32. Chốn riêng tư và cuộc bỏ trốn

Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di

Chốn riêng tư và cuộc bỏ trốn

Tại Nhân Gian - Diêu Tử A Di thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiều Vạn Sơn dùng tháng lương đầu tiên, cộng thêm số tiền còn lại từ thời đi đào mỏ, mua được một chiếc xe đạp.
Xe sơn đen bóng loáng, ghi-đông hình sừng dê, phía trước còn có thanh ngang.
Có xe rồi, mọi việc thuận tiện hơn hẳn, thỉnh thoảng hắn còn giúp người trong xóm đi mua đồ.
Hắn lấy áo cũ nhồi bông quấn quanh cả yên sau lẫn thanh ngang phía trước, vì đường đất xóc nảy như thế, ngồi mới không bị đau.
Lúc xuất phát từ nhà, Phương Khanh vẫn ngồi ở yên sau. Đến khi xa dần khỏi thôn, qua sông Thanh Thủy, Kiều Vạn Sơn liền ôm cậu sang ngồi nghiêng trên thanh ngang phía trước.
Sáng mùa thu trời se lạnh, Kiều Vạn Sơn mang theo áo dày, bọc cậu kín mít.
Đôi chân dài mảnh của Phương Khanh vắt sang một bên. Kiều Vạn Sơn cố ý hay vô tình, đầu gối cứ cọ nhẹ vào chân cậu.
Phương Khanh quay đầu trừng mắt lườm hắn. Từ góc nhìn của Kiều Vạn Sơn qua gọng kính, vừa khéo thấy đuôi mắt cậu ửng đỏ. Tim hắn khẽ rung động, cúi xuống hôn lên mái tóc mềm mại trước mặt.
Suốt dọc đường, cậu bị hắn trêu chọc. Đường xóc nảy, cậu ngồi trên xe không dám cựa quậy, nếu không sẽ ngã ra thì phiền phức. Cậu chỉ đành thỉnh thoảng mở miệng mắng hắn, nhưng da mặt Kiều Vạn Sơn dày, nói cũng như không. Lần nào hắn cũng tranh thủ sàm sỡ đủ kiểu trên đường.
Ngày tháng cứ thế lững thững trôi qua, nước sông Thanh Thủy chảy lên rồi lại xuống, cuối cùng chẳng rõ chảy về đâu.
***
Lý Thư Hoa phát hiện ra một nơi trú ẩn tuyệt vời – gian nhà nhỏ xíu bên hông nhà họ Từ.
Ngày nào anh cũng lén trốn gần đó từ sáng sớm, đợi người nhà họ Từ đi vắng hết thì lẻn vào, ở lì cả nửa ngày. Có mấy hôm tối, anh còn gan đến mức ở lại qua đêm.
Căn phòng hẹp, ban đêm hai người nằm phải dán chặt vào nhau. Lý Thư Hoa nằm ngửa, nửa người như treo lơ lửng, lưng bị cạnh ván cửa chọc đau.
Lần đầu còn thấy gò bó, nhưng Từ Lục dường như đã quen, chẳng mấy chốc rúc sát bên cạnh anh, hơi thở đều đều.
Anh trở mình, lưng đỡ đau hơn, ván cửa kêu "cót két". Lý Thư Hoa nhìn người đang ngủ, thật ra cũng chẳng nhìn rõ gì, chỉ cảm nhận hơi thở nóng hổi phả lên ngực.
Anh do dự một lúc, cuối cùng ôm cậu vào lòng.
Cơ thể cậu khô quắt, như ôm cả một bộ xương nhỏ. Chỉ riêng vùng eo như không có xương, từ xương sườn lượn mềm mại xuống.
Trong căn phòng hẹp, tim anh xen lẫn cảm giác tội lỗi. Anh chậm rãi luồn tay vào trong áo cậu, nắm lấy vòng eo gầy nhỏ xoa nhẹ. Làn da mềm nhẵn như dính chặt lấy tay anh, rõ ràng eo phẳng tẹt, nhưng lại khiến anh cảm thấy từng chút thịt mỏng như muốn tràn khỏi kẽ tay.
Người trong lòng cựa quậy như nhột, rúc sâu hơn, một cánh tay mảnh vòng lên vai anh, ngủ say hơn.
Ban ngày hai người cũng không mở cửa, ngồi dựa sát bên nhau. Ngoài kia lâu lâu vọng tiếng ồn ào, thỉnh thoảng họ lại nhìn nhau cười ngầm.
