Chương 17

Tâm Can Của Đại Gian Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vũ Nhi, muội không có điều gì muốn giải thích với ta sao?"
Cuối cùng thì hắn cũng lên tiếng chất vấn nàng! Tô Thanh Vũ thầm nghĩ trong lòng.
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của hắn, nàng ta lập tức nước mắt tuôn rơi, liền hỏi lại: "Ca ca cũng nghĩ rằng, khúc nhạc đó là do muội ăn cắp của muội muội sao?"
Tô Trạch Khiêm không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn nàng ta.
Trong lòng Tô Thanh Vũ tức giận đến cực điểm, không ngờ người đã chết nửa năm, lại có thể tạo ra sóng gió lớn đến vậy ở Thịnh Kinh, thật là oan hồn không siêu thoát.
Nàng ta nói:
"Ca ca có bao giờ nghĩ rằng, muội muội từng dạy muội đàn nhạc, nên phong cách đàn của muội tự nhiên sẽ giống nàng ấy. Mà phong cách của nàng ấy đâu phải không có bóng dáng của Sơn Âm tiên sinh? Cả thiên hạ chẳng ai nói nàng ấy ăn cắp khúc nhạc của Sơn Âm tiên sinh, mà lại bảo muội ăn cắp của nàng ấy, sao lại có chuyện vô lý như vậy?"
Tô Trạch Khiêm không kìm được mà lên tiếng:
"Vậy muội sẽ giải thích thế nào về việc đàn sai nhạc điệu? Muội đã nói với ta là đã luyện tập khúc nhạc này nhiều lần, thậm chí luyện đến mức tay nứt nẻ. Đến thế rồi mà muội không phát hiện ra khúc nhạc có sai sót sao? Để Tuyên Vương chỉ ra điều đó trước mặt mọi người, muội có thấy mất mặt không?"
Tô Thanh Vũ chưa kịp nói, nước mắt đã rơi:
"Ca ca, muội biết trong buổi tiệc, muội đã nói dối hoàng hậu mấy lần. Bây giờ ca ca không tin muội nữa, muội cũng biết 'mắt thấy là thật, tai nghe là giả', nhưng liệu những gì mắt thấy có thực sự là sự thật không?"
Tô Trạch Khiêm nhíu mày, hỏi: "Đây là ý gì?"
Tô Thanh Vũ ngay trước mặt hắn, vén tay áo lên.
Dưới ánh trăng sáng lạnh, một đoạn cánh tay trắng nõn của nàng ta hiện ra.
Tô Trạch Khiêm vô thức quay mặt đi, nhưng từ khóe mắt hắn lướt qua một vết thương kỳ lạ trên cánh tay nàng ta. Hắn lập tức quay lại, đôi mắt dán chặt vào vùng da sưng đỏ và phồng rộp đó.
"Ca ca, thật ra muội không hề cố ý đẩy muội muội Nguyên Bảo xuống nước đâu. Lúc muội tìm kiếm ngọc bội ở bên hồ thì vô tình va vào muội ấy. Muội cũng không ngờ muội ấy đang cầm theo bát canh nóng, thành ra cả bát canh nóng hổi đều đổ ập lên tay muội..."
Nói đến đây thì nàng ta ngừng lại một chút, nhưng những lời nói của nàng ta cũng đã đủ để Tô Trạch Khiêm tưởng tượng ra tình huống lúc đó.
Nàng ta bị bỏng do canh nóng, đau đớn đến mức vô thức đẩy tiểu thư phủ Quốc công xuống nước.
Có lẽ nàng ta không nhận ra đối phương là ai, chỉ nghĩ rằng đó là một cung nữ ở Thanh Y Viên. Lại thêm việc bát canh đó không chỉ làm hỏng quần áo mà còn khiến nàng ta không thể biểu diễn được, nên trong cơn giận dữ nàng ta đã lỡ lời.
Tô Trạch Khiêm nghĩ đến việc Tô Thanh Vũ đã phải chịu đựng đau đớn để hoàn thành khúc nhạc trước mặt hoàng hậu, chắc không phải do nàng ta không biết chơi bản nhạc đó, mà do cánh tay bị thương nên mới đánh sai.
Nghĩ đến đây, mọi nghi ngờ của hắn hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một nỗi xót xa.
"Vậy sao muội không giải thích với hoàng hậu rằng mình bị thương? Nếu nói rõ ra, có lẽ hoàng hậu đã không trách phạt muội rồi."
Tô Thanh Vũ lặng lẽ rơi nước mắt, nói:
"Nếu giải thích thì muội phải vén tay áo lên, nhưng ở đó ngoài nữ nhân ra còn có mấy người đàn ông khác. Muội thân là thiếu nữ khuê các, làm sao có thể để mất danh tiết như thế được?"
