Tấc Lòng
Chương 15: Chuẩn bị
Tấc Lòng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về việc tuyển chọn mười hai thành, Thẩm Khanh Y vốn đã có dự định, chỉ là gần đây công việc quá nhiều nên y quên bẵng đi. Đến khi Vương Thắng đến nhắc nhở, y mới vỗ trán sực nhớ ra.
“Khoan đã, ngươi nói Phương Thốn Tâm muốn dạy đám học trò cách thi triển pháp bảo à?” Thẩm Khanh Y lấy ra thẻ khóa nhà kho, đang định đặt bút phê duyệt thì bỗng ngẩng đầu hỏi.
Vương Thắng cũng khựng lại, lúc này mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Phương Thốn Tâm vốn là người từ tiểu giới đi ra, lại không có cảm ứng linh khí, công phu ngoại thân khá thì không nói làm gì, nhưng sao lại biết cách thi triển pháp bảo, hơn nữa còn định dạy học trò? Thẩm Khanh Y lại cúi đầu, vốn chẳng mong chờ đáp án từ miệng Vương Thắng, nên chỉ nói: “Trên người Phương Thốn Tâm này có vài điểm kỳ lạ, ngươi cứ để tâm theo dõi kỹ.”
Nói rồi, y trao thẻ khóa cho Vương Thắng.
Vương Thắng nhận lệnh rồi lui ra, đến kho lấy pháp bảo.
Chờ hắn mang hai hòm pháp bảo lớn đến Tiên Dân Đường thì đã là trưa hôm sau. Các học trò đã chia thành tổ năm người xong, vừa mới kết thúc buổi đối chiến dưới sự giám sát của Phương Thốn Tâm, lúc này đang ngồi nghỉ. Cả nhóm vừa thấy hai hòm pháp bảo thì mắt sáng rực, chen chúc tới vây quanh xôn xao bàn tán.
“Số lượng không nhiều, ta lấy bớt từ chỗ trang bị của quân hộ thành, đều là pháp bảo đời cũ để các ngươi tập quen tay, nhớ dùng tiết kiệm.” Vương Thắng nhìn vẻ mặt vui sướng của đám học trò, vừa cười vừa nói với Phương Thốn Tâm: “Đây là danh sách chi tiết của số pháp bảo này.”
Phương Thốn Tâm nhận lấy tờ danh sách hắn đưa, chỉ nói: “Có được đã là tốt rồi.”
“Cô nương… có biết thi triển những pháp bảo này không?” Vương Thắng dè dặt hỏi.
“Không biết.”
Câu trả lời dứt khoát của Phương Thốn Tâm khiến Vương Thắng giật mình.
“Vậy ngươi định dạy bọn chúng thế nào?”
“Thì học cùng bọn họ.” Phương Thốn Tâm nói như thể đó là điều hiển nhiên, “Bằng không, ngươi có người nào khác để chọn hay có biện pháp nào tốt hơn sao?”
Bị nàng hỏi ngược lại, Vương Thắng đành im lặng… Hình như quả thực là không có.
“Vậy các ngươi… nhớ dùng tiết kiệm, đừng làm hỏng!” Vương Thắng bắt đầu thấy xót cho số pháp bảo này.
Phương Thốn Tâm hứa chắc như đinh đóng cột, sau đó triệu tập toàn bộ học trò đứng ngay ngắn, bắt đầu nghiên cứu những pháp bảo vừa mới đến tay này.
Tiên Dân Phủ đưa tới đều là pháp bảo sơ cấp, tương tự ba món mà Phương Thốn Tâm đang giữ, chỉ khác ở chỗ bên trong pháp bảo đã có linh hạch, có thể trực tiếp sử dụng.
Pháp bảo tổng cộng mười lăm món, chỉ vừa đủ để mỗi người cầm một món để thử. Ngoài nỏ tay bắn linh tiễn, còn có đao bán nguyệt, khiên mai rùa và võng bát quái.
