**Bên kia bờ vực sinh tử...**
Cơn đau nhói xuyên thấu từ sau gáy, như những mũi kim bén nhọn cứa vào tủy xương. Tô Thanh Diên dần dần tỉnh lại, nhưng thế giới quanh nàng không phải là bệnh viện trắng sáng, không phải bàn tay ân cần của bác sĩ—mà là những xà nhà gỗ mục nát, những mạng nhện bám đầy bụi như dải đăng-ten rách tả tơi, rung rinh theo từng cơn gió lạnh lẽo. Không khí ẩm ướt, nặng trịch mùi hôi thối kỳ quái, không phải thuốc sát trùng, không phải hương thơm vô trùng... mà là mùi của cái chết đang ngấm ngầm tồn tại.
Nàng định chống tay ngồi dậy, nhưng cơn đau sau gáy bùng lên như lửa, buộc nàng phải hít một hơi gấp gáp. Dưới bàn tay nàng không phải là tấm nệm êm ái, mà là những tấm ván gỗ cứng nhắc, phủ đầy rơm mục, cọ xát lên xương cốt khiến nàng như bị nghiền nát từng khúc.
**Nàng đang ở đâu?**
Mỗi hơi thở, mỗi cử động đều như vực thẳm kéo nàng xuống... nhưng điều tồi tệ nhất không phải là nơi đây, mà là câu hỏi: *Làm thế nào nàng có thể thoát ra khỏi đây?*
Truyện Đề Cử






