Ngày đại hôn, ta bước chân vào vương phủ với tấm thân tân nương, ai ngờ vừa qua cửa đã phát hiện một bí mật kinh người — ta có thể nghe thấy tiếng lòng của mọi người xung quanh. Vương gia, người vừa dịu dàng dắt tay ta vào phòng, khẽ nói: "Nương tử vất vả rồi." Nhưng trong lòng lại lạnh lùng cười khẽ: 【Hừ, lại thêm một con mồi ngây thơ tự chui vào bẫy.】 Các thiếp thất thi nhau cúi đầu, nụ cười nở rộ như hoa xuân: "Tỷ tỷ thật xinh đẹp, khiến người ta phải ngưỡng mộ." Đằng sau nụ cười ấy, tâm tư lại độc ác tột cùng: 【Con tiện nhân kia, xem mày sống được đến bao giờ!】 Ba tháng qua, ta giả câm, giả điếc, lặng lẽ chịu đựng, sống giữa bầy sói mà không dám hé môi. Cho đến một đêm, tiếng lòng của trắc phi được sủng ái nhất vụt vang lên trong đầu ta: 【Tối nay… bỏ thạch tín vào bát canh hạt sen đi.】 Ta mỉm cười, nâng bát canh lên, bước tới trước mặt nàng. "Muội muội," giọng ta ngọt ngào như mật, mắt ánh lên tia lạnh buốt, "Bát này… muội uống trước đi."