Ta - Tiểu Sư Muội Được Vạn Người Sủng, Ngôn Cuồng Thì Đã Sao? thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơ Vô Song và Lục Hành Chu cứ thế nhìn nhau chằm chằm trong giây lát.
Chẳng bao lâu, Lục Hành Chu bỗng trở thành "đứa trẻ không nơi nương tựa". Hắn im lặng quan sát Vô Song một hồi, rồi nói:
"Thế thì, sư phụ ta đã bế quan, vậy ta cũng nên ra đi."
Khóe môi Vô Song co giật, cuối cùng vẫn gọi hắn lại:
"Thôi được, nếu đó là ý muốn của sư phụ ngươi, vậy trong thời gian này cứ theo ta tu hành đi. Ta sẽ dạy ngươi."
Lục Hành Chu: "???"
Chờ đã…
Tiểu sư muội đang đùa ta sao?
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của nàng, hắn mới nhận ra — nhiệm vụ của mình có lẽ là bảo vệ tiểu sư muội đây.
Quả nhiên, tiểu sư muội này, linh thú của nàng vừa mới "tấn công" hết cả vườn linh thú ở Trúc Cơ viên, cẩn thận một chút vẫn hơn.
"Được thôi, vậy thì phiền tiểu sư muội rồi."
Cơ Vô Song khá hài lòng trước sự khôn ngoan của hắn, liền giao hai tiểu linh thú cho hắn bế, cùng nhau trở về động phủ trên Trục Tinh phong.
Nàng chỉ cho hắn một khoảnh đất trống cạnh động phủ của mình, rồi sai người chuẩn bị đồ đạc. Ai ngờ vừa gọi thì người đến lại là Liêm Tinh — tông chủ đương nhiệm!
Lục Hành Chu sợ đến suýt ngã.
Trời ạ, tiểu sư muội lại sai tông chủ đi làm tạp dịch?!
"Không cần, không cần… bọn kiếm tu chúng ta đơn sơ là được rồi…"
Liêm Tinh chẳng buồn nghe, thẳng tay ném ra một chiếc linh phủ.
Chỉ trong nháy mắt, mảnh đất trống bỗng biến thành một tòa động phủ ba tầng, tinh xảo lộng lẫy, linh khí ngưng tụ y như lâu đài tiên gia.
"Ngươi cứ ở đây đi."
Liêm Tinh vốn đã nghĩ trước: tiểu Vô Song không có linh khí, làm nhiều việc bất tiện, thêm một tiểu tùy tùng cũng tốt.
Lục Hành Chu: "…"
Một kiếm tu nghèo rớt mồng tơi, nay lại bị ánh hào quang xa hoa làm lóa mắt… Mà đây mới chỉ là khởi đầu thôi.
Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, hắn còn đang ngồi thiền thì nghe thấy tiếng ồn ào ngoài cửa.
Tưởng kẻ đến gây sự, hắn vội vác kiếm chạy ra… Ai dè lại là mấy vị đại lão của Đạo Nhất phong!
Mà không phải chỉ một người.
Phong chủ Trần Khánh Tiên đã đến, đương nhiên.
Ngay cả Thái thượng trưởng lão Hoàng Long đạo nhân Mộ Tử Kỳ cũng tới.
Lại thêm một vị nữa, không quen mặt — chắc là tôn trưởng lão còn lại của Đạo Nhất phong, Tĩnh Tâm đạo nhân Quách Tử Dư.
Ba vị đại lão cùng nhau… hì hục lao động chân tay.
Họ vây quanh một góc động phủ, bận rộn bày trận pháp. Nhìn dáng vẻ, rõ ràng là đang dựng truyền tống trận.
Không hổ là đại sư trận pháp, chỉ nửa canh giờ đã xong xuôi.
Sau đó đồng loạt hô to:
"Tiểu Vô Song, tiểu Vô Song, xong rồi!
Cơ Vô Song lúc này mới chậm rãi bước ra, trên người khoác váy lụa trắng mỏng, dung nhan tinh xảo, còn vương chút vẻ ngái ngủ. Cả người nàng như tiên linh vừa từ linh khí ngưng tụ mà thành.
Nàng mỉm cười lễ phép:
"Đa tạ ba vị tiền bối."
"Không cần, không cần, chuyện nên làm thôi." Trần Khánh Tiên định nói gì, liền bị Mộ Tử Kỳ hất sang bên, rồi ông ta hớn hở tiến lên:
"Còn cần gì nữa không? Cứ việc nói thẳng!"
Vô Song khẽ lắc đầu.
Trận pháp này thông từ động phủ nàng tới chỗ cây Thiên Nguyên quả, khỏi mất công bay tới bay lui tốn thời gian.
Đúng lúc trước đó, đám người Đạo Nhất phong hỏi nàng muốn bù đắp gì cho việc sửa chữa truyền thừa thư tịch, nàng liền đưa ra yêu cầu này.
"Không còn gì nữa, đa tạ tiền bối."
Mộ Tử Kỳ vẫn định nói thêm, chợt nhìn thấy Lục Hành Chu đứng bên kia. Ông ta ngẩn người:
"Chờ đã… chẳng phải ngươi là đệ tử của Dao Thương sao? Sao lại ở đây?"
Lục Hành Chu bước lên hành lễ:
"Hồi bẩm Thái thượng trưởng lão, sư phụ sai đệ tử ở lại Trục Tinh phong, bảo vệ tiểu sư muội."
Mộ Tử Kỳ: "!!"
Trong lòng ông ta nguyền rủa Dao Thương cả ngàn lần.
Ai bảo kiếm tu đầu óc thẳng tuột không hiểu mấy chuyện lòng vòng? Lão già Dao Thương quả thực hèn hạ vô sỉ!
Để đệ tử mình ở lại lấy lòng tiểu Vô Song, rồi nhân cơ hội nhờ nàng miễn phí tu bổ cổ tịch cho?!
Vô liêm sỉ!
Không thể để hắn chiếm lợi một mình được!
Nghĩ tới đây, mắt Mộ Tử Kỳ xoay chuyển:
"Chà, một mình sao bảo vệ nổi tiểu Vô Song. Vừa hay đệ tử ta cũng rảnh rỗi, để nó sang ở đây cùng đi."
Cơ Vô Song mỉm cười:
"Đa tạ hảo ý của tiền bối, nhưng mà…"
Chưa kịp dứt lời, Mộ Tử Kỳ đã chen ngang:
"Không cần khách khí, ta lập tức gọi nó tới!"
Dứt câu liền rút phù truyền tin, dốc sức gào to:
"Thằng nhóc, mau cút ngay tới chỗ tiểu Vô Song cho ta!"
Nói xong dập liên lạc cái rụp, dứt khoát dứt khoát.
Cơ Vô Song: "…"
Thôi kệ, thả một con cừu là thả, thả hai con cũng thế thôi…
Chẳng bao lâu, Liêm Nguyên chạy tới, nghe tin mình từ nay phải sống ở đây, người còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy sư phụ trợn mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Lời phản đối vừa tới miệng, lập tức bị nuốt ngược trở vào.
"Vâng, đồ nhi tuân lệnh."
Mộ Tử Kỳ tươi rói, vỗ vai hắn liên tục:
"Tốt lắm tốt lắm, tiểu Vô Song sau này giao cho ngươi đó."
"Vâng."
Đạt được mục đích, ba vị đại lão lại cùng Vô Song khách khí một hồi, mãi tới khi nàng ba lần tiễn khách, bọn họ mới lề mề chịu đi.