Chương 8

Ta Mượn Gương Mặt Của Bạch Nguyệt Quang Để Trả Thù thuộc thể loại Cổ Đại, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không ai ngờ A Ninh tỷ lại đột ngột giãy thoát, dùng thân mình che chắn cho Tiêu Khiên khỏi mũi tên chí mạng đó.
Thủ phụ đại nhân nghe tin dữ, chỉ trong một đêm mà tóc bạc trắng, từ quan về quê ngay lập tức.
Từ đó, Tần Kiêu và Tiêu Khiên đoạn tuyệt quan hệ.
Mối quan hệ giữa hai người trở nên khó hiểu, họ thường xuyên đối đầu nhau cả trong triều lẫn ngoài cung.
“Bữa tiệc sinh nhật năm đó… A Ninh đã qua đời.” – Giang Thư Ngôn rũ mắt, khóe mắt đỏ hoe, bàn tay đặt trên bàn run nhẹ, giọng nói khàn đi.
Thì ra là vậy.
Những nghi hoặc trước đây của ta lập tức được giải đáp.
Nghĩ đến người tốt như A Ninh tỷ…
Khi chúng ta mới quen, ta đã từng có ý định tìm đến cái chết.
Nàng biết ta sống không dễ dàng ở Hầu phủ, ngay cả việc ra khỏi phủ cũng phải lén lút, nên thường bí mật sắp xếp người dẫn ta ra ngoài, giúp ta che mắt người khác, còn dạy ta rất nhiều điều.
Nàng nói với ta: trên đời này, phận nữ nhi vốn đã gian nan, nhưng dù khó khăn đến đâu, cũng không thể xem nhẹ sinh mệnh của chính mình.
Nàng dạy ta nhẫn nhịn ẩn mình, dặn ta phải từ từ tích lũy sức lực, bằng không dù cơ hội có đến, cũng không đủ năng lực để nắm bắt.
A Ninh tỷ…
Ta siết chặt khăn tay, trong lòng dâng lên một cơn lạnh buốt.
Tiêu Khiên đã coi trọng quyền thế hơn tất cả, vậy nếu hắn mất đi quyền thế thì sao? Nghĩ vậy, ta hơi cau mày, ngẩng đầu nhìn Giang Thư Ngôn:
“Chuyện lần trước nói về việc vào cung bái kiến Hoàng đế thế nào rồi?”
“Ngày mai là được.”
Giang Thư Ngôn thu lại cảm xúc, khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày:
“Ta sẽ đích thân dẫn ngươi vào cung.”
“Được.”
Ta đáp khẽ, giọng nói nhẹ như tan vào gió.
Sáng hôm sau, sương sớm còn chưa tan, ta đã theo Giang Thư Ngôn lặng lẽ từ cửa sau hoàng cung vào cung bái kiến Hoàng đế.
Trong thiên điện, mùi long diên hương hòa quyện cùng hơi lạnh. Bệ hạ tựa trên long ỷ, ánh mắt hờ hững lướt qua ta:
“Nghe Thư Ngôn nói, ngươi muốn gặp trẫm?”
“Dân nữ Ôn Tri Ly, xin tham kiến bệ hạ.”
Ta quỳ thẳng lưng, giọng nói vững vàng đến mức chính ta cũng bất ngờ.
“Dân nữ đến đây là để bàn một việc. Dân nữ có thể giúp bệ hạ trọng thương Tiêu Khiên.”
Giang Thư Ngôn đứng bên cạnh tái mặt, hiển nhiên không ngờ ta lại to gan và thẳng thắn đến vậy.
“Ồ, ngươi cũng có vài phần gan dạ.”
Bệ hạ dường như nổi hứng, liền ngồi thẳng người, đuôi giọng nhếch lên, mang theo một tia trêu chọc.
“Nói thử xem, ngươi định giúp trẫm thế nào?”
Nghe vậy, ta đem mọi chuyện giữa ta và Hầu phủ, cùng những việc liên quan đến A Ninh tỷ, Tiêu Khiên, Tần Kiêu… kể hết không giấu giếm, từng chữ từng câu nói rõ ràng.
Ta biết, để có thể đứng vững trên long ỷ trong tình thế Tiêu Khiên và Tần Kiêu liên thủ khi ấy, vị bệ hạ này tuyệt không phải người đơn giản.
