Ba năm dưỡng bệnh tại Giang Nam, Vệ Chiêu sai người đưa thư đến:
"A Linh, ta đã đỗ Trạng nguyên, đáng lẽ phải cưới nàng ngay làm thê tử. Nhưng kinh thành có một điều luật: thê tử không được là người câm."
Tiểu muội ta ngây thơ chưa hiểu chuyện, vội vàng mang bút mực giấy nghiên đến:
"A tỷ, tỷ mau viết thư cho huynh ấy đi, hôm kia tỷ đã chữa khỏi bệnh câm rồi, có thể làm thê tử của quan kinh thành."
Nước mắt lặng lẽ rơi trên trang giấy, ta vẫn không hạ bút. Vì nhiều năm trước, đã từng có người hứa sẽ vì ta mà phế bỏ điều luật ấy. Mà người ấy, vừa mới đăng cơ ngôi Hoàng Đế.
Truyện Đề Cử