Đao bán nguyệt là pháp bảo tấn công, có thể phóng ra một đạo linh khí hình bán nguyệt xoay vòng để chém, nơi nó đi qua cây cỏ đều bị chém đứt, uy lực mạnh hơn linh tiễn nhiều; khiên mai rùa là pháp bảo phòng ngự, mở ra sẽ phóng ra một tầng khiên bao phủ; còn võng bát quái là loại pháp bảo dùng để bắt giữ phạm nhân hoặc vây khốn linh thú, mở ra có thể hóa thành một tấm lưới bát quái trói chặt kẻ địch.
Bốn loại pháp bảo này, quả nhiên rất hợp với thân phận quân hộ thành.
Phương Thốn Tâm tiện tay nhặt lên một cây đao bán nguyệt. Pháp bảo này hình dạng như một thanh loan đao, dài chừng một cẳng tay của nàng, có thể đeo bên hông hoặc vác trên lưng, không nhỏ gọn bằng nỏ tay nhưng bù lại có thể dùng làm binh khí thông thường. Trên đỉnh lưỡi loan đao có gắn một cơ quan lò xo nhỏ, ấn xuống là có thể phóng ra nhát chém bán nguyệt.
Nàng cầm đao bán nguyệt múa thử vài chiêu, sau đó ném cho Tang Mộ.
“Đến đây, dùng nó tấn công ta.” Nàng nói.
Tang Mộ sững người, rồi nhanh chóng hiểu ý, chỉ đáp: “Đắc tội rồi, lão sư.” Rồi cầm đao lao tới tấn công Phương Thốn Tâm.
Các học trò khác đã sớm quen với lối dạy của Phương Thốn Tâm, nhanh chóng tản ra xa để quan sát. Dư Tùy lúc chạy còn tiện tay lôi cả Vương Thắng theo.
Phương Thốn Tâm chưa đợi Tang Mộ áp sát, thân hình đã hóa thành tia điện, lướt đến phía sau lưng nàng. Tang Mộ phản ứng cũng cực nhanh, một chiêu đánh hụt liền dựa vào luồng gió xung quanh mà xoay người, vung loan đao chém ngược lại.
Mọi người chỉ thấy ánh đao lóe lên liên tục không dứt, tia này vừa tắt thì tia khác đã lóe lên, giống như đan thành một tấm lưới bao phủ quanh thân Phương Thốn Tâm, phong tỏa toàn bộ đòn tấn công của nàng.
Chỉ trong bốn ngày ngắn ngủi, ngoại công của Tang Mộ đã tiến bộ rõ rệt.
Nhưng màn đao quang dày đặc kia vẫn bị phá vỡ, bởi Phương Thốn Tâm đã nhìn thấu sơ hở, tung một cước đá thẳng vào cổ tay nàng, kế đó vung quyền cách không, kình khí trực tiếp chấn động khiến cả người lẫn đao của nàng bay lên không. Nếu là bốn ngày trước, Tang Mộ nhất định sẽ bị chấn ngã xuống đất, nhưng lần này dường như nàng đã sớm có chuẩn bị, ổn định thân hình giữa không trung, hơn nữa còn mượn lực của chiêu đó mà vận thuật, ấn xuống cơ quan bán nguyệt trảm.
Một nhát chém khổng lồ hình bán nguyệt màu bạc theo động tác của Tang Mộ, bổ thẳng đến Phương Thốn Tâm. Nàng cũng bị phản lực đẩy rơi xuống đất, trong chốc lát khó mà tiếp tục vận lực để thi triển pháp bảo.
Ánh sáng bạc rực rỡ để lại vết rạch sâu hoắm trên mặt đất, khiến mọi người không kìm được mà tròn mắt, toát mồ hôi lạnh thay cho nàng.
Nhát chém bán nguyệt ép sát, khuôn mặt Phương Thốn Tâm vẫn bình tĩnh, cả người lùi lại hai bước, chưởng lực đẩy về phía những tảng đá tạ đặt sẵn trong diễn võ trường. Mỗi khối nặng trăm cân, từng khối nối tiếp nhau đón lấy nhát chém bán nguyệt.
“Ầm ầm ầm” mấy tiếng, những tảng đá tạ bị nhát chém bán nguyệt chém vỡ thành từng mảnh, uy lực của chiêu cũng theo đó mà tiêu giảm. Mọi người đều chăm chú vào nhát chém bán nguyệt mà không nhận ra Phương Thốn Tâm đã xuất hiện phía sau Tang Mộ.
