Ta Và Thái Tử Sớm Muộn Gì Cũng Sẽ Hoà Ly
Luận Phật lý với Thái hậu
Ta Và Thái Tử Sớm Muộn Gì Cũng Sẽ Hoà Ly thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Các đầu bếp trong cung không giỏi làm món chay, cứ quanh đi quẩn lại chỉ có vài món đó. Ăn mãi đến nỗi mặt ai cũng xanh xao như tàu lá, thèm được nếm chút mặn đến chết đi được.
Khi Hoàng hậu nương nương nhắc đến chuyện muốn ăn gà nướng, tôm say, cua say gì đó, lúc bấy giờ xe ngựa đã gần đến chùa Chiêu Quốc, ta chỉ đành an ủi người rằng, cơm chay ở chùa Chiêu Quốc cực kỳ ngon, ngon hơn món mặn rất nhiều.
Hoàng hậu nương nương lộ vẻ tò mò, ta bèn kể cho người nghe về việc các hòa thượng ở chùa Chiêu Quốc đã làm thế nào để món chay của họ trở nên nổi tiếng.
Lão hòa thượng khi còn trẻ là một nhà sành ăn chu du khắp nơi, sau khi ông nương nhờ cửa Phật, ông nhận thấy cơm chay trong chùa quá đạm bạc. Cái tính háu ăn trong người khiến ông nhìn Phật tổ mà chẳng thể nào tịnh tâm niệm kinh ngồi thiền. Thế nên, lúc rảnh rỗi, ông đã truyền bá văn hóa ẩm thực chay tại chùa Chiêu Quốc, sau này nhờ đó mà thu hút không ít hương khách mộ danh tìm đến, còn giúp chùa giải quyết được khó khăn vì không đủ tiền hương khói để tu sửa lâu năm.
Lão hòa thượng gọi một cách mỹ miều việc này là: Món chay cũng có thể gieo duyên lành rộng khắp!
Ông đặc biệt giỏi làm món thịt kho tàu chay, món đó được khen là thơm mà không ngấy, mềm mà không nát.
Lão hòa thượng tuổi đã cao, bụng phệ mặt tròn, khi cười lên đặc biệt giống pháp tướng của Phật Di Lặc.
Ta nghi ngờ ông ấy cố tình ăn uống để có được dáng vẻ đó.
Các tín đồ luôn bị ngoại hình của ông mê hoặc, nói ông là Phật sống, là cao tăng đắc đạo.
Thật ra mà nói, nói vậy cũng không sai, ông thực sự là một hòa thượng tốt, là kiểu người ta có thể học hỏi và noi theo.
Hoàng hậu nương nương nghe ta nói xong liền lộ vẻ mặt cười khổ, người ở chỗ Thái hậu đều ăn đồ chay do chính tay Thái hậu làm, còn về mùi vị… thì chẳng khá hơn các đầu bếp trong cung là bao.
Lần này ta nghe xong trong lòng chùng xuống, nếu biết sớm thì đã mang Phạm Sơn theo rồi, nàng ấy giỏi làm món chay mà!
Chỉ có điều, bây giờ thì không kịp nữa.
Hết cách, ta chỉ đành vuốt chuỗi hạt tự nhủ, chẳng qua chỉ là ham muốn ăn uống, có thể nhịn, có thể nhịn được.
Sự thật chứng minh, tay nghề nấu nướng của Thái hậu thực sự rất đỗi bình thường.
Nói ra mọi người có lẽ không tin, hồi nhỏ ta đã từng gặp Thái hậu. Khi đó ta đang quan sát một chiếc lá, lĩnh hội thiền đạo "nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất bồ đề". Kết quả là chiếc lá ta đang quan sát bị kiến tha đi, ta lần theo chúng và tìm thấy một tổ kiến.
*Một bông hoa là một thế giới, một chiếc lá là một Như Lai
Lúc đó ta đã nghĩ, liệu tổ kiến có được coi là cái thế giới mà chiếc lá đại diện hay không? Thái hậu thấy ta ngồi xổm bên đường, tò mò hỏi ta một câu.
"Ngươi là chú tiểu mới đến à?"
Ta đứng dậy, chỉnh lại y phục tăng ni nhăn nhúm trên người.
Bà lại cười: "Hóa ra là một tiểu nha đầu."
Bà trông giống như một tín đồ bình thường, cho nên ta chỉ đáp một câu: "Thí chủ an khang."
Sau đó ta cũng tình cờ gặp bà vài lần, ta còn tưởng bà là phu nhân nhà nào thích lễ Phật, chưa từng nghĩ bà lại là đương kim Thái hậu.
Thái hậu vừa thấy ta liền nhận ra, nói ta là chú tiểu chọc tổ kiến năm xưa... à không... là tiểu nha đầu.
Thái hậu nương nương, khi đó con đang suy ngẫm thiền đạo.
Nhưng ta nhịn xuống, nghĩ bụng Thái hậu nói gì thì cứ là cái đó vậy!
Dù sao ta cũng coi như đã quen biết Thái hậu mười năm rồi.
Chỉ có thể nói đây là duyên phận, một duyên phận kỳ diệu không thể tả.
Thái hậu sống ở cấm địa của chùa Chiêu Quốc, tức là nơi không ai được phép vào. Mọi người đều nói đó là nơi không thể đến, đến đó sẽ được đi gặp Phật tổ sớm.
Mấy lão hòa thượng kia hóa ra cũng biết lừa người, dọa nạt các tiểu sa di.
Bốn phía có rất nhiều cao thủ hộ vệ, Thái hậu nói, bất kỳ ai muốn xông vào đều sẽ bị đánh chết.
Ta siết chặt chuỗi hạt, thầm nghĩ: Phật từ bi, Thái hậu không phải thích lễ Phật sao? Sao lời nói ra lại đáng sợ như vậy?
Hoàng hậu nương nương cũng cảm thán về duyên phận giữa ta và Thái hậu: "Bây giờ thì tốt rồi, mọi người đều là người một nhà!"
Thật ra hình như nếu có thể, mọi người đều chẳng ai muốn thông qua hoàng gia mà trở thành người một nhà.
Thái hậu thức thời chuyển chủ đề, hỏi ta có tinh thông Phật lý hay không. Bà nói sớm nghe Hư Vân pháp sư là vị cao tăng đắc đạo, là Phật sống hiếm có trên đời.
Chỉ có điều, khi ông viên tịch, ta còn nhỏ tuổi, chắc là hiểu biết không nhiều.
Cầm kỳ thi họa ta có thể nói là thứ gì cũng không tinh thông, duy nhất thứ ta có thể đem ra được chính là Phật pháp cao thâm học được từ chỗ Lão hòa thượng, cho nên không thể để Thái hậu coi thường ta.
Ta cùng Thái hậu luận đạo một phen, cảm thấy vô cùng khâm phục kiến giải của Thái hậu. Mười tám năm tu hành, căn cơ của Thái hậu quả nhiên rất sâu.
Hoàng hậu ngồi bên cạnh nghe đến say sưa, nghe xong không nhịn được nói một câu: "Đã được chỉ giáo!"
Thái hậu vẻ mặt nhàn nhạt, nhìn ta nói: "Sao lại làm Thái tử phi? Cùng ta tu hành có phải tốt hơn không!"
Lời ấy khiến ta cũng thấy sầu não quá chừng...
Hoàng hậu lại bất mãn than vãn: "Cô mẫu chưa từng nói với con câu này."
"Là do bản thân con lục căn không tịnh, vô duyên với Phật tổ."