Chương 88: Không Thể Nào

Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng

Chương 88: Không Thể Nào

Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đại nhân, Cố đại nhân, xin đợi một chút!”
Cố Trường Bình vén rèm kiệu, nhìn thấy một nha hoàn mặt tròn trịa, chính là A Man – người hầu thân tín của Tĩnh Bảo.
A Man thở dốc, vội đưa ra một chiếc hộp đựng đồ ăn: “Đại nhân, đây là chút lễ vật Thất gia nhà nô tỳ gửi tặng, mong đại nhân nếm thử cho vui.”
“Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!” – Tề Lâm đứng hầu bên kiệu, lẩm bẩm một câu.
A Man bĩu môi, giọng trong trẻo: “Nô tỳ cũng ngại mấy kẻ tiểu nhân cứ suy bụng ta ra bụng người, nên mới dặn dò gia nhà mình. Gia nhà nô nói, một ngày làm tiên sinh, cả đời như cha. Mang chút đồ ăn đến dâng cha già, có gì là sai chứ?”
Tề Lâm: “…”
Cha già: “…”
Cố Trường Bình hỏi: “Tên ngươi là gì?”
“Nô tỳ tên là A Man ạ.”
“Đã theo Tĩnh Bảo bao nhiêu năm rồi?”
“Từ nhỏ nô tỳ đã hầu hạ bên cạnh gia và công tử.”
Cố Trường Bình nhìn A Man, gật đầu: “Quả là một nha hoàn tận tâm. Thay ta cảm ơn Thất gia nhà ngươi, hắn có phúc lắm.”
A Man sững người, như chợt nghĩ đến điều gì, mặt đỏ bừng, vội nhét hộp đồ ăn vào tay Tề Lâm rồi quay người chạy thục mạng như thể trốn đi.
“Gia, ngài xem con bé kia…”
“Nó còn biết xoa bóp cho Thất gia, ngươi biết không?”
Tề Lâm ngửa mặt lên trời, chỉ biết thở dài.
Tiêu đời rồi! Gia nhà hắn yêu ai là yêu luôn cả người hầu người tớ, khen lấy khen để, thế này thì biết làm sao cho xong?
Cố Trường Bình gắp một miếng điểm tâm trong hộp, nhai vài miếng, lông mày giãn ra, thần sắc nhẹ nhõm hẳn.
“Gia, Cố đại nhân đã nhận đồ rồi ạ!”
Tĩnh Bảo đang kiểm sổ sách, không ngẩng đầu, chỉ “ừ” nhẹ một tiếng.
Đối diện, Tĩnh Nhược Tố cười khẽ: “Ta tính sơ sơ rồi, khoảng một năm là có thể hồi vốn.”
“Không cần lâu đến vậy! Tám tháng là đủ.”
Tĩnh Bảo khép sổ lại, cùng đại tỷ nhìn nhau cười rạng rỡ. Tĩnh Nhược Tố vui mừng, bởi Lầu Ngoại Lâu này không thuộc sở hữu của Tĩnh gia, mà chỉ là sản nghiệp riêng của bốn chị em họ ở đại phòng.
Vài năm nay mở chi nhánh khắp các phủ, chưa từng có cửa hàng nào lỗ vốn. Đàn bà đã có bạc trong tay, khí thế liền khác, thưởng cho hạ nhân cũng hào phóng hơn người thường.
“Gia?”
Nguyên Cát gõ cửa bước vào, tay cầm một tấm thiệp.
“Từ đâu tới?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Cao công tử nhờ người mang tới, mời gia tối nay đến Tầm Phương Các dự tiệc.”
“Không được đi.” Tĩnh Nhược Tố lập tức cau mày.
Tĩnh Bảo ngại ngùng, không tiện nói rõ mình đã từng theo tỷ phu và Lục Hoài Kỳ đến đó một lần, bèn cười nói dịu dàng: “Nếu là người khác thì thôi, muội chẳng bận tâm. Nhưng Cao huynh thì khác… Đại tỷ, muội chỉ ngồi một lát rồi về.”
“A Nghiễn không có ở đó, nơi đó lại tạp nham, dơ bẩn thối tha, đại tỷ chỉ sợ có kẻ mưu hại muội.”
Tĩnh Bảo nhẹ nhàng trấn an: “Cao Triều đi, thì Tiền Tam Nhất và Từ Thanh Sơn chắc chắn cũng theo. Có họ ở đó, ai dám giở trò? Hơn nữa, muội từ chối thì chẳng phải làm mất mặt Cao huynh hay sao?”
Tĩnh Nhược Tố nghĩ lại thấy cũng phải, đành gật đầu đồng ý.
“Lục Hoài Kỳ đâu?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Tên nhóc đó mặt mày ủ rũ mà về phủ, cũng không biết ai chọc giận hắn.”
Tĩnh Bảo thầm đoán chắc vì mình mải mê mời mọc mấy người Cao mỹ nhân, vô tình lạnh nhạt với hắn, bèn dặn: “Nguyên Cát, mang mấy món ăn mới hôm nay đi, đưa cho biểu thiếu gia.”
“Vâng!”
Nửa canh giờ sau.
Lục Hoài Kỳ ngồi nhìn mấy món ăn trên bàn, nét mặt lúc vui, lúc lại u ám.
Vui vì tiểu Thất vẫn nhớ đến mình;
Buồn vì sau này tiểu Thất sẽ đỗ đạt, làm quan to, còn hắn thì học hành dở dang, văn không ra văn, võ không ra võ, biết làm sao để được y coi trọng?
Nha hoàn thân cận là Hoa Sao bước vào, mang theo mẫu thêu, thấy mấy món ăn trên bàn trông thanh đạm, đẹp mắt, liền cầm đũa gắp thử một miếng.