“Đối địch thì sao có thể phân tâm chuyện khác?” Giọng nói lạnh băng vang lên, Tang Mộ bị một chưởng của nàng hất bay, đao bán nguyệt trong tay cũng bị đoạt mất.
“Chẳng phải ngươi có cảm ứng linh khí sao, những ngày qua cũng đã học Thiên Tâm Quyết, cớ sao vẫn dựa vào cơ quan để phát động pháp bảo?” Phương Thốn Tâm cầm đao ngang ngực, một tay khác chấn động hòm pháp bảo từ xa, đưa khiên mai rùa đến trước mặt Tráng Anh, thiếu niên khỏe nhất trong nhóm.
Tráng Anh tay chân luống cuống đỡ lấy chiếc khiên, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Phương Thốn Tâm đã cầm đao chém tới.
“Ngốc, mau mau vận pháp! Ấn chỗ đó!” Dư Tùy bên cạnh vội vàng quát.
Lúc này Tráng Anh mới bừng tỉnh, ấn xuống cơ quan, trong chớp mắt một vòng sáng xanh hình mai rùa, nửa cung bao trùm hắn cùng tất cả mọi người xung quanh.
Phương Thốn Tâm căn bản không thèm nhìn xem cơ quan của đao bán nguyệt nằm ở đâu, nhìn như không có động tác gì đặc biệt mà vung xuống, ấy thế mà ba vết chém bạc lóe lên đồng thời, hóa thành ba đạo bán nguyệt bổ thẳng vào Tráng Anh.
Nếu nói đao bán nguyệt do Tang Mộ thi triển còn khiến người ta kịp kinh ngạc, thì đao bán nguyệt từ tay Phương Thốn Tâm lại không cho bất cứ ai cơ hội để kinh ngạc.
Ba nhát chém, một nhát đánh chính diện vào mai rùa, hai nhát chém lướt sát qua hai bên khiên, bay về hai phía.
Ầm! Chiếc khiên vỡ tan, người phía sau bị chấn động lùi hơn mười bước, đất đá dưới chân run rẩy. Còn hai vệt bán nguyệt ở hai bên thì chặt đứt ba gốc cây, cuối cùng va vào vách đá diễn võ trường, làm sụp một mảng lớn rồi mới dừng lại.
Tất cả mọi người đều trợn mắt nhìn Phương Thốn Tâm như người và đao hòa làm một, chỉ còn trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Ai cũng biết Phương Thốn Tâm lợi hại, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức độ này.
Trong toàn bộ hộ quân của Tiên Dân Phủ, không một ai có thể đồng thời thi triển ba đạo bán nguyệt trảm.
Cảnh tượng trước mắt khiến Vương Thắng nảy sinh một ảo giác, nếu nàng có thể nắm trong tay trọng khí và bí bảo của Ngũ Tông, tất sẽ phát huy được phong thái tuyệt thế của mình, hoàn toàn khiến người ta quên đi nàng vốn là kẻ không hề có cảm ứng linh khí.
Phương Thốn Tâm lại ném trả đao bán nguyệt vào tay Tang Mộ, nói: “Các ngươi cùng lên đi!”
Tang Mộ từ trong sự chấn động bừng tỉnh lại, trong lòng lặng lẽ so sánh khoảng cách giữa bản thân và lão sư, quả thực là cách biệt quá xa.
Nghĩ vậy, nàng chẳng những không nản chí, mà còn bị khơi dậy tinh thần hiếu thắng, đón lấy chiếc đao bán nguyệt, lại một lần nữa tấn công Phương Thốn Tâm.
Bên kia, các học trò khác cũng đều tự chọn cho mình một món pháp bảo thích hợp, đồng loạt xông lên tấn công Phương Thốn Tâm. Nàng bị hơn chục học trò vây công, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, khi thì né tránh, khi lại thình lình đoạt lấy pháp bảo trong tay bọn họ, thi triển xong rồi ném trả lại, lấy thực chiến để thay cho diễn giải.
