Chương 8: Âm Mưu Hộ Giá

Tầm Phương Trì

Chương 8: Âm Mưu Hộ Giá

Tầm Phương Trì thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thừa tướng phủ mưu phản, định vu oan cho Bạch phủ, vậy thì Bạch phủ giết Hoàng đế cũng có thể gọi là vào cung hộ giá, cần vương, tru trừ lũ nghịch tặc ở Thừa tướng phủ.
Nhưng tiếng gầm giận dữ của phụ thân ta nghe ra là lo lắng thật lòng. Ta bỗng cảm thấy không chắc nữa — ông ấy thật sự đến để giết vua hay là đến cứu giá? Dù sao thì chuyện mưu phản của ông, chúng ta chưa từng nói rõ với nhau bao giờ.
Ta thật sự hối hận. Giá như đã nói rõ với phụ thân từ trước, giờ đây tên đã lên dây cung, bắn nhầm người thì đành đào hố chôn mình mà thôi.
Ta giận bản thân, nhưng lại muốn trút hết cơn giận lên đầu Phương Diệu Đồng, nên chẳng buồn liếc nàng lấy một cái.
Phương Diệu Đồng chỉ khẽ liếc về phía tỳ nữ phía sau.
Tỳ nữ lập tức vung tay, một lưỡi dao lạnh buốt vụt nhanh như chớp, đâm thẳng vào lưng Hoàng thượng.
Ta biết võ công của Tiêu Tư Duệ có lẽ không kém ta, nhưng ta vẫn không tin hắn nhất định thắng được ta.
Ở khoảng cách ấy, trong khoảnh khắc ấy, trong cả vương thành, có mấy người kịp ngăn được lưỡi dao kia? Ta là một trong số đó. Nếu không phải Phương Diệu Đồng đá ngáng chân ta, ta đã không bị thương.
Ta thật sự không định liều mạng để cứu Hoàng thượng. Nhưng ta không thể đoán được phụ thân ta rốt cuộc muốn làm gì. Ông và Hoàng thượng vốn là huynh đệ thân thiết nhiều năm, vạn nhất lúc này lại có thể giảng hòa thì sao?
Con dao găm đâm trúng vai trái ta, nhưng ta ôm bụng ngã khuỵu xuống. Cơn đau quặn thắt khiến mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Trước khi ngất đi, ta chỉ kịp ra một mệnh lệnh: “Bảo vệ Hoàng hậu nương nương chu toàn.”
Dù sao thì phụ thân ta đã xông vào cửa điện, rốt cuộc là giết vua hay cứu giá, ông ấy tự quyết định.
Nếu ông ấy cứu giá, thì Hoàng thượng và Hoàng hậu ở cùng nhau, bảo vệ Hoàng hậu cũng chính là bảo vệ Hoàng thượng. Người của ta có thể ra tay giúp sức.
Nếu ông ấy giết vua, ta đã dặn người của ta không được chống đối binh sĩ hay ám vệ Bạch phủ. Ông muốn giết Hoàng thượng, ta không thể nói gì. Nhưng nếu ông muốn giết Hoàng hậu, người của ta sẽ bảo vệ nàng tẩu thoát. Ta tin phụ thân ta dù sao cũng nể tình phụ tử, sẽ không xuống tay quá tàn nhẫn.
Ta liếc nhìn quân đội của phụ thân, thấy đều là tinh binh Bạch phủ, lòng liền yên tâm, ngất đi. Chỉ một trận hỗn chiến nhỏ như hôm nay, phụ thân ta đủ sức xử lý.
Ván cờ hôm nay, Bạch phủ chúng ta chắc chắn là người thắng lớn nhất.
Tốt nhất là phụ thân ta cứu giá, ông và Hoàng thượng lại hòa hảo, dân chúng Đại Du cũng tránh được cảnh chiến tranh khốc liệt.
Nếu ông ấy giết Hoàng đế, thì ông cũng nhất định thắng, lên ngôi Hoàng đế. Mất một đứa con gái, có khi ông cũng không quá đau lòng. Cùng lắm thì sau này tuyển thêm phi tần, sinh thêm vài đứa nữa.
Ta hôn mê suốt ba ngày. Khi tỉnh lại, ta biết được ba tin: Thái tử băng hà; Phương Diệu Đồng đã gả vào Tư Cần Vương phủ, trở thành chính phi của Tiêu Tư Duệ.
Và Trụ Quốc Tướng quân Bạch Thạch mưu phản, bị tống vào thiên lao, chờ mùa thu xử trảm.
Khi Thu Mặc nói với ta đứa bé không còn nữa, ta gần như không hiểu được những gì nàng nói. Ngơ ngác hồi lâu, ta mới cười nhẹ: “Không còn thì thôi. Dù sao, vốn dĩ cũng chẳng ai muốn nó.”
Ta từ nhỏ thân thể cường tráng, chưa từng trải qua cảm giác nói một câu cũng kiệt sức như bây giờ. Thu Mặc đỡ ta đang cố đứng dậy, nhẹ nhàng đặt xuống: “Tiểu thư, thái y nói người trúng độc nên sảy thai, lại bị thương nặng do ngoại lực, phải tĩnh dưỡng kỹ, nếu không sẽ để lại bệnh tật.”
Chỉ đứng dậy chút thôi mà đã khiến ta th* d*c, yếu ớt đến mức này, còn đi thiên lao làm gì nữa?
Ta nhìn Thu Mặc: “Ca ca ta thế nào? Có bị liên lụy bởi phụ thân không?”
Thu Mặc vội lắc đầu: “Thiếu gia không sao. Thánh chỉ nói tiểu thư hộ giá có công, tội của Trụ Quốc Công không liên lụy đến cửu tộc.”
Ta thở phào nhẹ nhõm: “Vậy ngươi nói cho ta biết, phụ thân ta đã tự chui vào ngục kiểu gì?”
“Thánh chỉ nói, Trụ Quốc Công mưu phản…”
“Nếu thật sự mưu phản, Tiêu Tư Duệ giờ này đã xuống mồ rồi!”
Thu Mặc khẽ đáp: “Thánh chỉ viết vậy, chứ không phải do tôi nói.”
“Tiêu Tư Duệ đâu? Hắn nói gì?”
Ánh mắt Thu Mặc hiện lên vài phần oán hận: “Vương gia đã cho thái y trực bên ngoài viện để tiện chăm sóc tiểu thư.”
Nàng tức giận nói tiếp: “Nhưng hắn vừa đến nói tiểu thư từ nay không còn là đích nữ Trụ Quốc Công phủ nữa, phải nhớ rõ thân phận mình. Hắn còn nói…”
“Hắn nói đúng.” Ta khẽ cười. “Còn nói gì nữa?”
Thu Mặc do dự nhìn sắc mặt ta, nhưng rốt cuộc không kìm được, hằn học nói: “Hắn còn nói… mất đứa bé này là tốt nhất, đỡ phiền toái.”
Ta không đáp. Trong phòng im phăng phắc. Thu Mặc hoảng hốt: “Tiểu thư, người đau ở đâu? Có cần gọi thái y không? Tôi… tôi vừa nói bậy, Vương gia chẳng nói gì cả…”
Lâu sau, ta cười nhạt: “Ừm.”
Ta ra hiệu, Thu Mặc rót cho ta chén trà nóng. Ta hỏi: “Trong thánh chỉ của phụ hoàng, Tiêu Tư Duệ có nói khi nào sẽ giết phụ thân ta không?”