Tái Sinh Tám Số Không Tái Giá Theo Quân, Bạch Nhãn Lang Hối Hận Khóc
Chương 153: Có thể hay không cũng cho ta giới thiệu Nhất cá công việc?
Tái Sinh Tám Số Không Tái Giá Theo Quân, Bạch Nhãn Lang Hối Hận Khóc thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Minh Tuyết chỉ tay sang nhà bên cạnh, khẽ hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Sáng sớm nay, bà lão ác nghiệt bên cạnh lại bắt đầu chửi bới con dâu rồi.
Mẹ Phó cảm thấy gia đình bên cạnh ở thật là quá xui xẻo.
“Sáng nay con dâu làm hỏng một nồi bánh bao, thế là bà già đó chửi mắng rất lâu.”
Phó Minh Tuyết:…?
Điều này không khỏi khiến nàng nhớ đến người ở nhà họ Tống.
Kiếp trước, bà lão ác nghiệt đó và người hàng xóm này thật sự là một chín một mười.
Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy xui xẻo rồi.
“Hay là chúng ta tìm xem chỗ nào có căn nhà khác, ở đây phiền quá.”
“Làm gì có nhà nào khác, ta đã nghe ngóng rồi, nhà ở trong quân khu bây giờ đều rất khan hiếm! Chứ nói gì đến nhà tốt, làm gì có nhà trống. Căn nhà trong viện này của con rể ta cũng coi như không tệ. Hôm nay ta tìm người đổi chút rau mầm hành lá gì đó, đến lúc đó sẽ trồng một ít.”
“À, mà nói thêm, ta nghe nói bây giờ trong khu cho phép nuôi gà, đến lúc đó ta sang nhà người khác đổi mấy con gà con về nuôi.”
Mẹ Phó đã tính toán đâu ra đấy rồi.
Ngoài việc đổi gà con, bà còn định tìm người đổi thêm hai con gà mái ── như vậy đến lúc đó có thể để gà mái đẻ trứng cho hai đứa nhỏ ăn.
Phó Minh Tuyết không có ý kiến gì, “Được, việc này mẹ cứ liệu mà làm là được. Con đi xem bọn trẻ đây.”
“Bọn nhỏ còn ngủ, con khẽ khàng đi vào nhé,” Mẹ Phó nhắc nhở.
Phó Minh Tuyết bước vào phòng mẹ nàng, liền thấy hai đứa bé đang nằm ngủ ngáy khò khò.
Khuôn mặt đỏ bừng thật đúng là đặc biệt dễ thương.
Tuổi này đúng là đáng yêu, ai nhìn cũng thích!
Vừa định tiến đến hôn một cái, không ngờ nhóc con đã mở mắt.
“Ôi chao, Đại Bảo của mẹ, lại đây, mẹ hôn một cái.”
Phó Minh Tuyết hôn chụt một cái lên má Tần Hạo.
Lúc này, nhóc con còn lại cũng tỉnh rồi.
Phó Minh Tuyết không thiên vị bên nào, cũng hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ hồng hào của Tần Khả Nhiên.
Khiến bé Khả Nhiên thích thú cười khúc khích không ngừng, “Mẹ ──”
Phó Minh Tuyết nghe xong, đột nhiên vui không chịu được, “Ôi, bảo bối của mẹ, mẹ yêu con quá! Lại đây, thơm mẹ cái nữa.”
Chụt.
Mẹ Phó lúc đi vào, liền thúc giục, “Chẳng phải con phải đi làm sao? Nhanh đi ăn cơm, ta mặc quần áo cho hai đứa nó.”
“Còn sớm, không vội, con cũng mặc đồ cho con bé cái đã.” Nàng mặc cho Tần Khả Nhiên chiếc áo khoác nhỏ xinh đẹp ──
Chờ mặc quần áo tử tế xong, nàng cảm thấy con gái mình thật đúng là xinh đẹp.
Bên này Mẹ Phó cũng đã nhanh nhẹn mặc quần áo xong cho nhóc Tần Hạo.
Nàng đi bưng nước nóng qua cho hai đứa nhỏ rửa mặt rửa tay.
Phó Minh Tuyết thấy vậy, liền chủ động chuẩn bị pha sữa bột cho hai đứa nhỏ ──
Khoảng bảy giờ, Phó Minh Tuyết lúc này mới xuất phát đi nhà máy.
Nàng tính toán rồi, nếu đi xe đạp thì mất chừng hai mươi phút.
“Mẹ, vậy con đi trước đây, tối mẹ không cần chờ cơm con đâu, con có thể sẽ về muộn. À phải rồi, không cần chờ cửa nữa, cửa này không cần cài chốt, con tự mở cửa vào.”
“Được, vậy đêm khuya về nhà con phải chú ý an toàn nhé.” Mẹ Phó sao có thể không lo lắng.
Nếu chỉ làm ca ngày thì còn đỡ.
Đêm hôm khuya khoắt đi trực ca đêm chứ, trên đường chẳng có mấy ai, thì nguy hiểm biết bao nhiêu?
Nhưng, lời lo lắng này nàng cũng không nói ra thành lời.
Ngay lúc Phó Minh Tuyết đẩy xe đạp ra khỏi sân thì một người đột nhiên chặn nàng lại.
“Đồng chí Phó Minh Tuyết ──”
Phó Minh Tuyết hơi ngớ người, người này là ai vậy?
“Cô là ai?”
“Đồng chí Phó Minh Tuyết, tôi nghe nói cô làm việc ở nhà máy động cơ ô tô đó, có thể giới thiệu tôi vào làm cùng được không? À phải rồi, tôi tên Chu Hiểu Hồng, chồng tôi họ Lữ.”