Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài
Chương 15
Ta Sắp Phải Nhảy Tru Tiên Đài thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệu Diệu ngạc nhiên: "Ngài ấy vẫn còn nhìn sao? Chẳng lẽ rảnh rỗi đến mức đi đếm xem trong hồ có bao nhiêu con cá à?" Vân Hiên gật đầu: "Không chừng đâu, sư tôn chỉ cần bấm ngón tay tính toán là biết ngay." "..." Diệu Diệu cảm thấy cả người mèo của mình đều không ổn chút nào, sao những người này lại có những sở thích kỳ quặc đến vậy chứ.
Vân Hiên nói: "Ngươi cứ ở tạm đây đi, có chuyện gì thì liên hệ với ta qua số Tiên Linh." Tiên Linh Lệnh là pháp khí liên lạc mà mọi người ở Tiên giới thường dùng, trên đó còn có diễn đàn và nơi đăng tin nhiệm vụ. Loại pháp khí này ở Tiên giới gọi là Tiên Linh Lệnh, còn ở Yêu giới hay Ma giới thì đổi chữ đầu thành Yêu Linh Lệnh hoặc Ma Linh Lệnh.
Vân Hiên nhanh chóng rời đi. Diệu Diệu nhìn ngọn núi trơ trụi không có lấy một cây ăn quả, nàng khịt khịt mũi. Rõ ràng lúc nãy nàng thấy phía bên kia có rất nhiều trái cây thơm phức. Đáng tiếc nàng không thể qua đó được vì nơi ấy nằm trong kết giới.
Diệu Diệu thầm nghĩ, Lăng Thần Đế Quân trồng nhiều cây trái như vậy mà chẳng cho đệ tử nếm thử, hương thơm bay ra làm người ta thèm chảy cả nước miếng.
Đợi Vân Hiên đi khuất, Diệu Diệu mới hóa thành hình người. Dáng vẻ mèo không tiện dọn dẹp sơn động, phải dùng tay người mới dễ lấy đồ đạc. Hình người của Diệu Diệu cực kỳ xinh đẹp, chẳng hề thua kém các mỹ nhân của tộc Hồ ly. Theo lời Đại trưởng lão, lão chưa từng thấy tiên tử nào mang nét đẹp thanh thuần thoát tục như nàng, đây cũng là lý do lão muốn gửi gắm nàng vào Cửu Uyên.
Một nữ tiên quá mức xinh đẹp rất dễ kéo theo những tranh chấp không đáng có. Đại trưởng lão lo lắng khi tu vi của nàng chưa đủ mạnh sẽ bị đám nam nhân tranh giành qua lại, mà một khi đã rơi vào vòng xoáy đó thì chẳng còn thời gian đâu để tu luyện, tương lai sẽ rất thảm. Vì tiền đồ của Diệu Diệu, lão mới mặt dày đem thân thế nàng ra nói với Lăng Thần Đế Quân để xin một chỗ đứng ở Cửu Uyên. Lão cũng chẳng cần Đế Quân đích thân dạy bảo, chỉ cần đám đệ tử bên cạnh chỉ điểm chút ít cho nàng là đủ rồi. Ở địa bàn của Đế Quân, không kẻ nào dám tùy tiện đến cướp người.
Mà bản thân Diệu Diệu lại chẳng hề hay biết nhan sắc mình đỉnh cao đến mức nào. Nàng chỉ biết bộ lông đen của mình rất mượt, không một sợi tạp. Còn về hình người ư?
Nàng cảm thấy đã là mèo thì cứ nhìn dáng mèo là được rồi, quan tâm hình người làm gì.
"Cá lớn ơi cá lớn!" Diệu Diệu lấy từ trong không gian ra một con gấu bông hình cá khổng lồ. Đó là món đồ nàng mua được lúc trốn xuống nhân gian chơi hồi nhỏ, tốn mất mấy khối linh thạch.