Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 12
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Vậy phải đợi đến bao giờ?” Diệu Diệu khẽ nhíu mày. Bảo nàng ăn cá thì được, chứ nàng có biết trồng trọt bao giờ đâu.
“Chờ đến khi Lăng Thần Đế Quân nói ngươi đã trả hết nợ và có thể rời đi thì mới được về.” Đại trưởng lão tiếp lời: “Ngoan ngoãn ở lại đây đi, trước kia ngươi thích ăn nhất là cá bạc nhỏ, ở đây có rất nhiều. Nếu ngươi thích, ngươi có thể...”
“Ta muốn ở bên hồ!” Không đợi Đại trưởng lão nói hết câu, Diệu Diệu đã nhanh nhảu ngắt lời: “Trồng cỏ thì cần nước, ở bên hồ là tiện nhất.”
Đại trưởng lão làm sao lại không hiểu tâm tư của nàng? Diệu Diệu chẳng qua chỉ muốn nhân lúc không ai để ý mà ăn vụng cá bạc nhỏ mà thôi.
“Ăn một con không bị phát hiện, hai con cũng không bị phát hiện, nhưng đến con thứ ba thì chưa chắc đâu.” Đại trưởng lão lên tiếng nhắc nhở.
“Vậy ta vẫn nên ở trên núi vậy.” Diệu Diệu bĩu môi đáp.
“Đi thôi, chúng ta đi gặp Lăng Thần Đế Quân trước đã.” Đại trưởng lão nói.
Lăng Thần Đế Quân đang ở cách đó không xa. Đại trưởng lão muốn trước khi mình trở về phải sắp xếp ổn thỏa cho Diệu Diệu. Lão thầm nghĩ, dù Đế Quân không thu nhận nàng làm đồ đệ cũng không sao, chỉ cần ngài cho phép nàng ở lại Cửu Uyên là được rồi.
Người ở Cửu Uyên này ai nấy năng lực đều không tầm thường, đệ tử của Đế Quân phẩm hạnh cũng rất tốt. Trong số các đệ tử đó, có người thân phận cao quý, có người dù xuất thân bình thường nhưng tu vi lại vô cùng thâm hậu.
Đại trưởng lão vốn định nếu Diệu Diệu có thể thiết lập quan hệ với một vị trong số đó, rồi họ nên duyên vợ chồng thì thật là quá tốt.
Chỉ là tu vi của Diệu Diệu đột ngột tăng vọt khiến lão có chút lo lắng cho nàng. Lão sợ cha mẹ nàng đã không còn, lại sợ nàng không thể vận dụng pháp thuật một cách thuần thục.
Dù Diệu Diệu không hề muốn, nàng vẫn phải lạch bạch theo chân Đại trưởng lão đến chỗ Lăng Thần Đế Quân. Nàng không chịu hóa hình, vẫn giữ nguyên bộ dạng của một chú mèo nhỏ.
“Đứa nhỏ này chắc là hơi sợ người lạ.” Thấy Diệu Diệu chậm chạp không chịu hóa hình người, Đại trưởng lão vội vàng nói: “Mong Đế Quân rộng lòng lượng thứ.”
Đại trưởng lão rất muốn nàng nhanh chóng hóa hình, nhưng ngặt nỗi Diệu Diệu bướng bỉnh không nghe lời, lão cũng đành bó tay.
“Dãy núi phía Nam kia, hãy chọn lấy một ngọn núi mà ở lại.” Lăng Thần Đế Quân cúi đầu nhìn con Huyền Miêu đang ngồi bệt dưới đất ôm cái đuôi. Chú mèo nhỏ này thật sự có vài phần đáng yêu.
Ngay từ lúc Diệu Diệu độ lôi kiếp, Lăng Thần Đế Quân đã biết mình nhất định phải giữ nàng lại. Thân thế nàng không đơn giản, nếu hắn không thu nhận nàng, nhỡ sau này có chuyện gì xảy ra thì thật không hay.