Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng
Chương 4: Biến Cố ập Đến
Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mắt Tĩnh Bảo tối sầm lại.
Bỗng dưng nhớ đến lời người kia dặn, nàng lập tức bật dậy khỏi kiệu, đỡ Lục thị đang run rẩy phía trước xuống.
Nàng quả quyết nói: “Tội không liên lụy đến con gái đã xuất giá. Mẹ, chúng ta phải mau rời phủ ngay!”
Chân Lục thị mềm nhũn, thử mấy lần vẫn không đứng vững được.
Tĩnh Bảo thấy ngay cả Lý ma ma cũng sợ đến đờ người, bèn quát lớn: “Còn đứng đó làm gì? Mau đỡ phu nhân đi!”
Tiếng quát như sấm khiến mọi người bừng tỉnh, kẻ nọ đỡ người kia, liều mạng lao ra ngoài.
Vừa tới cửa, đã bị binh vệ chặn lại, lưỡi đao sáng lạnh chắn ngang đường. Lục thị hét lên một tiếng “Á!”, rồi ngất xỉu.
Tĩnh Bảo vội moi mấy lượng bạc trong ngực ra, nở nụ cười tươi: “Quan gia, chúng tôi là thân thích từ Lâm An đến dự tiệc cưới ở Hầu phủ, còn chưa kịp vào đến nhị môn. Xin ngài nể mặt cho qua một lần!”
Tên lính đứng đầu thấy mặt mũi cả bọn lấm lem bụi đường, quần áo cũng khác lạ, không giống người kinh thành, liền ho nhẹ hai tiếng như ra hiệu.
Tĩnh Bảo hiểu ý, lại dúi thêm mấy lượng bạc: “Quan gia, cầm lấy mời anh em uống chén rượu!”
Hề!
Quả là biết điều!
Tên lính nhận tiền, lập tức vẫy tay cho mọi người đi.
Ra khỏi phủ, gương mặt Tĩnh Bảo liền trầm xuống, đuôi mắt lạnh như băng, toát lên vẻ uy nghiêm không giận mà vẫn khiến người ta khiếp sợ.
Đám gia nhân đang hoảng loạn lập tức im bặt, không ai bảo ai, tất cả đều nhìn về phía Thất gia của mình.
“Mau đỡ mẫu thân lên xe, rời khỏi đây ngay!” – Tĩnh Bảo ra lệnh.
“Dạ!”
Xe ngựa lao vun vút, chẳng mấy chốc đã tới đầu hẻm.
Lục thị tỉnh lại, vừa nhớ đến việc nhà mẹ đẻ bị tịch thu, liền bật khóc nghẹn ngào: “Quay lại đi… ta muốn quay lại!”
“Quay lại để làm gì? Để vào ngục ngồi tù với cả nhà ngoại sao?” – Tĩnh Bảo gằn giọng.
Lục thị mấp máy môi, mãi không thốt nên lời.
Tĩnh Bảo dịu lại: “Mẹ hãy về Tĩnh phủ trước đi. Con sẽ đến nhà đại tỷ dò la tình hình.”
Đại tỷ của Tĩnh Bảo đã gả vào kinh thành từ tám năm trước. Cuộc hôn nhân này vốn do Hầu phủ làm mai, nên tỷ ấy có quan hệ thân thiết với Hầu phủ, ít nhiều cũng sẽ biết được tin tức.
Lý ma ma bên cạnh hoảng hốt đến mức giậm chân: “Thất gia, người đâu biết đường xá đông tây nam bắc ở kinh thành, đại tiểu thư thì…”
“Không biết thì chẳng lẽ không biết hỏi à?” – Tĩnh Bảo lạnh lùng cắt ngang.
Ánh mắt nàng sắc lạnh: “A Man và Phương thúc ở lại với ta. Những người còn lại, mau rời đi!”
Phương thúc là phu xe, tay lái vững, người lại trung thực đáng tin. Lý ma ma không dám cãi, vội vã dìu Lục thị lên xe, nhanh chóng biến mất.
…
Tốn vài lượng bạc dò hỏi, ba chủ tớ vội vã đến nhà đại tiểu thư.
Giữa đường, Phương thúc mắt tinh, phát hiện xe ngựa nhà họ Ngô từ xa chạy tới.
Anh rể Ngô Thành Cương khoác áo gấm, ung dung cưỡi ngựa, miệng còn ngân nga tiểu khúc.
Tĩnh Bảo nhìn cảnh đó, trong lòng lập tức chùng xuống.
Xong rồi!
E rằng đến hắn cũng chưa biết chuyện gì đang xảy ra.
Quả nhiên không sai.
Ngô Thành Cương ban đầu giật mình vì em vợ bất ngờ xuất hiện, sau đó nghe tin Hầu phủ bị tịch biên thì há hốc mồm, trợn trừng mắt.
Hai lần hoảng hốt, hắn đứng đờ như tượng gỗ.
Không thể nào!
Tịch gia diệt tộc, chuyện lớn như vậy mà sao chẳng nghe một tiếng gió nào?
Tĩnh Bảo vội nói: “Tỷ phu, xin huynh mau đi dò la giúp, xem Hầu phủ phạm tội gì. Có tin gì, xin lập tức gửi về Tĩnh phủ.”
Ngô Thành Cương tỉnh táo lại: “Vậy còn đệ thì sao?”
Tĩnh Bảo mỉm cười: “Đệ chỉ vào nói vài lời với đại tỷ thôi. Bốn năm rồi chưa gặp, đệ nhớ tỷ ấy lắm!”
Ngô Thành Cương lập tức quay ngựa, lao đi.
Ngựa chạy được hơn mười trượng, hắn bỗng sực tỉnh: Trời sắp sập rồi, mà em vợ này còn cười được sao?
…
Tĩnh Nhược Tố nằm mơ cũng không ngờ sẽ gặp lại đệ đệ mà mình ngày đêm mong nhớ trong hoàn cảnh như thế này. Nàng vừa khóc, vừa đau xót trong lòng.
Nàng gả xa vào nhà họ Ngô, chỗ dựa duy nhất chính là Phủ Tuyên Bình Hầu.
Giờ đây, Phủ Tuyên Bình Hầu bị tịch biên, không những chỗ dựa sụp đổ, mà nhà họ Tĩnh cũng bị liên lụy. Biết phải làm sao đây?
“Đại tỷ, giờ không phải lúc khóc. Nếu nhà ngoại thật sự bị niêm phong, nơi đầu tiên họ đưa tới chính là đại lao.”
Tĩnh Bảo nhíu mày, trầm giọng: “Cha chồng tỷ là Hữu Tự Thừa ở Đại Lý Tự, có quan hệ và đường dây trong việc này. Tỷ hãy mau xin ông ấy ra tay giúp đỡ, đừng để họ phải chịu khổ trong ngục.”
“Được, tỷ đi ngay!”
“Khoan đã, đệ còn một lời muốn dặn!”
Tĩnh Bảo giữ nàng lại: “Số bạc chạy chọt, phải do tỷ tự tay đưa cho cha chồng. Nếu ông ấy nhận, nghĩa là còn hy vọng xoay chuyển. Còn nếu ông ấy từ chối…”
Sắc mặt Tĩnh Nhược Tố lập tức thay đổi.