Tác Thành Cho Phu Quân Với Bạch Nguyệt Quang Của Hắn
Chương 85: Chúc mừng bạn, nhiệm vụ đã kết thúc (1)
Tác Thành Cho Phu Quân Với Bạch Nguyệt Quang Của Hắn thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quản Thọ nhận lệnh đích thân đưa Tri Ngu ra khỏi cung điện.
Bước xuống bậc thềm, ông thở dài, nói với Tri Ngu: “Phu nhân à, thật là hồ đồ…”
Tri Ngu liếc nhìn ông, vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên.
“Trước đây ông từng là cận thần của Thái thượng hoàng?”
Quản Thọ cười: “Không sai, thuở ấy Thái thượng hoàng cũng trọng dụng lão nô một thời gian, nhưng để phò tá tân hoàng, lão nô đành phải rời xa ngài.”
Tri Ngu nghe vậy không khỏi nghĩ đến chuyện sau này Quản Thọ cũng sẽ hầu hạ Thẩm Dục…
Trong cung vốn chẳng mấy ai là người thiện lương.
Vị Quản Thọ này bề ngoài hiền hòa, nhưng tương lai lại có thể hầu hạ ba đời hoàng đế, chẳng phải là kẻ tầm thường.
Đến trước xe ngựa, một thái giám khác bước ra tiếp đón Tri Ngu lên xe.
Khi nàng định bước lên xe của mình, tên thái giám kia lại nói: “Bệ hạ đã hạ lệnh, mời phu nhân lên chiếc xe này.”
Tri Ngu do dự.
“Chẳng phải bệ hạ đã cho phép ta trở về rồi sao?”
Tên thái giám cười nịnh hót, giọng điệu mập mờ: “Phu nhân và bệ hạ tâm đầu ý hợp, sao bệ hạ nỡ để phu nhân trở về chịu sự hà khắc của phụ mẫu và huynh trưởng họ Tri?”
“Có lẽ phu nhân không biết, sử sách ghi lại nhiều nữ tử trước khi nhập cung đều tu thân dưỡng tính tại am ni cô trong thời gian dài.”
“Vừa thể hiện sự trong trắng của nữ nhân, lại tránh được bụi trần, không bị nam nhân khác để ý.”
“Bệ hạ muốn noi theo tiền triều, ban cho phu nhân ân sủng đấy ạ.”
Tên thái giám vén rèm xe, thì thầm: “Phu nhân lên xe rồi, từ nay về sau chỉ cần an nhàn hưởng phúc là được.”
Tri Ngu bước chân chùng lại, dưới sự giám sát của bọn họ, nàng không còn lựa chọn nào khác.
Khi xe lăn bánh, nàng mất đi vẻ điềm nhiên bên trong cung, toàn thân như sụp đổ.
Tri Ngu thả lỏng sợi dây căng thẳng trong lòng, thở dài, thầm nghĩ: Sắp rồi.
Nàng đã gắng gượng đến hôm nay thật không dễ dàng. Bao nhiêu sóng gió đã trải qua, chuyện đến am ni cô đối với nàng chẳng là gì.
…
Am ni cô mà Tông Giác chọn cho Tri Ngu chính là nơi Mai Thái phi từng tu hành, chốn thanh tịnh vừa kín đáo vừa hẻo lánh.
Khi Tri Ngu được đưa đến, Uyển Trần sư thái đã sớm nhận được chỉ thị, tự nhiên giao cho nàng bộ đạo bào sạch sẽ và dạy cách tu hành tại gia.
Phòng ở, y phục, sinh hoạt đều đầy đủ, nhờ lời dặn dò từ trong cung nên cuộc sống không quá khổ sở.
Dưới sự giám sát của tên thái giám kia, Tri Ngu chỉ có thể an phận ở lại.
Đợi đến khi bọn họ rời đi, mọi chuyện ồn ào bên ngoài tan biến, trả lại cho nàng sự tĩnh lặng.
Theo diễn biến của nguyên tác, Tông Giác sẽ sớm biết được thân thế của Thẩm Dục, nhưng vì Thẩm Dục đã rời khỏi kinh thành nên bỏ lỡ cơ hội trừ khử đối phương.
