Tâm Huyết Hoa Mai
Chương 9
Tâm Huyết Hoa Mai thuộc thể loại Cổ Đại, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ta chỉ nghe đứa con trai đi buôn ở kinh thành kể lại…”
“Họa sư Tô vào Đoan Vương phủ dạy thế tử vẽ tranh, được thế tử si mê.”
“Nhưng mấy ngày trước, không rõ vì sao họa sư Tô đột nhiên bỏ đi biệt tích.”
“Thế tử tức giận đến tổn thương tâm mạch, chẳng bao lâu thì tắt thở.”
Ta hơi sững người.
Đại nương nhìn ta đầy nghi hoặc:
“Sao vậy? Vân cô nương cũng bị sự si tình của thế tử làm cảm động sao?”
Sắc mặt ta trở lại bình thản, mỉm cười điềm nhiên nói:
“Mọi chuyện đều là nhân quả.”
“Hợp tan, vốn chẳng do người.”
Ta khép mắt lại.
Trong đầu hiện lên cảnh tượng ngày ta rời khỏi Vương phủ.
Hắn phun ra một ngụm máu, ngã xuống giữa nền tuyết trắng…
…
Sở Huyền.
Yêu một người là chuyện rất nguy hiểm.
Nhưng ngươi thật sự đáng chết vạn lần.
Chính văn hoàn.
**Ngoại truyện: Sở Huyền**
Từ nhỏ ta đã không hiểu cách yêu thương người khác.
Bởi vì chưa từng có ai yêu ta.
Mẫu thân xem ta là công cụ củng cố địa vị.
Phụ thân xem ta là huyết mạch nối tiếp tông đường.
Chỉ có vậy thôi.
Thế nên, ta yêu vẽ tranh.
Ta cố gắng trút hết mọi cảm xúc của mình lên giấy vẽ.
Phụ thân ta háo sắc.
Vì vậy, các tiểu thiếp trong phủ cứ thay phiên nhau ra vào.
Nhưng mẫu thân ta sao có thể chịu đựng? Cứ có thêm một người, mẫu thân lại tìm mọi cách trừ khử người đó.
Cho dù có may mắn giữ được mạng, thì cũng sẽ bị mẫu thân ép uống canh tuyệt tự để vĩnh viễn không thể sinh con.
Cuối cùng, mẫu thân bị phụ thân chán ghét và ruồng bỏ.
…
Mẫu thân chỉ có một mình ta là con trai.
Lẽ ra bà ấy phải rất yêu ta.
Nhưng sự thật không phải như vậy.
Mỗi lần phụ thân nạp người mới vào phủ, mẫu thân đều đánh ta đến thừa sống thiếu chết.
Mẫu thân mắng ta là đồ vô dụng, vì không thể giữ chân phụ thân.
Trong mắt ta, mẫu thân không phải từ mẫu, cũng chẳng phải nghiêm mẫu.
Người thậm chí còn không xứng để ta gọi là mẫu thân.
Dần dần, ta bắt đầu học theo mẫu thân.
Học theo sự thất thường trong vui giận.
Học sự tàn nhẫn, làm ác không chớp mắt.
Ta bắt đầu thưởng thức cảm giác những kẻ yếu đuối bò rạp dưới chân ta van xin tha mạng.
Ta dần giống mẫu thân, xem mạng người như cỏ rác.
Ta thậm chí nổi giận chỉ vì một lọ màu ngoài ý muốn bị đổ.
Ta tận mắt nhìn thấy mẫu thân dùng dao găm móc tim lấy máu của nữ họa sư kia.
Khi đó, ta còn tưởng mẫu thân đang giúp ta trừng phạt nữ họa sư ấy.
Ta tưởng rằng mẫu thân làm vậy là để xả giận thay ta.
Nhưng ta đã nghĩ quá nhiều rồi.
Mẫu thân làm thế, chỉ vì ngày hôm đó, phụ thân vừa dẫn về một kỹ nữ từ thanh lâu.
Mẫu thân chỉ đang muốn giết người để trút giận mà thôi.
…
Cho đến sau này, ta gặp một họa sư khác tên Tô Vân Thanh.
Bức 《Bách Hoa Đồ》 của nàng vẽ cực kỳ xuất sắc.
Ta bảo mẫu thân đi tìm nàng về dạy ta vẽ tranh.
