Chương 15: Hai Số Phận

Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 15: Hai Số Phận

Tâm Hạp - Sơ Hòa thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bệnh của ông bà nên sớm đến bệnh viện lớn trong thành phố kiểm tra, tốt nhất là chụp cộng hưởng từ, đừng để bệnh nặng thêm.” Cung Tường tiễn hai cụ già đang dìu nhau ra đến cửa phòng khám. Anh quay người lại, nhìn tấm biển “Phòng khám Cung Y Sư” đã mấy năm không thay đổi trên nóc phòng khám, rồi thở dài.
Phòng khám này được anh tiếp quản từ cha mình, gia đình họ Cung đời đời làm nghề y, nhưng trước anh, tất cả đều theo y học cổ truyền. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh làm việc tại một bệnh viện ở thành phố Đồng Hà, cha anh mất cách đây vài năm, tâm nguyện lớn nhất của ông là anh có thể về tiếp quản phòng khám này.
Ban đầu anh không đồng ý, thứ nhất, ở huyện nhỏ, có tài năng cũng không có đất dụng võ; thứ hai, anh không hề có chút thiện cảm nào với nơi mình sinh ra và lớn lên này.
Nhưng dù sao đó cũng là di nguyện của cha, sau khi suy nghĩ kỹ, anh vẫn quyết định quay về.
Các bệnh nhân đều đang truyền dịch, tạm thời phòng khám không có việc gì cần đến anh, anh lấy một bao thuốc lá từ trong túi áo blouse trắng ra, vừa định châm lửa thì thấy hai người lạ mặt bước đến.
Ấn tượng đầu tiên của anh là, họ không phải người địa phương.
Quý Trầm Giao xuất trình giấy tờ tùy thân, tay Cung Tường đang cầm bao thuốc lá chợt khựng lại giữa không trung.
Sau khi tự giới thiệu, Quý Trầm Giao hỏi: “Anh là bạn học của Lưu Ý Tường phải không? Tôi muốn nói chuyện với anh về vụ hỏa hoạn 15 năm trước.”
Ba chữ “Lưu Ý Tường” như một mũi kim gỉ sét, đột ngột đâm thẳng vào dây thần kinh của Cung Tường, khơi dậy một nỗi đau nhức nhối trong lòng anh.
Anh chợt nhớ ra, trước đây mình từng chán ghét quê hương đến mức không muốn quay về, chính là vì Lưu Ý Tường, vì những đau khổ và tuyệt vọng mà mảnh đất này đã gây ra cho người bạn tốt của anh.
“Mời vào trong nói chuyện.” Cung Tường dẫn Quý Trầm Giao và Lăng Liệp vào văn phòng của mình, đóng cửa lại.
“Tôi nghe nói anh từng hết lời giải thích với người khác rằng Lưu Ý Tường giết người là do bị nhà họ Vương ngược đãi phải không?” Số tiền Quý Trầm Giao bỏ ra mua một bàn đồ ngọt quả không uổng phí, Lăng Liệp đã kể lại tất cả những gì hắn nghe ngóng được cho anh biết.
Cung Tường cười khổ, “Đúng vậy, đã giải thích rồi, nhưng có ích gì chứ? Lỗi lầm đã trót gây ra, người cũng đã chết, Ý Tường thật ngốc, tại sao lại phải hy sinh bản thân mình chứ?”
Cung Tường kể lại chuyện nhà họ Vương bóc lột, chiếm đoạt tài sản của cha mẹ Lưu Ý Tường, đại khái thì cũng giống như những gì chủ quán điểm tâm đã kể lại, nhưng lại tiết lộ thêm nhiều chuyện về Lưu Ý Tường và mối quan hệ bạn học giữa hai người.
Hai người là bạn học từ thời tiểu học, rất tâm đầu ý hợp. Nhà họ Lưu kinh doanh, còn nhà họ Cung thì làm nghề y, ở huyện nhỏ này đều được coi là gia đình khá giả trong huyện. Từ nhỏ Cung Tường đã có mục tiêu rất rõ ràng cho tương lai, muốn làm bác sĩ giống ông nội và cha mình, nhưng lại không muốn làm thầy thuốc Đông y mà muốn trở thành bác sĩ phẫu thuật.