Nếu hôm nay Tông Giác biết được sự việc, chắc chắn sẽ dễ dàng đoạt lấy thanh kiếm trong tay Thanh Hòa và sát hại Thẩm Dục như trở bàn tay.
Có thể tưởng tượng, sau này khi biết chân tướng, y sẽ hối hận đến nhường nào.
Mắt xích cuối cùng trong việc hãm hại Thẩm Dục đã kết thúc.
Đến đây, những việc Tri Ngu có thể làm gần như đã xong.
Nếu lần này không thành, nàng cũng không oán trách mình chưa cố gắng, chỉ có thể chấp nhận số phận, cho rằng mình không còn cơ hội thay đổi.
Giờ bị Tông Giác đưa đến đây, Tri Ngu đành phải thử làm ni cô và tu hành cùng họ.
Sáng sớm theo họ niệm kinh, đến khi ngủ gật, bị Uyển Trần gõ một cái vào đầu.
Uyển Trần nói: “A Ngu, con đã ngộ ra rồi.”
Tri Ngu không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, lần thứ hai gà gật lại bị một ngón tay gõ nhẹ vào trán.
Hốt hoảng mở mắt, thấy Uyển Trần sư thái vẫn mỉm cười hiền từ: “A Ngu, con lại ngộ ra rồi.”
Mấy tiểu ni cô bên cạnh cười thầm, Tri Ngu đỏ mặt tía tai, đến tối không dám nghĩ lung tung, vội đi ngủ, sợ sáng hôm sau lại tiếp tục xấu hổ.
Đến ngày Thẩm Dục bị kết tội lưu đày, một cung nữ tên Bội Nhi bên cạnh Thanh Hòa phi ngựa đến am ni cô.
Lúc ấy Tri Ngu đang cẩn thận trải kinh thư theo lời Uyển Trần sư thái, bất ngờ bị Bội Nhi hất mạnh một đống vải vụn vào người.
Đó đều là những mảnh lụa thêu mà Tri Ngu và Thanh Hòa đã cùng nhau hoàn thành.
Bội Nhi báo tin Thẩm Dục bị lưu đày, rồi nói: “Xem ra, nếu không phải vì bệ hạ thèm muốn phu nhân, thì Thẩm đại nhân cũng chẳng đến nỗi thê thảm như thế này.”
“Công chúa sai nô tỳ chuyển lời đến phu nhân, người trên trời nhìn, sau này phu nhân có thật sự có thể đạp lên người phu quân cũ mà ân ái với bệ hạ được không!”
Sau khi nói một tràng lời chua chát, Bội Nhi vung roi thúc ngựa rời đi.
Một roi quất xuống, khiến những trang kinh thư trước mặt Tri Ngu bị rách tả tơi.
Đối với Tri Ngu mà nói, bọn họ đều chỉ là người trong sách, dù nói lời quá đáng hay làm chuyện quá phận cũng không gây tổn thương nào cho nàng.
Chỉ nhìn những mảnh thêu rách nát trên đất, lòng Tri Ngu không khỏi có chút hổ thẹn.
Sớm biết vậy thì đã không thêu cùng Thanh Hòa, như thế công sức của nàng ấy đã không uổng phí.
Hai tháng sau, vị Bạch lão tướng quân trấn thủ biên cương mười hai năm dẫn theo một đôi con nuôi trở về kinh thành.
Vị Bạch lão tướng quân này là nguyên lão của hai triều, cũng là một trong những thái phó năm xưa của Thái thượng hoàng, chuyên dạy võ nghệ.
Ngay cả Thái thượng hoàng khi gặp ông ấy cũng phải giữ lễ, huống chi là đương kim thánh thượng.
Hơn nữa, hoàng thất từng làm chuyện có lỗi với Bạch gia, việc này cả nước đều biết, thậm chí Thái thượng hoàng còn ban chiếu tự trách, nên Tông Giác càng không dám sơ suất với đối phương.
Tông Giác bên kia càng bận rộn hơn, căn bản không rảnh để ý đến Tri Ngu ở trong am.
May thay tính tình của Uyển Trần sư thái vô cùng tốt.