Vương Thắng đứng xa xa nhìn cảnh hỗn chiến trong diễn võ trường, hai mắt ngấn lệ.
Có lẽ lần này… sẽ được!
Chẳng biết từ lúc nào đã có một người xuất hiện bên cạnh, hắn nhìn qua diễn võ trường, rồi lại nhìn sang Vương Thắng, hỏi: “Ngươi sao vậy?”
“Cảm động quá! Ngươi không thấy bọn họ nỗ lực đến nhường nào sao?” Vương Thắng dụi mắt.
“Không thấy.” Người kia thẳng tay túm lấy cổ áo Vương Thắng, “Ta chỉ biết diễn võ trường sắp bị phá nát rồi. Là ngươi đền hay là nàng đền?”
Người tới, chính là vị tuần hộ viên Tiên Dân Đường lần trước.
*
Phương Thốn Tâm không muốn về phòng trọ, dù sao cùng người khác chung một gian phòng cũng chẳng thoải mái, huống hồ vị bạn cùng phòng kia còn có chút kỳ quái, thế nên nàng vẫn chưa quay về đó.
Những ngày này, nàng đều ở trên cây đại thụ bên rìa diễn võ trường, hoặc dẫn học trò luyện tập, hoặc tự mình nghiên cứu pháp bảo, hoặc vùi đầu đọc sách. Một trong những lợi ích khi kiêm nhiệm tại Tiên Dân Đường chính là nàng có quyền sử dụng tàng thư các, muốn đọc sách gì đều có thể mượn, nhờ thế mà nàng càng nhanh chóng tìm hiểu thêm về thế giới này.
Tinh thần đám học trò cũng lên cao, ban ngày học các môn văn để tiếp thu lý thuyết. Thực hành không đủ thì đành lấy lý thuyết bù vào, nay đã chẳng còn ai dám xem nhẹ các môn văn học. Các tiên sinh khác thấy những tảng đá ngu si cũng bắt đầu khai sáng, nên cũng chẳng còn qua loa chiếu lệ như trước. Đến buổi chiều, đám thiếu niên thiếu nữ lại kéo nhau đến diễn võ trường khổ luyện tới tận đêm khuya, rồi ngồi ngay trên đất mà nhập định, tu luyện Thiên Tâm Quyết để hồi phục tinh lực. Bình minh vừa ló rạng thì lại thức dậy, bắt đầu buổi học rèn luyện thân thể.
Trong vòng mấy ngày, mỗi người đều đã thử qua bốn loại pháp bảo, cuối cùng chọn ra loại thích hợp nhất để chuyên tâm tu luyện. Danh sách chính thức tham gia tuyển chọn mười hai thành đã được chốt, từ tổ năm người ban đầu, giờ đã đổi thành tổ năm người chính thức, đối kháng cùng mười người còn lại.
Đợt huấn luyện tập trung của họ, chỉ còn lại một vòng khảo hạch cuối cùng. Thôi đường chủ của Tiên Dân Đường cũng đã đến hỏi nàng định ra đề khảo hạch như thế nào.
Nếu nói bọn họ còn thiếu sót gì, thì không nghi ngờ gì nữa, điều thiếu nhất chính là kinh nghiệm thực chiến.
Lúc này Phương Thốn Tâm cảm thấy có chút đau đầu, Tiên Dân Đường thiếu thốn đủ thứ, vốn không có điều kiện cung cấp ảo cảnh thực chiến. Nếu dẫn ra ngoài thành… một là phải tìm được ác thú thích hợp, hai là nguy hiểm không nhỏ, lại phải hao tổn khí lực. Mà nay chỉ còn ba ngày là phải khởi hành đến Vọng Hạc Châu, thời gian gấp gáp thế này, khó mà thực hiện được.
Thật là nan giải.
Đêm dần sâu, nàng một mình ngồi trên thân cây, ngẩng nhìn trời đêm đen thẳm, xuất thần suy nghĩ.
Đêm nay diễn võ trường không có học trò, tất cả đều bị Phương Thốn Tâm đuổi về ký túc xá để nghỉ ngơi và điều dưỡng.