Trong phủ, ai cũng sợ ta.
Nhưng Vân Thanh thì không.
Lần đầu gặp ta, nàng đã dám nhìn thẳng vào mắt ta, còn nói tranh của ta không có thần.
Sau đó, nàng dùng máu đầu ngón tay điểm vào tranh.
Khi đó, ta đã nghĩ, chúng ta hẳn là cùng một loại người.
Nàng vẽ tranh đẹp.
Người cũng đẹp.
Ngày tháng trôi qua, ta càng lúc càng không thể rời xa nàng.
Ta đắm chìm trong những ngày ở bên nàng.
Ta nghĩ, hình như ta đã yêu nàng rồi.
Nhưng yêu là gì?
Ta không hiểu.
Cũng chưa từng trải qua.
Ta chỉ biết, mỗi lần ta bị mẫu thân đánh đập tàn nhẫn, thì Vân Thanh sẽ giúp ta thoa thuốc và hỏi: “Đau không?”
Ta không nhịn được muốn hôn nàng rồi ôm lấy nàng.
Ta hy vọng nàng có thể ở bên ta cả đời, luôn quan tâm ta.
Từ đó, ta thề… ta sẽ bảo vệ nàng.
Bất cứ ai làm tổn thương nàng, ta đều sẽ không tha, cho dù người đó là mẫu thân ta.
…
Trong phủ, có một tiểu thiếp bị phát hiện mang thai.
Tính khí mẫu thân cũng ngày càng trở nên dữ dội.
Mẫu thân biết rõ ta thích Vân Thanh, nhưng vẫn đánh nàng giữa tuyết lạnh, còn dùng bình sứ ném vào nàng.
Mỗi lần chạm mặt mẫu thân, Vân Thanh đều bị thương và chảy máu.
Nhưng ta đã nói rồi, kẻ nào làm tổn thương nàng đều phải chết.
Mẫu thân của Vân Thanh chết dưới tay mẫu thân ta.
Nàng muốn mẫu thân ta đền mạng.
Điều đó không sai.
Nàng khóc, nàng hỏi ta có chịu giúp nàng không.
Ta không muốn thấy nàng đau lòng.
Ta nguyện ý.
Đương nhiên ta nguyện ý.
…
Ta cứ nghĩ, sau khi giúp nàng báo thù, nàng sẽ vui.
Nhưng nàng vẫn khóc, khóc suốt một đêm.
Đáng sợ hơn là, sáng hôm sau, nàng lại không nói lời nào mà bỏ đi.
Ta không kịp mang giày, cũng chẳng kịp mặc áo ấm mà đã vội vàng chạy ra tìm nàng.
Ta nói với nàng rằng ta yêu nàng.
Ta muốn giữ nàng lại.
Nhưng nàng nói đây không phải là yêu, mà là cổ trùng phệ tâm.
Rời khỏi nàng, tim ta sẽ đau, sẽ khó chịu, sẽ không nỡ.
Tất cả chỉ vì ta đã trúng cổ trùng do nàng hạ.
Nhưng ta biết việc ta yêu nàng là thật.
Bởi vì điều kiện để cổ trùng phát tác chính là ta phải yêu nàng trước đã.
Cuối cùng, ta cũng học được cách yêu một người.
Nhưng Vân Thanh không yêu ta.
Nàng muốn đi.
Nàng thấy ta phun máu, cũng không như trước kia hỏi ta: “Đau không?”
Ta hiểu rồi.
Ta cũng là hung thủ hại chết mẫu thân của nàng.
Nàng làm sao có thể yêu ta được?
Ta ngã xuống giữa nền tuyết.
Ta nhìn nàng không ngoảnh đầu lại, rời khỏi Vương phủ.
Bỗng nhiên, ta cảm thấy tim đau đến không chịu nổi, như bị ngàn vạn độc trùng gặm nhấm, ăn mòn xương tủy, gặm nhấm tim gan.
Ta chậm rãi nhắm mắt lại.
Vân Thanh.
Kiếp sau, ta sẽ làm một người bình thường trước, rồi mới yêu nàng.
Vân Thanh.
Kiếp sau, khi gặp lại ta, nàng vẫn gọi ta là A Huyền được không?
— HẾT NGOẠI TRUYỆN —