Tránh xa chốn hồng trần, bà vẫn kiên nhẫn dạy Tri Ngu cách trồng rau xanh, các loại dưa quả, cách xới đất, tưới nước bón phân, nhìn hạt giống trơ trụi nảy mầm nhú lên khỏi mặt đất, rồi thành cây non.
Rồi từ cây non vươn mình ra lá, ngày một lớn lên, cuối cùng kết trái.
Đối với Tri Ngu mà nói, cả quá trình đều vô cùng kỳ diệu.
Nàng vốn không sinh ra và lớn lên ở đây, ăn gì uống gì, ở phủ đệ đều có người cung cấp.
Nhưng không ngờ, nguồn gốc của những thứ này lại kỳ diệu đến vậy.
Uyển Trần sư thái hỏi: “Con đã hiểu chưa?”
Tri Ngu gật đầu: “Hiểu rồi ạ, chỉ cần gieo trồng, nhất định sẽ có thu hoạch.”
Uyển Trần nhìn nàng cười hiền từ: “Vừa đúng nhưng cũng lại chưa đúng.”
Uyển Trần từng nghe nói về quá khứ của Tri Ngu, cũng biết những việc ác mà nàng từng làm.
Bà đưa Tri Ngu đến trước cây đào, bảo nàng hái một quả đào đẹp và căng mọng.
Đến khi hái xuống mới phát hiện mặt sau quả đào đã bị úng thối.
Uyển Trần: “Gieo nhân lành gặt quả ngọt, gieo nhân ác gặt quả đắng, luật nhân quả tuần hoàn, không bao giờ sai lệch.”
“Việc thiện năm xưa sẽ kết trái ngọt, việc ác cũng sẽ sinh ra mầm mống xấu xa, A Ngu, con hiểu không?”
Tri Ngu bị cành cây chạm vào trán, xoa xoa trán, nhìn sư thái vẫn giữ vẻ hiền hòa: “Hiểu rồi ạ, sau này A Ngu nhất định một lòng hướng thiện, không làm chuyện hại người nữa.”
Uyển Trần sư thái lắc đầu mỉm cười bất đắc dĩ: “Con không hiểu.”
Rồi người quay lưng bước đi.
Chỉ còn lại một mình Tri Ngu càng không hiểu gì.
…
Thẩm Dục chấp nhận sự phán quyết của thiên tử, trên đường bị lưu đày, đám quan sai hống hách thấy người thất thế liền ra sức chèn ép, đối đãi vô cùng tệ bạc.
Giữa đường làm chuyện mạo phạm Thẩm Dục, Bạch Tịch không thể nhẫn nhịn được nữa, rút kiếm từ trong bóng tối xông lên.
Tên quan sai suýt chút nữa bị một kiếm đâm chết, nhưng bỗng có một bàn tay tái nhợt từ đâu vươn ra, bất ngờ nắm chặt lấy mũi kiếm sắc bén.
Dù Bạch Tịch đã kịp thu lực, nhưng máu vẫn từ kẽ ngón tay Thẩm Dục nhỏ từng giọt xuống trán, sau đó xuống mắt tên quan sai kia, khiến hắn ta sợ hãi rồi ngất lịm.
Đến khi Bạch Tịch hoàn hồn, Thẩm Dục đã đỡ cho cậu nhát dao của một tên quan sai khác.
Thẩm Dục nói: “Ta nhặt ngươi về, nuôi dưỡng ngươi không phải để ngươi chủ động đi chịu chết.”
Bạch Tịch đạp văng tên quan sai kia, mắt đỏ hoe nói: “Lang quân…”
Thẩm Dục chậm rãi nói: “Ngươi có biết phụ thân ngươi là ai không?”
Bạch Tịch nghẹn giọng: “Thuộc hạ không biết.”
Thẩm Dục nói: “Phụ thân ngươi chính là Bạch lão tướng quân đã trấn thủ biên cương mười hai năm.”
Năm xưa, Bạch gia bị chụp cho tội danh phản quốc, thông đồng với địch, gần hai trăm người Bạch gia từ gia chủ đến nô bộc, cộng thêm các nhánh trong gia tộc, đều bị chém giết không thương tiếc.
Bạch lão tướng quân chỉ có một đôi con nuôi, nay phải trở về nơi đã khiến ông ấy đau đớn mất đi người thân ruột thịt, chắc chắn sẽ vô cùng đau lòng.
