Ngọn nến trong phòng tân nương bỗng chốc lụi tắt, đúng lúc ba hồi chuông từ hoàng thành vang lên rền rĩ giữa đêm khuya. Mưa đổ như trút, xé toạc màn đêm Kinh thành, mang theo hơi lạnh thấm tận xương tủy. Ta ngồi bất động trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn mùi tro tàn đắng nghétn vương vấn dưới lớp hương trầm Đông phương – một thứ mùi như chính lòng ta lúc này: nguội lạnh, tàn lụi, và đầy nhục nhã. Trên đầu, mũ phượng mười hai sức nặng như đinh đóng xuống linh hồn. Trên vai, giá y thêu tơ vàng ròng, đỏ thẫm tựa m.á.u – thứ lễ phục mà bao cô gái mơ ước, nhưng với ta, giờ đây chỉ là xiềng xích của sự sỉ nhục. Giờ lành đã qua ba khắc... mà tân lang vẫn bặt vô âm tín. Hắn không đến. Hắn đang ôm ấp kỹ nữ trong tần lâu sở quán, mỉm cười vô tình trên đống đổ nát danh dự của phủ Tể tướng – nơi ta sinh ra và lớn lên. Mưa càng lúc càng dội, như trời đất cũng đang gào thét nỗi oan khuất. Mùa xuân Kinh Bắc tan biến trong hơi thở lạnh lẽo của định mệnh, của nhân quả xoáy nghiệt. Chợt, cửa khẽ động. Một bóng đen lướt vào như ma, quỳ gục sau tấm rèm mỏng – ám vệ thân cận của Tịch gia. Giọng hắn khẽ đến nghẹn tắc, vặn vẹo như chính cơn đau đang cào xé nội tâm: "Tiểu thư… Tam hoàng tử Chu Hoài An e là… không bao giờ đến nữa."