, lui ra đi.”
Nhìn theo bóng lưng họ rời đi, ta xoa nhẹ đầu gối đang đau nhức.
Hoan Nhi lập tức tiến lên đỡ ta dậy, ta cố gắng đứng thẳng người.
“Tiểu thư, vừa rồi gác cổng có người đưa đến một phong thư, người xem…”
Hoan Nhi vừa dìu ta vừa hạ giọng nói.
“Về phòng rồi nói.”
Trở lại khuê phòng, ta lập tức mở thư ra:
“Trấn Bắc Vương tham quyền háo lợi, Lục tướng quân tuổi trẻ bồng bột. Hai người này đều không phải người tốt, ngươi nên tránh xa…”
Xem xong, ánh mắt ta dừng lại ở dòng ký tên cuối thư: Giang Thư Ngôn.
Khóe môi ta khẽ nhếch lên.
Xem ra, dung mạo này còn hữu dụng hơn ta nghĩ.
Ta đứng dậy, kéo ngăn tủ ở góc phòng ra, lấy ra di vật cuối cùng mẫu thân để lại. Đó là một chiếc vòng tay bạch ngọc dương chi, không tì vết.
Nhìn chiếc vòng, trong mắt ta dần dâng lên từng tầng băng giá.
Mẫu thân là thiếp thất thấp kém nhất trong Hầu phủ, năm ta năm tuổi thì bà liền c.h.ế.t vì khó sinh. Ai cũng nói là ngoài ý muốn nhưng ta chưa từng tin.
Năm ta bảy tuổi, để tránh đòn roi của đích tỷ, ta lén trốn dưới bàn thờ trong từ đường.
Khi tỉnh lại, ta lại nghe thấy đại phu nhân và Lý ma ma đang nghiến răng nghiến lợi bàn bạc, nói sẽ tính kế ta ra sao, rồi chuyện năm đó họ đã hãm hại mẫu thân ta khó sinh rồi c.h.ế.t cùng đứa nhỏ trong bụng như thế nào.
“Con tiểu tiện chủng này đúng là giỏi trốn, giống hệt con tiện nhân kia, nhìn thôi đã thấy ghê tởm.”
Giọng đại phu nhân hạ rất thấp, tràn đầy vẻ ghê tởm.
Bên cạnh, Lý ma ma lập tức phụ họa theo, giọng nịnh nọt:
“Phu nhân bớt giận, vì một thứ hạ tiện này mà tổn hại thân thể thì không đáng.”
“Hồi đó con tiện nhân kia, ỷ vào chút nhan sắc mà bò lên giường Hầu gia, còn lén sinh ra một tiểu tiện chủng. Được sủng ái mấy phần thì sao? Cuối cùng chẳng phải vẫn bị ta dễ dàng bóp c.h.ế.t đó sao. Lần này chỉ là một đứa nha đầu thôi, cứ để nó chờ đi.”
Đại phu nhân cười lạnh một tiếng.
“Ngươi có nhớ không, năm đó ta bảo ngươi tìm mụ đỡ đẻ kia, đã xử lý gọn ghẽ chưa?”
Bà ta chợt nghĩ ra điều gì, giọng nói lập tức trở nên âm u.
“Nhớ chứ nhớ chứ.”
Lý ma ma cười hả hê,
“Nói đến đây lão nô lại nhớ, lúc sinh nở mụ đỡ đẻ đó ngoài mặt giúp đỡ, thực chất lại ấn đứa nhỏ vào trong, còn kéo dài cả một đêm.”
Giọng điệu đầy khoái trá ấy, với ta lại như tiếng rắn độc đang thè lưỡi.
“Ả Vân thị đó cũng thật cứng đầu. Máu chảy nhiều đến thế, người đã mơ màng rồi mà vẫn cố hỏi đứa bé thế nào rồi. Mụ đỡ đẻ kia còn đánh lừa ả ta rằng sắp xong rồi, sắp xong rồi… Cuối cùng thì ả ta băng huyết mà c.h.ế.t, chăn đệm dưới thân đều bị máu làm ướt đẫm. Cảnh đó… chậc chậc, thật là thảm khốc không nỡ nhìn!”
Nghe những lời ấy, toàn thân ta run bần bật, răng cắn chặt đến phát đau.
Sau đó họ còn nói gì nữa, ta đã không còn nghe rõ. Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại những lời vừa rồi.
Mẫu thân… mẫu thân của ta là bị người ta t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t.
Đột ngột biết được chân tướng khiến ta không thể chịu đựng nổi, trở về liền lâm bệnh nặng, mê man, lúc tỉnh lúc mê suốt nửa năm.
Đại phu nhân thấy ta trông như sắp chết, cũng mặc kệ không thèm quản, ta nhờ vào đó mà tạm thời sống sót.
Sau khi khỏi bệnh, ta từng lén nói chuyện này với phụ thân.
Nhưng ông không hề để tâm, cũng phải thôi, dù sao mẫu thân ta chỉ là một thiếp thất, chết rồi thì thôi.
Ta biết, bởi vì đại phu nhân xuất thân từ danh môn vọng tộc, phía sau có gia tộc chống đỡ, phụ thân cũng không dám tùy tiện động chạm đến bà ta.
Cả Hầu phủ ngoài ta ra thì không ai để ý đến cái chết của mẫu thân ta.
Từ đó về sau, ta sống cẩn trọng hơn bao giờ hết.
Từ nhỏ dung mạo ta đã rất nổi bật, Ôn Dao vì thế không ít lần ức hiếp ta.
Mỗi lần như vậy, đều là mẫu thân thay ta chịu tội.
Giờ mẫu thân không còn nữa, ta cũng bắt đầu học cách tự bảo vệ mình.
Sau khi bệnh khỏi, ta giả vờ vì tác dụng của thuốc mà trên mặt nổi đầy đốm xấu xí, cả ngày che mặt bằng khăn, tính tình cũng càng lúc càng khiêm nhược, trầm mặc.
Ôn Dao thấy ta thấp hèn đến vậy, cũng chỉ cảm thấy vô vị.
Lại thêm những vết đốm ghê tởm trên mặt, nàng ta chê ta xui xẻo, đuổi ta đến một tiểu viện hẻo lánh trong Hầu phủ, khiến cả phủ đối với ta coi như không tồn tại.