Tâm Can Của Đại Gian Thần
Chương 24
Tâm Can Của Đại Gian Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ở chính giữa là nam nhân cao lớn, tuấn tú, có khuôn mặt hình chữ điền giống Tô Kình, tên là Tô Hoài Uyên. Chàng còn một năm nữa là đến tuổi trưởng thành, chưa thành hôn. Tính tình chàng cũng nóng nảy như Mặc thị, lại là một kẻ say mê võ thuật. Mục tiêu của chàng là đỗ Võ Trạng Nguyên để trở thành Ngự Tiền Đại Đao Thị Vệ Thống Lĩnh, chấn hưng lại khí thế hào hùng xưa kia của Quốc Công phủ, khi họ còn tung hoành Sa Bắc.
Ở bên phải nhất là thiếu niên mười sáu tuổi, Tam công tử Tô Hoài Sanh.
Dung mạo của chàng là sự tổng hòa các đặc điểm của Tô Kình và Mặc thị, vừa có vẻ linh tú của Mặc thị lại có khí chất anh hùng của Tô Kình. Chàng có thiên tư thông minh, văn võ song toàn, ý tưởng quỷ quái rất nhiều, đặc biệt thích mày mò những đồ vật nhỏ, và có một tay nghề điêu khắc gỗ tuyệt hảo.
Tất cả đều là con do Mặc thị sinh ra. Cộng thêm Tô Viên Viên, Mặc thị đã sinh cho Tô Kình tổng cộng ba nam một nữ.
Tô Kình không có thiếp sao? Có chứ. Tô Kình từng có hai thiếp. Một là con gái của bà vú của ông - Điền Thị Nương, vừa mới vào phủ Tô đã chết trong một cuộc tập kích để cứu Tô Kình.
Thiếp khác là Hồ Thị Nương - một vũ nữ do cấp trên ban tặng nhưng Tô Kình chưa từng sủng hạnh nàng. Trước khi trở về Thịnh Kinh, ông đã xóa tên tịch tiện cho nàng và cấp một khoản tiền để nàng được tự do.
Tính như vậy thì Tô Viên Viên quả thực là đứa con gái mà Tô Kình và Mặc thị thầm mong mỏi mới có được, bảo sao lại được sủng ái đến vậy. Ngay cả ba vị huynh trưởng này cũng vô cùng quan tâm đến Tô Viên Viên.
Kiếp trước ở phủ Bình Dương Hầu, Tô Viên Viên chỉ có một huynh trưởng duy nhất là Tô Trạch Khiêm. Trước khi đích tỷ Tô Thanh Vũ chưa được đón về, huynh trưởng cũng từng chăm sóc nàng chu đáo và cưng chiều hết mực nhưng sau đó...
thôi không cần nhắc đến cũng được.
Lúc này, đối mặt với ba vị huynh trưởng kiếp này với gương mặt quan tâm và yêu thương, Tô Viên Viên vô cùng xúc động, không khỏi lộ ra vẻ mặt ủy khuất.
Thấy nàng như vậy, ba vị huynh trưởng trong lòng càng thêm phẫn nộ, vội vàng truy hỏi Mặc thị.
“Mẫu thân, rốt cuộc chuyện gì thế này? Mau kể cho chúng con nghe đi!”
“Đúng vậy! Nguyên Bảo nhà mình không thể để người khác tùy tiện bắt nạt!”
“Trời ơi, ta nói các ngươi chạy quá nhanh rồi, ta còn chưa nói hết câu.” Lúc này đột nhiên lại có một người khác thở hổn hển bước vào trong phòng, chính là Vệ Lâm Lãng.
Mặc thị khóe môi giật giật, liếc mắt nhìn Vệ Lâm Lãng đến muộn một cái sau đó kể lại cho ba đứa con trai nghe toàn bộ diễn biến một cách tỉ mỉ.
Không có gì bất ngờ, phản ứng của ba người giống hệt như Tô Kình đêm qua.
Tô Hoài Thầm mặt mày căng thẳng, nắm chặt nắm đấm: “Thật là lý lẽ gì! Phủ Bình Dương Hầu phiêu lưu lăng nhục người quá đáng! Ngày mai, ta nhất định phải tại triều trung hạch tội Tô Trạch Khiêm này thật nặng!”
Tô Hoài Uyên càng một tay rút thanh trường kiếm, xoay đầu định lao ra ngoài: “Ta ngay bây giờ lên phủ Bình Dương Hầu để đòi lại công đạo!”
Tô Hoài Sanh bẻ các ngón tay của mình kêu lốp bốp, đồng thời cứng rắn bóp nát một góc của chậu hoa, âm trầm nói:
“Phủ Bình Dương Hầu phải không? Đợi đấy cho ta, mối thù này không báo không phải quân tử!”
Mặc thị xoa nhẹ hai bên thái dương đang giật thon thót, đập mạnh tay xuống bàn, giọng đầy uy lực:
“Đủ rồi! Tất cả im lặng cho ta!”
Đừng nhìn vẻ ngoài dịu dàng mềm mỏng của bà mà lầm, khi quát ba người con trai, uy lực ấy khiến cả ba lập tức im bặt.
“Đứng nghiêm chỉnh vào!” Mặc thị nghiêm giọng.