Như đang vụng trộm, không dám lộ liễu, không dám công khai. Biết rõ là không thể thấy ánh sáng, nhưng niềm vui lén lút cứ lên men trong tim, say đến choáng váng.
Bình thường Lý Thư Hoa không hay nói, vậy mà trước nhóc câm này, anh lại có thể lải nhải mãi không dứt, toàn những chuyện không muốn kể cho ai khác:
Anh than thở chuyện đen đủi khi làm việc, nói chuyện Tần Lãng không hiểu mình, kể về con hẻm Thượng Hải từng ở, nơi có những dây phơi quần áo giăng mắc giữa hai dãy nhà.
Nói đến món cháo hoa quế mẹ anh nấu, anh quay đầu hỏi Từ Lục: "Có muốn ăn không?"
Từ Lục chẳng hiểu, chỉ cười ngây ngô với anh.
Anh cầm tay Từ Lục lên môi hôn nhẹ, rồi lại hỏi: "Sau này nếu anh đi rồi, em sẽ làm sao đây?"
Anh cúi người, hôn trán cậu, dỗ dành: "Anh dắt em đi nhé?"
Không ai đáp. Hai cánh tay nhỏ vòng chặt cổ anh, cái đầu mềm dụi vào ngực.
"Nếu em theo anh," Anh ôm cậu, tay xoa nhẹ gáy tròn mềm, dịu dàng hứa, "Ngày nào anh cũng mua kẹo cho em."
Người trong lòng bỗng run lên. Anh mới nhớ ra tên ngốc này sợ kẹo.
Anh nhấc bổng cậu lên, đôi mắt đẫm nước ngây ngô nhìn anh. Anh mềm lòng ngay, vội sửa lời: "Không ăn kẹo, ngoan nào đừng sợ, mình không ăn kẹo... ăn..."
Nghĩ mãi chẳng biết cậu thích ăn gì. Tên ngốc này dễ nuôi, không kén, anh mang gì đến cậu cũng ngoan ngoãn há miệng. Anh đành nói: "Em muốn ăn gì anh cũng mua."
Ngày về Thượng Hải còn xa xăm, nhưng tương lai trong tưởng tượng lại trở nên tươi đẹp. Anh cúi hôn lên môi mềm, Từ Lục cũng ngoan ngoãn để mặc anh.
"Đợi đến Thượng Hải, hầy, em sẽ biết, nơi đó tốt thật đấy." Anh cảm khái, rồi lại nhớ đến cái thôn Thanh Thủy này, chán ghét. "Nơi này chẳng ra gì!"
Anh thả hồn theo những tưởng tượng, như thể hai người đã ở miền Nam xa xôi.
"Lúc đó anh dắt em gặp cha mẹ anh, họ..." Anh chần chừ, cha mẹ anh đều bảo thủ, chắc chắn sẽ không đồng ý chuyện này, nhưng anh vẫn cố chấp nói: "Chắc chắn cũng thích em, em ngoan thế, ai mà không thích?"
Nói đến đây, anh lại tự ghen, đè cậu vào tường cắn mạnh một cái: "Nhưng anh thích em nhất! Biết chưa?"
Người trước mặt đau, đưa tay che miệng. Cơn đau qua đi, cậu lại cười híp mắt, lộ hai chiếc răng nanh nhỏ.
Sao mà sạch sẽ đến vậy... Lý Thư Hoa nhìn nụ cười ấy mà nghĩ, sạch sẽ đến quá đáng, như một tờ giấy trắng, chỉ chờ người tô màu.
May mà tờ giấy này là của anh, mặc anh vò nát, vẽ bậy. Người khác đừng hòng chạm vào.
Ngoài kia ngày tháng khó chịu, mà căn phòng này lại tràn đầy vui vẻ. Ánh sáng lọt qua khe cửa càng lúc càng yếu, bên ngoài lại tối rồi.
Giọng nói nhà họ Từ vọng qua bức tường: "Hôm nay chiếu phim gì?"
Thì ra lại có phim chiếu.
Chỉ là đến cửa lại cãi nhau ầm ĩ. Điều đó cũng chẳng lạ, một nhà to đùng chen chúc, ai cũng muốn giữ phần hơn cho mình.
Lý Thư Hoa chỉ nghe thấy giọng bà Từ xen giữa đám đàn ông chói tai, kèm tiếng đập cửa: "Đứa nào đứa nấy, chẳng đứa nào khiến người ta yên thân! Ngày nào cũng ầm ĩ! Tao già rồi còn không được yên!"
Tiếng dần nhỏ lại, rồi bị tiếng cãi vã của mấy đứa con lấn át.
"Vẫn là thằng Lục ngoan..."