Ban đầu Lưu Ý Tường không có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, người bạn tốt của cậu ta có thể kế thừa gia sản, còn cậu thì sao? Cậu đương nhiên cũng có thể, nhưng cậu không muốn kinh doanh, mà muốn đọc sách, làm nghiên cứu nhiều hơn.
Cung Tường nói: “Vậy thì dễ rồi, cậu học làm bác sĩ cùng tôi đi! Chúng ta đều thi y khoa, vào cùng một trường đại học, sau này sẽ chăm sóc lẫn nhau, làm bạn tốt với nhau cả đời!”
Cứ như vậy, Lưu Ý Tường cũng có ước mơ.
Nhưng cuộc sống của Lưu Ý Tường đột ngột dừng lại vào năm cha mẹ cậu qua đời. Lúc đầu Cung Tường nghe nói nhà người cậu của Lưu Ý Tường từ thị trấn đến giúp đỡ lo hậu sự, rồi đón cậu về nhà sống cùng, anh ban đầu còn thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng Lưu Ý Tường trong cái rủi lại có cái may, ít nhất vẫn còn có người nhà chăm sóc.
Thế nhưng, Lưu Ý Tường lại xin nghỉ học, cũng không còn liên lạc với bạn bè. Mỗi lần Cung Tường đến tìm cậu, Vương Thuận và La Quần đều nói cậu tâm trạng không tốt, tự nhốt mình trong phòng.
Cung Tường đành phải tìm đến giáo viên, giáo viên nói người đến xin nghỉ phép là Vương Thuận, trên đơn xin nghỉ viết rằng tinh thần Lưu Ý Tường không tốt, không muốn tiếp xúc với mọi người.
Trong tình huống lúc bấy giờ, mọi người đều cho rằng việc Lưu Ý Tường tự cô lập bản thân là chuyện bình thường. Trong tiềm thức, Cung Tường đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lúc ấy anh cũng chỉ là một đứa trẻ, rất khó để nghĩ sâu xa hơn.
Đến năm lớp 12, Lưu Ý Tường cũng không quay lại trường học. Cung Tường nhớ đến lời hứa của hai người, không nhịn được bèn lén đến nhà họ Vương. Gặp lại nhau lần nữa, Lưu Ý Tường nhìn anh như người xa lạ.
Người bạn tốt ngày thường vô cùng thân thiết bỗng trở nên ít nói, khuôn mặt vốn đã trắng trẻo lại càng trắng bệch như tờ giấy, phản ứng cũng chậm chạp hơn rất nhiều. Cung Tường gặng hỏi mãi, cậu mới nói rằng nhà người cậu đã chiếm đoạt tài sản, cậu không nhận được một xu nào, bọn họ còn không cho cậu đi học, đối xử với cậu rất tệ.
Cung Tường vô cùng phẫn nộ, vội vàng đến trường tìm cách giải quyết mọi chuyện, các giáo viên cũng đã đến nhà họ Vương vài lần, Vương Thuận rất giỏi diễn kịch, khăng khăng nói Lưu Ý Tường quá đau buồn, thường xuyên nói lảm nhảm, không thể đi học được, nhằm qua mặt nhà trường.
Tốt nghiệp lớp 12, Cung Tường thi đậu vào đại học y, còn Lưu Ý Tường thì vắng mặt trong kỳ thi đại học năm đó. Sau đó, nhà họ Vương cũng không còn bận tâm đến Lưu Ý Tường nữa. Nhưng sau thời gian dài bị hành hạ tinh thần, bị bạo lực lạnh, Lưu Ý Tường đã mất đi động lực, mất đi hy vọng, suốt ngày chơi bời lêu lổng với đám côn đồ trong vùng.
Và vì có vẻ ngoài “nữ tính” nên đám côn đồ cũng rất ghét bỏ Lưu Ý Tường, thường xuyên mắng cậu là “Đồ ẻo lả”.
Quý Trầm Giao hỏi: “Chuyện tay phải của Lưu Ý Tường bị đánh gãy, là anh nghe ai nói vậy?”
Cung Tường nói: “Tôi tận mắt chứng kiến! Ngay trước kỳ thi đại học! Cậu ấy ở bệnh viện, Vương Thuận nói là do tinh thần cậu ấy hoảng loạn nên lúc xuống cầu thang đã bị ngã, nhưng cậu ấy đã ôm tôi khóc, lặng lẽ nói với tôi rằng, cậu ấy bị Vương Thuận dùng gậy đánh gãy tay! Cậu ấy không bao giờ nói dối, ít nhất là lúc đó thì không! Cả nhà họ Vương đều là đồ súc sinh!”
