Lớn lên bên cạnh nhà anh, người anh hàng xóm hơn tôi vài tuổi, Hứa Mẫn Trần hiện lên như một bức tượng đài hoàn mỹ: cao lớn, anh tuấn, tài trí siêu phàm, là nam thần trong mộng của biết bao người. Tôi, Tô Thanh Ngọc, đã dành cả thanh xuân để dõi theo bóng hình ấy. Từ những hành lang trường cấp ba đến giảng đường đại học, tôi âm thầm theo bước anh, chứng kiến anh vươn tới đỉnh cao danh vọng, công thành danh toại. Rồi một ngày, anh rời đi, mang theo cả gia đình và cô bạn gái xinh đẹp, để lại sau lưng tôi một khoảng trống mênh mông. Năm tháng trôi qua, cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học, một tin sét đánh ập đến: Nam thần năm nào, nay đã trắng tay, bị chính người yêu và bạn thân phản bội, lừa gạt đến cùng cực. Không một chút do dự, tôi lao đến bên anh, trao đi tất cả những gì mình có: không chỉ là tài sản tích cóp, mà còn là cả trái tim đã cất giấu bấy lâu. Mọi người gọi tôi là kẻ điên rồ, mù quáng. Nhưng tôi biết, đó chỉ là sự cuồng si đến tận cùng của một tình yêu thầm lặng. Giữa một cô gái bình thường và một nam thần sa cơ lỡ vận, liệu đây có phải là cơ hội duy nhất để tình yêu đơn phương của tôi được nhìn nhận? Hay đối với anh, sự xuất hiện của tôi vào thời điểm đen tối nhất cuộc đời, lại là một kiếp nạn nghiệt ngã khác? Tô Thanh Ngọc, Hứa Mẫn Trần.