Tiên Dân Đường sắp xếp cho bọn họ ở trong viện phía tây bắc diễn võ trường, bên trong chỉ có hai gian phòng, nam nữ tách riêng, ngủ trên những chiếc giường lớn, cách nhau một bức tường.
Tuổi trẻ ồn ào, náo nhiệt, nàng ngồi đây mà vẫn nghe rõ tiếng bọn chúng ríu rít, om sòm, tràn đầy sức sống.
Quả thật khiến người ta phải ngưỡng mộ.
Phương Thốn Tâm gối tay, tựa mình vào thân cây, nhắm mắt tận hưởng đôi chút yên bình.
Nhưng bất chợt, nàng mở choàng mắt, ánh nhìn hoàn toàn thay đổi.
Khí tức xung quanh chẳng biết từ khi nào đã khác lạ.
Có thứ gì đó, đang áp sát.
Tốc độ nhanh đến khó tin.
*
Dưới mái hiên viện Kính Tùng của Tiên Dân Đường treo bốn chiếc đèn lưu ly chiếu sáng rực cả sân, tiếng cười đùa, chửi mắng nối nhau không dứt. Hiếm hoi có được khoảng thời gian nghỉ ngơi, Dư Tùy lén trộm một vò rượu, trong sân lớn tiếng hò hét rủ rê mọi người cùng uống.
Trong gian phòng khác, mấy thiếu nữ đã rửa mặt xong, đang quây quần trò chuyện đêm khuya, chẳng buồn ngủ chút nào. Nghe tiếng ồn bên ngoài càng lúc càng lớn, không nhịn được mà cất tiếng qua vách tường đấu khẩu cùng đám người Dư Tùy.
Cãi vài câu, rồi lại phá ra cười.
Mười mấy ngày huấn luyện đã bồi dưỡng nên tình đồng môn.
“Hay là, chúng ta rủ cả Phương lão sư tới đây nhé?” Dư Tùy chợt nảy ra ý tưởng.
“Ngươi dựa vào đâu mà nghĩ Phương lão sư sẽ cùng ngươi hồ đồ?” Người cuối cùng rửa mặt xong là Tang Mộ, từ tịnh thất bước ra, vừa búi tóc vừa hỏi ngược lại Dư Tùy.
“Ngươi nói kiểu gì thế? Cái gì gọi là hồ đồ?” Dư Tùy vốn vừa mới thấy nàng ta thuận mắt một chút, giờ lại thấy chướng mắt: “Mời lão sư tới, chuốc say rồi moi chút tin tức về bài khảo hạch, đây là vì nghĩ cho mọi người đấy chứ, chẳng lẽ ngươi không hiếu kỳ sao?”
Tang Mộ chẳng buồn đáp, vừa định bước vào phòng thì bỗng khựng lại, ngẩng đầu, ánh mắt nghi ngờ nhìn quanh bốn phía.
Viện nhỏ quét mắt một cái là thấy hết, chẳng có gì khả nghi.
Nhưng vì sao… nàng lại cảm thấy có một chút hơi lạnh?
Còn đang phân vân bỗng một luồng khí đen xẹt qua, tắt phụt cả bốn ngọn đèn.
Cả viện tức thì chìm trong bóng tối.
“Chuyện gì vậy?” Dư Tùy bật dậy, cảnh giác nhìn ra ngoài viện.
Các học trò khác cũng nối nhau đứng lên, chẳng còn cười nói.
Vài ngày nay đã bị Phương Thốn Tâm tập cho có phản xạ với những đợt tập kích bất ngờ.
“Có phải Phương lão sư lại bày trò tập kích nữa không?” Có người thấp giọng nói.
Không đến mức ấy chứ? Hiếm hoi lắm mới được nghỉ ngơi một đêm.
Mặt Dư Tùy sầm xuống, đang định mở miệng thì trong bóng tối vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Lập tức vào phòng, lấy pháp bảo ra chuẩn bị chiến đấu!”
Giọng Phương Thốn Tâm lạnh lẽo, không mang chút hơi ấm nào.
Thứ kia, là nhắm thẳng vào đám học trò này mà đến.