Tháng Chạp năm 2003, tuyết trắng xóa phủ kín huyện Bình Nguyên, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Nhưng có lẽ, cái lạnh trong lòng Trịnh Mỹ Linh còn buốt giá hơn vạn lần.
Giữa không gian tĩnh mịch, giọng nói non nớt của cô con gái chín tuổi vang lên như một lưỡi dao sắc lạnh: “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?”
Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim, khiến bao tải than trên vai Trịnh Mỹ Linh bỗng chốc nặng trĩu vô ngần, đè sập cả sống lưng đã còng. Bà không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ trút mạnh gánh than xuống bên cạnh chiếc lò sưởi cũ kỹ.
Lại một lần nữa, câu hỏi non nớt ấy xoáy sâu vào tâm can. Bàn tay chai sần của bà run rẩy nắm chặt cục xà phòng bé tí tẹo, cố gắng gột rửa lớp than đen bám chặt. Dòng nước đen ngòm, đặc quánh chảy xuống cống, như một con rắn độc đang nuốt trôi chút phẩm giá cuối cùng của bà.
Tiếng lửa trong lò nổ lép bép, bắn ra những tia lửa nhỏ, nhưng không thể xua đi cái lạnh buốt giá từ giọng nói con gái: “Bà nội nói, trộm than sớm muộn gì cũng bị cảnh sát còng tay!”
Trong đêm đông khắc nghiệt ấy, liệu Trịnh Mỹ Linh sẽ làm gì để giữ ấm cho con, và liệu bà có thể giữ vững nhân cách của mình trước lời phán xét nghiệt ngã từ chính máu mủ?
Truyện Đề Cử