Lúc này, Tô Trạch Khiêm hoàn toàn không còn chút nghi ngờ nào nữa, chỉ thương xót nói: "Tay muội bị thương như vậy mà còn phải chép ba trăm lần Nữ Giới, giờ thì phải làm sao đây?"
Tô Thanh Vũ giả vờ thoải mái, nói:
"Ca ca quên rồi sao, muội cũng là một y sư đó, vết thương nhỏ này chỉ cần vài ngày là lành. Ngược lại là ca ca, vì xin hoàng thượng tha tội cho muội mà bị liên lụy giáng chức. Muội mới là người nên xin lỗi ca ca mới đúng."
Tô Trạch Khiêm thở dài:
"Muội là muội muội của ta mà. Ở bên ngoài thì ta phải bảo vệ muội, tạo cơ hội để muội tỏa sáng, đó là trách nhiệm của ta. Muội không cần phải áy náy. Ta sẽ về giải thích với phụ mẫu, không để muội phải chịu ấm ức."
Tô Thanh Vũ khẽ cúi mình, nói: "Vậy muội xin phép về phòng nghỉ ngơi trước."
Tô Trạch Khiêm gật đầu, tạm biệt nàng ta ở ngã rẽ.
Tô Thanh Vũ nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, kéo tay áo xuống che vết bỏng rồi bước về viện của mình.
Vừa bước qua cổng vòm dẫn vào Lăng Tiêu viện, các nha hoàn vừa nhìn thấy nàng ta thì vội bỏ dở công việc đang làm, chạy ra đón.
Tô Thanh Vũ đưa cây đàn cho họ, bình thản nói: "Các ngươi không cần hầu hạ ta nữa, lui ra hết đi."
Các nha hoàn nhận ra tâm trạng của Tô Thanh Vũ không tốt nên không dám chọc ghẹo, chỉ cúi đầu đáp "vâng" một tiếng rồi lần lượt rời đi.
Trở về phòng, Tô Thanh Vũ đóng cửa lại, xác nhận xung quanh không có ai. Nàng ta nhanh chóng bước đến bên bàn, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ, đổ tất cả mảnh ngọc bội vỡ ra sau đó khẽ gọi:
"Hệ thống, ngươi có ở đó không? Ta muốn đổi thuốc trị bỏng."
Ngay lập tức, một giọng nói điện tử lạnh lùng vang lên trong đầu nàng ta: [Hệ thống gặp sự cố, hiện đang bảo trì.]
Câu trả lời máy móc khiến sắc mặt Tô Thanh Vũ lập tức tái nhợt.
Khi thấy ngọc bội vỡ tan ở yến tiệc Thiên Thu, Tô Thanh Vũ đã lo lắng điều này có thể ảnh hưởng đến hoạt động của hệ thống.
Nhưng vì lúc đó có quá đông người, lại thêm sự xuất hiện của Thương Huyền gian tà, nàng ta lo sợ sẽ làm lộ sự tồn tại của hệ thống nên đã nhẫn nhịn không lên tiếng.
Trở về hầu phủ kiểm tra thì đúng là hệ thống đã gặp vấn đề!
Tô Thanh Vũ không cam lòng lại gọi lần nữa: "Hệ thống?"
[Hệ thống gặp sự cố, hiện đang bảo trì.]
Sự hoảng loạn nhanh chóng bao trùm nàng ta.
Đúng vậy, Tô Thanh Vũ không phải người của thế giới này. Nói một cách chính xác thì nàng ta là một người xuyên không, còn tình cờ có được một hệ thống "y thuật" cực kỳ mạnh mẽ.
Hệ thống y thuật đúng như tên gọi, nó là hệ thống giúp người sở hữu trở thành một y sư có y thuật cao siêu.
Đồng thời hệ thống còn bổ sung cho nàng ta "vầng sáng nhân vật chính" để tăng cường vận may và giúp nàng ta thoát khỏi hiểm nguy.
Có thể nói chỉ cần nắm giữ hệ thống này, gần như không ai có thể làm hại đến nàng ta.
Nhờ vào hệ thống này nên nàng ta mới đạt được vị trí hiện tại, trở thành "tài nữ số một" được mọi người ca tụng và yêu mến ở Thịnh Kinh.
Nhưng bây giờ hệ thống đã ngừng hoạt động rồi, nàng ta phải làm thế nào đây?
Ở Thịnh Kinh, nàng ta có rất nhiều bệnh nhân, nhưng người có địa vị cao quý nhất trong số đó chính là Tấn Vương Tiêu Tử Thăng.
Mẫu thân của Tấn Vương - Đồng phi là tỷ tỷ của Bình Dương Hầu phu nhân, đồng thời cũng là dì của Tô Trạch Khiêm, Tô Thanh Vũ và Tô Nguyên Nguyên.
Tâm Can Của Đại Gian Thần - Chương 17 | Đọc Online Miễn Phí Tại Storya | Storya