Lục Hoài Kỳ liếc nhìn, không nói gì, chỉ ngả người nằm ngửa trên giường.
Bên ngoài hắn càn quấy, nhưng với người trong phòng thì luôn khoan dung, huống chi Hoa Sao là nha hoàn thông phòng.
Hoa Sao bước đến bên giường, đẩy hắn một cái, cười nói: “Gia sang giường khác nằm đi, chăn đệm này vẫn chưa thay đâu.”
“Thay gì chăn đệm?”
“Đây là bộ chăn đệm tối qua biểu thiếu gia đã ngủ rồi.”
“Không cần thay!”
Lục Hoài Kỳ trở mình, vùi mặt vào chăn, chỉ cảm thấy một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng.
“Không thay sao được? Gia là công tử Hầu phủ, sao có thể nằm lên giường người khác từng ngủ?”
Lục Hoài Kỳ vốn đã ấm ức trong lòng, nghe vậy liền bật dậy, trừng mắt quát: “Ta nói không thay là không thay! Ta thích nằm giường hắn từng nằm thì sao?”
Hoa Sao vì là người thân cận, nên dám bộc lộ sự bất mãn:
“Biểu thiếu gia hôm qua còn ghét bỏ gia, bắt gia phải ra ngoài ngủ. Nô tỳ chỉ giúp gia trút giận một chút, chê hắn một câu thì có sao?”
Lục Hoài Kỳ giận dữ, giơ chân đá đổ bàn nhỏ bên giường: “Ngươi là cái thứ gì mà dám thay ta trút giận?”
Hoa Sao sợ đến tái mặt, vội quỳ xuống, nước mắt lưng tròng.
Lục Hoài Kỳ cười lạnh: “Thường ngày ta sủng ngươi, nâng niu ngươi, giờ thì sao? Cái gì cũng quên sạch, đến chủ tử cũng không còn coi ra gì. Ta đây nhà nhỏ đường hẹp, ngày mai để cha mẹ ngươi đến đón ngươi về.”
“Gia…?” Hoa Sao ngỡ ngàng nhìn hắn, đến khóc cũng quên mất.
“Cút!”
Một tiếng quát vang dội, Hoa Sao bị dọa đến mức lấy tay bịt miệng, vừa khóc vừa chạy ra ngoài.
Trong phòng lập tức im bặt. Lục Hoài Kỳ nghĩ đến sự tận tâm, chu đáo ngày ngày của Hoa Sao, lòng cũng dâng lên chút hối hận.
Nhưng rồi hắn lại nhớ đến việc nàng dám bất kính với tiểu Thất, liền cho rằng cơn giận này là xứng đáng.
Lục Hoài Kỳ ngồi xuống bàn, nhìn đôi đũa Hoa Sao vừa dùng, càng thấy bực mắt. Mấy món này hắn còn chưa kịp ăn miếng nào, nha hoàn lại dám đụng đũa trước – đúng là không còn phép tắc gì nữa.
Đây là đồ tiểu Thất gửi riêng cho hắn.
Lục Hoài Kỳ cầm đũa lên, định gắp thử, nhưng tay bỗng khựng lại giữa chừng.
Không đúng!
Trước nay dù là vài đũa đồ ăn hay vàng bạc châu báu, hắn chẳng bao giờ để tâm. Sao lần này lại thấy xót xa đến thế?
Hắn rốt cuộc làm sao vậy?
Thấy tiểu Thất là tâm trạng lập tức tốt lên;
Không thấy là suốt ngày nhớ nhung, làm gì cũng chẳng còn hứng thú.
Có món ngon là muốn để y nếm trước; có trò hay là muốn kéo y cùng chơi;
Thậm chí… đến trong mơ cũng chỉ thấy y.
Càng nghĩ, Lục Hoài Kỳ càng hoảng sợ, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.
Chẳng lẽ…?
Một tia chớp lóe lên trong đầu.
“Choang!” – đôi đũa rơi xuống đất, Lục Hoài Kỳ hoảng hốt bật dậy, hai mắt trợn tròn như sắp rớt khỏi hốc mắt.
Không thể nào!
Tuyệt đối không thể!
Hắn là nam nhân, tiểu Thất cũng là nam nhân, sao nam nhân lại có thể thích nam nhân được?
Chắc chắn là nghĩ bậy rồi! Về sau hắn còn phải cưới vợ, nạp thiếp, sinh con đặng nối dõi tông đường cơ mà!
Ầm ầm ầm!
Tim Lục Hoài Kỳ đập loạn xạ. Bỗng hắn nhớ ra một chuyện...
Từ khi tiểu Thất vào kinh, hắn và Hoa Sao chưa từng chung giường.
Tĩnh Bảo nào hay biết, vài món ăn nàng sai người mang đi, lại khiến lòng Lục Hoài Kỳ dậy sóng cuồn cuộn.
Lúc này nàng đang hỏi Tĩnh Nhược Tố về nhà họ Uông.
“Chuyện nhà họ Uông ở Kim Lăng, nhị tỷ từng kể với ta vài điều.” Tĩnh Nhược Tố cười khẽ.
“Nhà họ Uông ở Kim Lăng tuy không hẳn là vọng tộc, nhưng gia phong rất nghiêm. Họ còn có một quy củ bất thành văn.”
“Quy củ gì vậy?” Tĩnh Bảo hỏi.
“Nam nhân phải đến bốn mươi tuổi mà chưa có con mới được phép nạp thiếp!”
Tĩnh Bảo kinh ngạc: “Thật chứ? Có thật không?”
Tĩnh Nhược Tố bật cười: “Ta còn dối muội làm gì? Nếu không nhờ quy củ này, nhị tỷ phu muội đời nào dám gả em gái mình vào nhà họ?”