Tại chính lễ đường, giữa bao ánh mắt kinh ngạc của quan khách, tôi đã bật lên một đoạn video khiến cả hôn lễ chao đảo — hình ảnh phù dâu và chú rể, người mà lẽ ra phải là chồng tôi, đang ngoại tình vụng trộm.
Giữa tiếng nức nở, tiếng xì xào và sự im lặng chết chóc, tôi bình thản bước tới, đặt bó hoa cưới vào tay cô phù dâu, mỉm cười nhẹ nhàng:
"Không cần tung hoa nữa, tôi tặng cậu luôn. Chúc cậu và… chồng tôi hạnh phúc trăm năm."
Rồi tôi ôm cô ta – một cái ôm đầy ẩn ý – trước khi quay người bước đi trong tiếng nấc nghẹn của quá khứ.
Trần Tư Tư, cậu tưởng chỉ cần cướp người tôi yêu là xong?
Đừng vội mừng.
Trò chơi này… tôi mới là người cầm luật. Và bây giờ, mới chỉ là khởi đầu.
Truyện Đề Cử