“Bọn họ cần ngươi.”
Thẩm Dục tùy ý lau khô vết máu trên lòng bàn tay, nói với Bạch Tịch: “Ta đã bồi dưỡng ngươi lâu như vậy, ngươi sẽ không làm họ thất vọng đâu.”
Bạch Tịch chậm rãi hoàn hồn, có vẻ giận dỗi: “Ta không đi…”
“Đi đi…”
Thẩm Dục không nhanh không chậm nói: “Có lẽ, ta cũng sẽ cần ngươi.”
Bạch Tịch nghe vậy nhất thời ngây người.
“Ý của lang quân là…”
Thẩm Dục nói: “Còn nhớ khi ta rời khỏi kinh thành, Dung Thái phi đã nói ta là con riêng của Thái thượng hoàng.”
Bạch Tịch do dự: “Nhưng nếu là giả thì sao… Bà ta đã lừa chúng ta không chỉ một lần rồi.”
Lời Dung Thái phi nói không thể tin được.
Nếu có thể tin, lang quân của họ cần gì phải hao tâm tổn sức phái Bạch Tàng đến bên cạnh Thẩm Trăn để biết được thân thế của mình?
Gương mặt tái nhợt của nam nhân không cảm xúc.
Đôi mắt đen trầm lặng chậm rãi lướt qua đám quan sai nằm trên đất.
Hắn thản nhiên nói: “Dù là giả cũng có thể biến thành thật.”
Thẩm Dục nhớ rõ ràng, tất cả những gì hắn có đều do tự tay hắn gây dựng từ hai bàn tay trắng mà nên.
Không có công danh thì tìm cách đọc sách.
Không có ai nâng đỡ thì tìm cách dùng năng lực của bản thân để trao đổi.
Không có con át chủ bài của riêng mình thì tự tay bồi dưỡng.
Chẳng qua Bạch Tịch chỉ là một trong những con át chủ bài đó mà thôi.
Đến giờ Thẩm Dục vẫn còn nhớ khi biết tin Bạch gia bị diệt tộc, gần như toàn bộ dân chúng trong thành đều than vãn, khóc thương cho Bạch gia, sau lưng nguyền rủa triều đình tin lời gian thần, giết hại trung thần.
Sau này chân tướng được phơi bày, hiển nhiên chiếu tự trách của Thái thượng hoàng cũng chứng minh sự vô tội và thảm khốc của Bạch gia.
Đêm hôm đó, Thẩm Dục xách đèn lật từng thi thể một ở bãi tha ma không một bóng người.
Gần hai trăm mấy chục người, trên người hắn sâu bọ bò lúc nhúc nhưng hắn vẫn kiên nhẫn lật từng xác một từ đầu đến cuối, cho đến khi tìm thấy Bạch Tịch vẫn còn thoi thóp hơi thở trong bãi tha ma.
Lúc đó, hắn ôm đứa bé đó lên, đã có ý định nuôi dưỡng Bạch Tịch thành thanh đao của mình.
Bạch Tịch chợt nghĩ đến, lần trước Thẩm Dục bị hãm hại giáng làm dân thường mà vẫn không chịu dùng đến cậu.
Nhưng lần này lại muốn dùng đến, điều này hiển nhiên cho thấy…
Có lẽ lang quân không định tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Bạch Tịch đột nhiên nảy ra một ý nghĩ nguy hiểm và đại nghịch bất đạo.
Nhưng đồng thời, trong ấn tượng của cậu, chỉ cần là điều lang quân muốn thì gần như không có gì là không làm được.
Dường như Bạch Tịch đã hiểu ra, nghiến răng ôm quyền nói: “Lang quân cứ đợi ta trở về, đến lúc đó, ta vẫn sẽ là thanh đao trong tay lang quân!”
Lang quân bảo chém chỗ nào, cậu sẽ chém chỗ đó.
Thẩm Dục dùng bàn tay sạch sẽ còn lại khẽ vuốt ve đỉnh đầu hắn, dịu giọng nói: “Được.”
“Bạch Tịch, cuối cùng ta cũng không uổng công nuôi dưỡng ngươi.”
Hắn nhếch môi cười, nhưng đáy mắt lại không hề có chút ý cười nào.