Ba người cúi đầu, ngoan ngoãn đứng ngay ngắn trước mặt bà. Ngay cả thanh kiếm dài trên tay của Tô Hoài Uyên cũng nhanh chóng tra vào vỏ.
Mặc thị liếc nhìn Vệ Linh Lang một cái rồi cất lời: “Còn con nữa!”
Vệ Linh Lang biết mình đuối lý, bèn lặng lẽ bước tới đứng cạnh Tô Hoài Thầm. Tô Viên Viên thấy vậy, đưa mắt nhìn các huynh trưởng cùng chị dâu sau đó cũng nhảy xuống ghế, chạy đến đứng cùng hàng với họ.
Mặc thị vốn định nhân cơ hội này dạy dỗ ba đứa con trai chẳng làm bà yên tâm cùng nàng con dâu một phen nhưng khi thấy Tô Viên Viên cũng đứng chịu phạt, bà vội nói:
“Nguyên Bảo, mẫu thân đâu có nói con, lại đây với mẫu thân nào.”
Tô Viên Viên cười tươi như hoa, nắm lấy tay Vệ Linh Lang rồi nói hồn nhiên:
“Mẫu thân, con cũng muốn đứng chung với mọi người mà!”
Vệ Linh Lang không ngờ cô em chồng có phần ngốc nghếch lại đứng về phía mình, lập tức xúc động đến suýt rơi nước mắt. Nàng ta quay sang Mặc thị, giải thích:
“Mẫu thân à, con cũng không thể nuốt trôi cơn giận này nên mới cùng tướng công và hai em bàn bạc chuyện này.”
Chỉ là nàng ta không ngờ mình còn chưa nói xong, ba người đã lập tức bỏ mặc nàng ta mà lao thẳng đến chính viện gây chuyện.
“Ai lại không tức? Các con nghĩ ta không giận sao?” Mặc thị lại vỗ mạnh xuống bàn, ánh mắt rực lửa:
“Ta hận không thể đập nát cái tấm biển ở phủ Bình Dương Hầu! Nhưng chúng ta không thể hành động như vậy! Đừng quên, chúng ta đã từ Mạc Bắc đến Thịnh Kinh như thế nào!”
Nhắc đến lý do này, sắc mặt các con trai nhà họ Tô lập tức thay đổi, ai nấy đều bình tĩnh trở lại.
Chỉ có Tô Viên Viên là cảm thấy trong câu chuyện này có gì đó bất thường.
Nàng không khỏi thắc mắc: một vị đại tướng quân trấn thủ biên cương như Tô Kình vì cớ gì lại từ bỏ binh quyền, trở về Thịnh Kinh để làm Dung Quốc Công? Lẽ nào sau đó còn có ẩn tình sâu xa?
Sau khi quở trách một hồi, giọng điệu của Mặc thị dịu lại:
“Ta không cấm các con xả giận thay Nguyên Bảo nhưng Hoàng thượng và Hoàng hậu đã ra mặt, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ. Nếu để kẻ có tâm lợi dụng, dâng sớ hạch tội phụ thân các con thêm một lần nữa thì cả nhà chúng ta sẽ hoàn toàn rơi vào cảnh không còn lối thoát.”
Giọng bà nhấn mạnh ba chữ “kẻ có tâm” khiến mọi người đều hiểu rõ ý tứ trong lời nói.
Tô Kình từ đầu đến cuối vẫn im lặng, đến đây mới trầm giọng tiếp lời:
“Nương các con nói rất đúng.”
Một hồi khuyên nhủ, mọi người cuối cùng cũng từ bỏ ý định kéo nhau đến phủ Bình Dương Hầu để đánh nhau.
“Nguyên Bảo nhà ta vốn không biết bơi, lần này ngã xuống nước mà vẫn bình an vô sự, đúng là người có phúc lớn.” Tô Hoài Thần vừa xoa đầu Tô Viên Viên, vừa cảm thán.
Cảm nhận hơi ấm từ bàn tay của Tô Hoài Thần, sống mũi Tô Viên Viên bỗng cay cay.
Thật ra, Nguyên Bảo thực sự không được may mắn như họ nghĩ. Sau khi rơi xuống nước vì không biết bơi nên nàng đã ngạt thở mà chết.
Chỉ nhờ linh hồn vất vưởng của nàng biết bơi, thân thể này mới không trở thành một thi thể nổi trôi.
“Thưa mẹ, chúng ta có nên đưa Nguyên Bảo đến chùa dâng hương cảm tạ không? Người ta nói sau cơn nguy hiểm ắt sẽ có phúc, chúng ta phải cảm ơn Phật tổ đã phù hộ để Nguyên Bảo bình an trở về.” Vệ Linh Lang lên tiếng.
Mặc thị gật đầu:
“Đương nhiên rồi. Vài ngày nữa là rằm, ta tính hôm ấy sẽ đưa Nguyên Bảo đến Phật Hưng Tự dâng hương.”
Bà liếc nhìn ba người con trai, hỏi:
“Ba đứa các con, ai sẽ đi cùng ta?”
Tô Hoài Thần vẻ mặt khó xử:
“Mẹ à, ngày rằm con có ca trực, không thể vắng mặt được.”