Cãi chán lại kéo nhau ra ngoài. Có tiếng bước chân già nua lảo đảo đến gần, giữa đường hình như vấp phải gì đó, rồi khựng lại.
"Lục?" Giọng bà Từ gọi khẽ, nghe hơi rụt rè.
Người trong lòng ngẩng đầu nhìn anh. Lý Thư Hoa cúi xuống hôn mắt cậu, ra hiệu đừng lên tiếng.
Người ngoài cũng không bước vào, lẩm bẩm: "Mẹ lâu rồi không thấy con, con ở trong đó à?"
Rồi như thở dài: "Hồi bé con ngoan biết bao, trong mấy đứa chỉ con là ai cũng thương..."
Giọng bắt đầu sụt sùi. Lý Thư Hoa nghe thấy tiếng xì mũi.
"Mẹ có lỗi với con, mẹ đâu biết người ta đốt mà con hóa ngốc... Mẹ biết con ở trong đó, trời lạnh rồi, mặc thêm áo nhé..." Bước chân khập khiễng xa dần, giọng cũng nhỏ dần theo: "Mẹ có lỗi... cha con bạc ác... mẹ không còn mặt mũi nhìn con..."
Cuối cùng bên ngoài lại yên ắng.
Lý Thư Hoa cúi đầu, thấy tên ngốc chớp mắt nhìn anh. Dáng vẻ ngây thơ của cậu khiến anh thấy chua xót, ý định dắt cậu đi lại trỗi dậy mạnh mẽ.
Chỉ là... biết đi đâu bây giờ?
Anh xuống giường, quay lưng lại: "Lục nhi, lên đi."
Từ Lục ngây ngô nhìn anh, không hiểu. Anh kiên nhẫn với tay ra sau nắm lấy chân cậu, giục: "Ngoan nào, lên, anh dắt em đi."
Bị kéo, tên ngốc mới bò lên lưng anh. Má mềm áp vào gáy anh, cọ khiến anh tê dại.
Người trên lưng gầy quá, nhẹ bẫng. Một tay anh đỡ mông cậu, một tay đẩy cửa.
Như đang bỏ trốn. Chỉ cần qua cánh cửa này, chẳng còn gì giữ được họ.
Ra đến cổng lớn, sau lưng chợt vang lên tiếng non nớt: "Chú ơi—"
Anh giật mình quay lại. Thì ra là đứa bé con trai cả nhà họ Từ, chưa đến ba tuổi, đang ngồi trên bậc cửa, ngây ngốc nhìn họ.
Anh toát mồ hôi lạnh, thầm rủa nhà này sao lại coi con cái như vậy.
Giờ quan trọng là phải dỗ thằng bé, nếu không nó la lên thì nguy to.
Anh cõng Từ Lục lại gần. Thằng bé chưa gặp anh bao giờ, mắt mở to nhìn chằm chằm.
Đến gần, anh đỡ Từ Lục trên lưng, thò tay móc hai viên kẹo ra. Thằng bé thấy kẹo mắt sáng lên nhưng không dám nhận.
Anh dịu giọng: "Đừng sợ, chú là bạn tốt của chú Lục con, cầm lấy đi."
Thằng bé mới chìa bàn tay bẩn thỉu ra nhận. Anh nói tiếp: "Chú dắt chú Sáu ra ngoài chơi, con đừng nói với ai nhé?"
Thằng bé bóc kẹo bỏ vào miệng, ngẩng đầu gật gật.
Anh vẫn chưa yên tâm, chìa tay ra ngoắc tay thằng bé: "Nào, móc ngoéo."
"Nếu con nói, kẹo sẽ hóa thành sâu cắn bụng đấy."
Thằng bé bị dọa, ôm bụng lắc đầu nguầy nguậy.
Lúc này anh mới yên lòng, cõng cậu quay đi.
Ra khỏi cánh cửa hẹp, ngoài kia là cả một thế giới rộng lớn.
Trong làng vắng tanh, đêm yên tĩnh. Ngẩng đầu lên, bầu trời đầy sao, lâu lâu cỏ ven đường lại vang tiếng côn trùng.
Bầu không khí tốt đến mức anh không nhịn được gọi: "Lục nhi?"
Nhóc câm không trả lời, chỉ siết chặt tay anh hơn.
"Lục nhi?"
Cái trán mềm lại cọ lên cổ anh.
"Lục nhi?"
Từ Lục bám chặt anh, cúi đầu "chụt" một cái lên má anh.
"..."
Lý Thư Hoa chỉ muốn nhanh chóng tìm một chỗ giấu cậu đi.