Ta không có quyền thế, chỉ là một nữ nhi yếu đuối, nên lần này, sự thành thật chính là con bài duy nhất ta có.
“Vì vậy, dân nữ có cách giúp bệ hạ lấy được binh phù Thiết Kỵ. Sau khi việc thành, mong bệ hạ đáp ứng dân nữ một yêu cầu. Xin bệ hạ yên tâm, yêu cầu này tuyệt đối không tổn hại đến lợi ích của bệ hạ.”
Nói xong, lòng ta cũng chập chờn. Nhưng đã đến nước này, ta đã hết đường quay lại nên đành đánh cược một phen.
Người trên long ỷ không nói gì.
Ta thấy những đốt ngón tay cầm chén trà của bệ hạ gõ nhịp đều đều lên thành chén.
“Cũng có chút thú vị. Được, trẫm đồng ý! Nhớ kỹ lời ngươi đã nói.”
Một canh giờ sau, ta và Giang Thư Ngôn lại được bí mật sắp xếp rời cung.
Trên đường về, Giang Thư Ngôn mấy lần bất an nhìn ta, cuối cùng vẫn không nhịn được:
“Gan của ngươi thật sự quá lớn. May mà bệ hạ không truy cứu, bằng không sẽ không ai giữ nổi mạng ngươi.”
“A Ninh tỷ đã dạy ta.”
Ta mỉm cười trấn an hắn:
“Cầu phú quý trong nguy hiểm.”
Hôm sau, ta tìm Tiêu Khiên, trong mắt còn vương chút ủy khuất:
“Ta bây giờ đã không còn chỗ dung thân. Hành Chi ca ca, lời huynh nói hôm ấy… còn tính không?”
Hắn không hề nghi ngờ, đầu ngón tay dịu dàng lau nước mắt cho ta:
“Tính. A Lê, câu nói này ta đã đợi rất lâu rồi.”
Hắn bỗng nắm lấy tay ta, hơi ấm nơi đầu ngón tay nóng đến mức ta muốn rụt lại:
“A Lê, tin ta. Ta sẽ bảo vệ muội thật tốt. Mấy ngày này muội tạm dọn vào Vương phủ, quản gia bên kia ta sẽ dặn dò ổn thỏa. Từ nay về sau, muội chính là nữ chủ nhân duy nhất của Trấn Bắc Vương phủ.”
Ta cứ thế dọn vào Trấn Bắc Vương phủ.
Tiêu Khiên nói sẽ cho ta một hôn lễ long trọng, định ngày vào mùng ba tháng tới, tính ra còn nửa tháng.
Tin tức lan nhanh, chưa đầy nửa ngày đã đến tai Tần Kiêu.
Hắn đạp cửa mà tới, sức lực đập vào cửa phòng ta mạnh đến mức suýt đánh vỡ cửa.
“Tri Ly, ra đây cho ta!”
Cửa vừa hé một khe, giọng hắn đã đổ ập xuống:
“Những lời ta nói với muội trước đó, muội nửa chữ cũng không để tâm sao?!”
Ta liếc nhìn một cái, chỉ thấy gân xanh nơi thái dương hắn giật liên hồi, trong mắt như cháy lên hai đốm lửa.
Ta vội ra hiệu cho Hoan Nhi, chờ đám hạ nhân lui xa, ta mới thu lại vẻ mặt, khổ sở nhìn hắn:
“Tần tướng quân, vừa hay… A Ly cũng có chuyện muốn nói với ngài.”
Tần Kiêu khựng lại, giọng vẫn hung hăng, quay mặt đi:
“Hừ, muội thì có chuyện gì mà tìm ta? Lời khuyên lần trước của ta, muội căn bản chẳng nghe lấy một chữ.”
Ta cụp mắt xuống, trong giọng nói vương chút nức nở, khẽ khàng nói:
“Ở bên Vương gia không phải là điều A Ly mong muốn. Tướng quân cũng biết, A Ly sớm đã không còn nhà. Ngày phụ thân rời đi, ông ấy không mang theo ta. Ta chỉ là một nữ nhi yếu ớt, không nơi nương tựa, còn có thể đi đâu? Nếu Vương gia nhất quyết ép buộc, A Ly biết làm sao đây?”