Quý Trầm Giao im lặng một hồi lâu. Lưu Ý Tường bị gãy tay phải, mà báo cáo khám nghiệm tử thi của Hoàng Huân Đồng cũng đề cập đến vết thương cũ do gãy tay phải.
Cung Tường nói đến sự bất lực của tuổi trẻ, trên mặt lộ rõ vẻ đau khổ, một phần vì thời gian trôi qua, mặt khác, là vì anh tự trách bản thân mình. Lúc đó anh nghĩ mình cũng vừa mới trưởng thành, vẫn còn phải dựa dẫm vào gia đình, không thể làm gì cho Lưu Ý Tường, nên đã cố tình trốn tránh – đi học đại học ở xa, bỏ mặc Lưu Ý Tường ở nơi tồi tệ này một mình.
Mỗi dịp nghỉ đông và nghỉ hè, Cung Tường trở về đều gặp Lưu Ý Tường một lần. Vào lúc Cung Tường khoác áo blouse trắng, trở thành bác sĩ thực tập, Lưu Ý Tường đã hoàn toàn sa ngã, không làm việc, chìm đắm trong men rượu, hết tiền thì lại xin Vương Thuận.
Lưu Ý Tường đã nói với Cung Tường về cách nhà họ Vương đối xử với cậu ta, mười mấy tuổi còn cảm thấy đau khổ, còn phản kháng, hơn hai mươi tuổi thì đã buông xuôi, muốn làm gì thì làm. Cung Tường nói cậu có thể nhờ luật sư, giành lại những gì thuộc về mình, nhưng Lưu Ý Tường luôn lắc đầu, cười khổ: “Thôi bỏ đi, tôi cũng đã như thế này rồi.”
Cung Tường không hiểu nổi, càng ngày càng xa cách với Lưu Ý Tường. Mãi đến mấy năm gần đây anh mới hiểu ra nhờ một thuật ngữ mới, Lưu Ý Tường đã bị PUA và hành hạ trong một thời gian dài.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, Lưu Ý Tường vẫn chất chứa ngọn lửa thù hận. Năm xảy ra chuyện, vì mẹ bị bệnh, Cung Tường đã xin nghỉ phép về nhà ở lại hơn một tháng, cũng là khoảng thời gian anh tiếp xúc với Lưu Ý Tường nhiều nhất kể từ khi tốt nghiệp.
Lúc đó, thái độ sống của Lưu Ý Tường đã tích cực hơn một chút, lại bắt đầu làm việc ở công trường của Vương Thuận. Cung Tường hỏi cậu có phải đã nghĩ thông rồi không, cậu nói, mới quen biết một người rất giống mình, có nhiều chuyện để nói.
Quý Trầm Giao ngắt lời, “Rất giống?”
Cung Tường ngẩn người ra, “Ý Tường nói bọn họ có cùng cảnh ngộ, có nhiều đề tài chung để nói cùng nhau.” Nói đến đây, Cung Tường lắc đầu ngao ngán, “Cậu ấy cảm thấy tôi và cậu ấy không còn là người cùng một thế giới nữa, tôi cầu tiến, cậu ấy sa ngã, tôi không thể hiểu được cậu ấy. Có lẽ đúng là như vậy.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Anh đã từng gặp người đó chưa?”
Cung Tường suy nghĩ một hồi lâu, “Đã gặp, cao gần bằng cậu ấy, họ Hoàng, còn về ngoại hình thì phần mũi và trán khá giống, Ý Tường còn nói họ là anh em.”
Lăng Liệp đang đi đi lại lại trong văn phòng cũng dừng chân, nhìn về phía Quý Trầm Giao và Cung Tường.
Quý Trầm Giao: “Có phải tên là Hoàng Huân Đồng không?”
Cung Tường: “Thật sự không nhớ rõ.”
“Lưu Ý Tường có nói chuyện gì với người này không?”
“Chỉ là than thở với nhau mà thôi, người tên Hoàng đó đến làm công cùng một nhóm người khác, người ta kết bè kết phái, cậu ta không hòa nhập được, luôn bị bắt nạt, nhưng vì nghèo khó, cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể chịu đựng. À đúng rồi, nhóm người của người tên Hoàng đó cũng làm việc cho Vương Thuận.”
