Tái Sinh Tám Số Không Tái Giá Theo Quân, Bạch Nhãn Lang Hối Hận Khóc
Chương 66: Ta cũng cảm thấy chính mình rất tốt
Tái Sinh Tám Số Không Tái Giá Theo Quân, Bạch Nhãn Lang Hối Hận Khóc thuộc thể loại Ngôn Tình, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ Phó vừa định nói gì đó, thì Tần Văn Hoắc đã nhanh hơn bà một bước mở lời: “Mẹ, Minh Tuyết nói sẽ bàn bạc sau khi hôn lễ được tổ chức. Lần này mẹ cũng ở đây, chi bằng chúng ta tổ chức hôn lễ ở Kinh thị luôn, mẹ thấy mùng tám thì sao ạ?”
Phó Minh Tuyết mở to hai mắt nhìn.
Còn mẹ Phó thì cao hứng không ngớt: “Mùng tám tốt quá, cứ quyết định mùng tám đi.”
Bà cũng mong hôn lễ được tổ chức một chút từ lâu rồi, như vậy mới xem như chính thức.
Bây giờ con rể đã đề cập, bà tất nhiên giơ hai tay tán thành.
“Nếu mẹ không có ý kiến, vậy là tốt rồi.” Tần Văn Hoắc quay đầu nhìn về phía Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết thấy thế nào?”
Phó Minh Tuyết muốn lườm nguýt hắn.
Mọi người vừa mới quyết định lúc nãy cũng đâu có hỏi ý kiến nàng lấy nửa lời.
Bây giờ mới hỏi đến nàng sao?
Nàng có thể nói không tốt sao?
“Tôi, tôi thấy ——”
Mẹ Phó không để nàng nói hết lời: “Con bé tất nhiên thấy tốt rồi, cứ thế mà định. À đúng rồi, bên cha mẹ con thì sao?”
“Cha mẹ tôi và hai cụ cũng có ý này, chủ yếu là xem ý kiến của mẹ và Minh Tuyết. Nếu mọi người đồng ý, họ sẽ bắt đầu chuẩn bị công việc hôn lễ.”
“Ôi, vậy thì tốt quá, đành làm phiền bên thông gia rồi.” Mẹ Phó vô cùng vui mừng.
Phó Minh Tuyết: …?
Vậy ra, người trong cuộc như nàng chẳng có chút ý kiến nào sao?
Buổi tối, mẹ Phó đã dọn dẹp một căn phòng cho nàng.
Phó Minh Tuyết vốn định tìm Tần Văn Hoắc để nói chuyện hủy hôn lễ.
Nhưng mẹ nàng cứ nhìn chằm chằm.
Thôi thì đành vậy.
Tuy nhiên, nàng nằm trên giường nửa ngày mà vẫn không sao ngủ được.
Cái này lĩnh chứng xong là ly hôn rồi.
Cái này mà còn tổ chức tiệc rượu, đều như cáo thị thiên hạ rồi, còn có thể ly hôn sao?
Mẹ nàng không đánh gãy chân nàng mới là lạ.
Nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy không ổn, vì vậy nàng liền lén lút rời giường sang phòng bên cạnh.
Nàng gõ cửa khẽ khàng ——
Đang nằm xuống, Tần Văn Hoắc nghe thấy tiếng gõ cửa khẽ khàng gần như không nghe thấy này, đôi mắt sâu thẳm lóe lên.
Anh đứng dậy đi mở cửa, khi thấy gương mặt lấm lét của cô vợ nhỏ, anh không khỏi nhíu mày.
Phó Minh Tuyết rất sợ bị mẹ nàng nhìn thấy, vì vậy nàng trực tiếp đẩy anh ra rồi nhanh chóng lách vào phòng.
Đồng thời thuận tay trực tiếp đóng cửa phòng lại.
Tần Văn Hoắc: ?...
Lúc trước chẳng phải cô còn không muốn ngủ cùng anh sao? Bây giờ chạy đến chỗ anh muốn làm gì?
Phó Minh Tuyết thở phào một hơi, ngước mắt lên thì phát hiện mình và anh đứng quá gần nhau.
“Anh, anh đứng gần tôi như vậy làm gì?”
Tần Văn Hoắc nhìn nàng thật sâu —— cô vợ nhỏ này hình như chẳng có chút lý lẽ nào.
“Anh vẫn đứng yên tại chỗ này mà.”
“—— Thôi được rồi, tôi nói chuyện với anh, nói xong tôi sẽ đi ngay. Hôn lễ này có thể nào tạm thời không tổ chức không? Anh cứ nói là thời gian không cho phép, quân đội có việc ——”
“Quân đội của anh nghỉ tới mười bốn.” Tần Văn Hoắc không nhanh không chậm nói.
Phó Minh Tuyết trừng lớn mắt, chẳng phải nói anh ta bận rộn lắm sao? Sao còn được nghỉ dài như vậy?
“Anh cứ nói dối một chút đi, một lời nói dối thiện ý ——”
“Không được, anh chưa từng nói dối.”
Phó Minh Tuyết: …?
Làm người sao có thể cứng nhắc đến vậy chứ?
Tần Văn Hoắc híp mắt: “Vì sao không muốn tổ chức hôn lễ? Vừa rồi vì sao không từ chối?”
Phó Minh Tuyết: …?
“Tôi, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao, một năm là ly hôn?”
“Nói rồi? Nói với ai là đã nói tốt? Lúc trước anh cũng từng nói rồi, nhà chúng ta không ly hôn. Nếu em thật sự muốn ly hôn, thì chỉ có khi em thành quả phụ thôi.”
Phó Minh Tuyết: …?
Người này thật là hung ác, anh ta ngay cả bản thân mình cũng nguyền rủa.
Không đợi nàng mở miệng, Tần Văn Hoắc lại lần nữa dồn hỏi: “Em không hài lòng về anh sao?”
“Không có, không. Anh rất tốt.”
“Anh cũng thấy mình rất tốt, vậy em càng không có lý do ly hôn.”
(Hết chương này)