Tội ác như một biển đen hỗn loạn, cơn bão phun ra từng bọt sóng vỡ tan, cuối cùng, mọi chuyện cũng dần nổi lên mặt nước.
Sau khi bệnh tình của mẹ chuyển biến tốt hơn, Cung Tường phải quay lại thành phố làm việc. Trước khi đi, anh đã mời Lưu Ý Tường ăn cơm. Hai người đều uống say mèm, Lưu Ý Tường vỗ vai anh, khóc như lúc bị gãy cánh tay phải vào năm thi đại học.
Trong ký ức mơ hồ, anh nghe rõ lời nói lắp bắp của Lưu Ý Tường, “Người anh em… cả đời tôi chịu khổ… cậu nói xem, sao tôi lại nhu nhược như vậy… tại sao ai cũng bắt nạt tôi… tôi không cam tâm… tôi không cam tâm… tôi thật sự muốn giết bọn họ… đã có lúc tôi không chịu đựng nổi nữa…”
Ngày hôm sau, Cung Tường rời huyện Lộ Trường, Lưu Ý Tường không đến tiễn, bữa tiệc rượu tối hôm đó cũng là lần cuối cùng anh gặp Lưu Ý Tường.
Ba tháng sau, tin dữ từ quê nhà truyền đến tai anh, sau khi Lưu Ý Tường dùng búa giết cả nhà Vương Thuận rồi phóng hỏa, khiến sáu người đều bị thiêu cháy thành than.
Tất cả những công nhân làm việc cho Vương Thuận đều giải tán hết, Cung Tường trở về lo liệu tang lễ, Lưu Ý Tường ở huyện này bỗng trở thành kẻ vong ân bội nghĩa bị người đời phỉ nhổ, căm ghét, lúc đó anh như người bị ma ám, gặp ai cũng giải thích rằng Lưu Ý Tường bị ép buộc, nhưng tiếng nói của anh nhanh chóng bị nhấn chìm. Anh cuống cuồng muốn tìm người anh em họ Hoàng kia, tin chắc người đó sẽ cùng anh bảo vệ Lưu Ý Tường, nhưng anh đã không tìm được. Anh em gì chứ, chắc là đã tránh Lưu Ý Tường như tránh tà rồi?
Cung Tường bị cha mình mắng cho một trận tơi bời, vì dù thế nào thì Lưu Ý Tường cũng đích thị là hung thủ, mang trên mình tội giết năm mạng người, nhà họ Cung vốn cứu người chữa bệnh, tuyệt đối không thể nói đỡ cho loại ác nhân này.
Dần dần, những cuộc bàn tán cũng lắng xuống, giống như ngọn lửa đã tắt, chỉ để lại một đống đổ nát. Cung Tường mang theo sự căm ghét quê hương mà rời đi, nhiều năm sau quay về tiếp quản phòng khám này, thỉnh thoảng còn nghe thấy người khác nói xấu Lưu Ý Tường, anh vẫn sẽ biện hộ vài câu.
“Tôi là bạn tốt của cậu ấy, nhưng tôi đã không giúp được cậu ấy.” Cung Tường lắc đầu cay đắng nói, “Cậu ấy vốn dĩ không đến mức rơi vào bước đường cùng như vậy.”
Quý Trầm Giao mở ảnh của Hoàng Huân Đồng ra, “Anh nhìn xem, có thấy quen không?”
Hoàng Huân Đồng trong ảnh đã bốn mươi tuổi, da dẻ nhăn nheo chảy xệ, tóc thưa thớt, còn có một vết sẹo xấu xí.
Cung Tường nhìn kỹ một hồi lâu, tay anh đột nhiên run lên, “Sao có thể?”
Quý Trầm Giao: “Có phải thấy hơi giống Lưu Ý Tường không? Lưu Ý Tường năm đó không chết, còn sống thêm mười lăm năm?”
Trong mắt Cung Tường ngập tràn vẻ kinh ngạc tột độ, “Giống… nhưng không thể nào là cậu ấy được, cậu ấy đã chết rồi!”
Quý Trầm Giao cất điện thoại, thở dài một hơi.
Không thể là Lưu Ý Tường, vì Lưu Ý Tường đã chết trong trận hỏa hoạn mười lăm năm trước.
Trừ khi Lưu Ý Tường không chết, thi thể nằm bên cửa sổ lại là một người khác.